Trịnh Thanh Thủy – Phóng sự Nepal: Kiếp sau … chớ làm phụ nữ Nepal

Sau chuyến du lịch Nepal, trên máy bay về Hoa Kỳ, chúng tôi bảo nhau, “Nếu có kiếp sau, Trời cho làm người, xin đừng cho chúng tôi làm người phụ nữ Nepal”.

Là một phụ nữ Việt Nam được sinh ra ở châu Á, tôi đã thấy ở đây, thân phận người phụ nữ chịu rất nhiều thiệt thòi và bất công. Tuy nhiên có đi xa, có học hỏi và nghiên cứu đến thân phận của những người phụ nữ khác trên thế giới, tôi mới thấy phụ nữ chúng ta còn may mắn hơn nhiều nơi, nhất là Nepal. Sở dĩ tôi nói vậy, vì tôi sẽ kể bạn nghe những câu chuyện đường xa, nói về phong tục tập quán lạ đời đã chi phối trực tiếp đến đời sống những người lỡ sinh ra làm phụ nữ trên đất nước Nepal huyền bí. Tiếp tục đọc

Tạ Thị Ngọc Thảo – TRÁCH NHIỆM XÃ HỘI CỦA DOANH NGHIỆP

Có người cắc cớ hỏi, năm mới thiếu gì chuyện vui, chơi, hưởng Tết, du xuân… sao không bàn, lại bàn về “Trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp?”; đề tài nặng quá. Tác giả cười cười, thưa: “Đọc thử chưa, nhẹ còn hơn bông gòn nữa”.

Hiện nay, trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp (Corporate Social Responsibility) là đề tài “hot”, được nhắc nhiều từ các vị lãnh đạo Nhà nước và phương tiện truyền thông. Câu hỏi được đặt ra rằng: Trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp (CSR) là những gì? Tại sao doanh nghiệp phải có trách nhiệm xã hội? Và rằng, nếu doanh nghiệp không có trách nhiệm với xã hội thì có làm sao không? Tiếp tục đọc

Nguyễn Quí Đức / Đỗ Tuyết Khanh dịch – Nhìn lại Việt Nam 50 năm sau Tết Mậu Thân

Những trận đánh năm 1968 đã kết thúc từ lâu.
Nhưng giáp mặt sự thật vẫn còn là một cuộc chiến đấu.

Cách đây vài năm, một ê-kíp của đài truyền hình Pháp-Đức đến nhà tôi ở Hà Nội  để phỏng vấn về những thay đổi của Việt Nam từ sau khi chiến tranh Mỹ chấm dứt. Chúng tôi bàn về những vấn đề sau chiến tranh, những thành tựu của dân chúng, những thế hệ lãnh đạo trước và hiện nay, và những hoài bão của đất nước. Và tất nhiên, chúng tôi nhắc đến lịch sử.

Một lúc trong trao đổi, câu chuyện xoay về những sự kiện chung quanh cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân tháng giêng 1968. Ngay lập tức, bà quan chức truyền thông, một viên chức của bộ ngoại giao, ngắt lời chúng tôi. Tiếp tục đọc

Lịch sử nào tha thứ cho tội ác này* – Susan Nguyen, nhân chứng sống biến cố thảm sát Mậu Thân 1968

Một bài viết đăng trên báo ở Sài Gòn sau Tết Mậu Thân 1968. (Hình: dannews.info)

Hôm nay ngày giỗ ba! Mới đó mà cũng gần 50 năm rồi. Mỗi lần giỗ ba, nhang khói ngập trời cả thành phố Huế. Gần 6,000 anh linh, nạn nhân của một cuộc tàn sát đẫm máu, vất vưởng đâu đây trên những bãi cát vùng Diên Đại, Xuân Ổ, Xuân Đại, Phú Thứ. Những oan hồn lẫn khuất quanh sân trường Gia Hội, Kiểu Mẫu. Những người vô tội bị xử tử ngay tại nhà, trước mặt người thân. Những vị bác sĩ từ tâm người Đức bị sát hại sau chùa Từ Đàm, và hàng ngàn người dân vô tội ở vùng Phủ Cam bị lùa xuống khe Đá Mài. Tiếp tục đọc

KHÔNG CÓ NÉN NHANG NÀO CHO MẬU THÂN!

Một vở kịch do Sân khấu kịch Hồng Vân thực hiện; hơn “400 đầu tư liệu ’50 năm – một mùa xuân lịch sử’ ” được ra mắt; một cuộc “tọa đàm giao lưu nhân chứng lịch sử” mang tên “Thành Đoàn tham gia chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968” được thực hiện; một chương trình cầu truyền hình về “bản hùng ca Mậu Thân” được tổ chức (có sự tham gia của Trần Hiếu, Quang Thọ, Tạ Minh Tâm, Thanh Thúy, Anh Bằng, Hạ Trâm…)… Chương trình “kỷ niệm Mậu Thân” thậm chí kéo dài đến mùng 5 Tết (với cái gọi là “Giao lưu nghệ thuật “Đường chúng ta đi”)… Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Lục – Trường hợp Hoàng Phủ Ngọc Tường

“Không hiểu sao đến giờ vẫn có kẻ xấu miệng cứ tìm cách buộc chặt tôi vào vụ Mậu Thân Huế. Đúng, Mậu Thân Huế đã trở thành một bi kịch đời tôi. Tôi đành xem họ như những kẻ vu khống bẩn thỉu thế thôi.”
Hoàng Phủ Ngọc Tường, (Trích trả lời phỏng vấn với Thụy Khuê)

Mậu Thân Huế trở thành bi kịch đời Hoàng Phủ Ngọc Tường? Hay ngược lại, Mậu Thân Huế là bi kịch của những gia đình có anh em, chồng con, cha mẹ đã bị thảm sát trong dịp ấy? Bài viết sau đây – dựa trên những gì Hoàng Phủ Ngọc Tường trả lời trong một cuộc phỏng vấn “Interview with Vietnamese Museum Guide 1981”. WGBH, Open Vault – 1982 cho thấy ai là nạn nhân của ai? Tiếp tục đọc

Tôn Thất Mệnh – VĂN HÓA THỊT NGƯỜI VÀ SỰ LẠM DỤNG

Chúng ta chắc hẳn ít nhất một lần đã từng xem các sự kiện thể thao Phương Tây, nhất là football Mỹ, xem trực tiếp hoặc gián tiếp qua báo chí, truyền hình…Trước và sau trận đấu, chúng ta hay thấy họ có những màn trình diễn người đẹp…Những người đẹp rất hấp dẫn trong những bộ đồ hở hang và nhảy nhót theo những điệu nhạc giật gân…Đó là văn hóa “thịt người“ mà ta tạm có thể gọi nếu ta đứng trên cái nhìn của văn hóa Á Đông.

Cái loại văn hóa này rất thông dụng và rất được ưa chuộng bên xứ Mỹ, người đẹp mà, đẹp từng tất từng phân dại gì không khoe, khoe mà được trả cho đô la thì càng thích. Tiếp tục đọc