Hà Văn Thùy – AI LÀ CHỦ NHÂN CỦA TRIẾT LÝ ÂM-DƯƠNG? Trao đổi với tác giả Nguyễn Phúc Anh

Người bạn gửi tới bài “ÂM – DƯƠNG CHẲNG CỦA RIÊNG AI – CẦN DỪNG NGAY NHỮNG ĐỐI THOẠI NHÀM CHÁN VỀ NGUỒN GỐC CỦA TRIẾT LÝ ÂM DƯƠNG!”* với lời đề nghị tôi cho ý kiến.

Tác giả bài báo là Phúc Anh, một người mới, có lẽ lần đầu tiên tôi gặp.

Xin thưa lại đôi lời.

Linh mục Lương Kim Định có lẽ là người được đào tạo bài bản bậc nhất trong các học giả đương đại. “ Sau khi tốt nghiệp triết học tại Giáo Hoàng Chủng Viện Sait Albert Le Grand, ông dạy triết tại Đại Chủng Viện Bùi Chu (1943-1946). Năm 1947, ngài sang Pháp 10 năm nghiên cứu về triết học tại Institut des Hautes Etudes Chinoise để thâu thập tài liệu xây đắp nền triết lý Việt Nam” (Vũ Khánh Thành). Tiếp tục đọc

Nguyễn Cung Thông – Cách nói tôi, ta, tao, tớ, qua, min … Tiếng Việt thời LM de Rhodes (phần 2)

Phần này bàn về các cách dùng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất vào thời linh mục (LM) Alexandre de Rhodes đến An Nam truyền đạo. Cách gọi đại từ nhân xưng với các ngôi chính là vết tích của truyền thống ngữ pháp La Tinh như sẽ thấy rõ hơn ở phần sau. Bài này chú trọng đến cách dùng vào thời các giáo sĩ qua An Nam, chứ không phê bình cách phân loại này có chính xác hay không cho loại hình ngôn ngữ đặc biệt của tiếng Việt. Một điều rất rõ qua các tài liệu vào thời này là LM de Rhodes phải đối phó với một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ, nhất là cách xưng hô thật là phức tạp khiến ông phải giải thích bằng nhiều trang giấy hơn so với các cách dùng khác như danh từ, động từ, giới từ … Tiếp tục đọc

Phan Thanh Nhật Minh – KHÔNG CHỈ LÀ SỰ KẾT NỐI TỪ QUÁ KHỨ

Không chỉ giới hạn trong môi trường diễn xướng nguyên thủy, nhã nhạc đã thực sự được đưa đến với cộng đồng trong nhiều chương trình biểu diễn nghệ thuật phong phú, đặc biệt là các kỳ festival văn hóa quốc tế và festival nghề truyền thống được tổ chức định kỳ tại cố đô. Nhã nhạc cũng đã đến với thế hệ trẻ qua chương trình giáo dục học đường và các chương trình tham quan, thưởng thức nhã nhạc dành cho đối tượng học sinh, sinh viên. Và hơn thế, nhã nhạc còn được đưa đến với cộng đồng quốc tế qua các chương trình giao lưu, trao đổi về văn hóa giữa cố đô Huế với nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ.  Tiếp tục đọc

NHẤT UYÊN PHẠM TRỌNG CHÁNH chuyển ngữ – SỬ THI ILIADE (bài 11) THI HÀO HOMÈRE THI CA KHÚC X: DIOMÈDE, ULYSSE ĐỘT KÍCH QUÂN ĐỊCH BẮT DOLON VÀ GIẾT VUA RHÉSOS

Theo Eustathe, các nhà phê bình thành Alexandrie (Ai Cập) và Aristarque chương này gọi tên là Dolonie, do việc Diomède và Ulysse bắt kẻ do thám của Hector tên Dolon, là một thi ca khúc của Homère, được dân chúng thích thú thường mời các du tử ngâm hát với đàn lyre, nên nhiều người lầm tưởng là một ca khúc nằm riêng biệt được, Pisistrate đem vào Iliade vị trí chương 10. Néron thành Roma cai trị đế quốc La Mã, sinh thời rất thích chương này và  ông truyền đọc cho ông nghe trước khi chết. Tiếp tục đọc

Bác sĩ NGUYỄN ANH HUY – THẤY GÌ QUA VIỆC PHÂN TÍCH NGỮ PHÁP CÂU “ĐẠI VIỆT QUỐC VƯƠNG SẮC TỨ, HÀ TRUNG TỰ HOÁN BÍCH THIỀN SƯ THÁP KÝ MINH”?

Ấn phẩm Liễu Quán số 8 ra tháng 5/2016, có bài “Làng Hà Trung và cổ tự Hà Trung qua góc nhìn địa – chính trị, địa – văn hóa” của Tiến sĩ Hán Nôm Võ Vinh Quang (TS VVQ), trong đó, tác giả nhận định : “Văn bia tháp Tổ sư Nguyên Thiều do Ninh vương Nguyễn Phúc Chú tự tay biên soạn có tiêu đề ‘Sắc tứ Hà Trung tự Hoán Bích thiền sư tháp ký minh’ là sự chứng minh rõ ràng nhất cho việc ngôi chùa Hà Trung từng được ban ‘Sắc tứ’ ít nhất vào thời Minh vương Nguyễn Phúc Chu (ở ngôi 1691-1725) và Ninh vương Nguyễn Phúc Chú (ở ngôi 1725-1738)” (gọi tắt là Bài VVQ-1), và từ đó, tác giả đã sử dụng danh xưng gồm 5 chữ “Sắc tứ Hà Trung tự (敕 賜 河 中 寺)”.
Tiếp tục đọc

ĐÀM TRUNG PHÁP – CHINH PHỤ NGÂM DIỄN NÔM: MỘT DỊCH PHẨM THẦN KỲ

 

Chinh Phụ Ngâm (征婦吟) bằng Hán văn của tác giả Đặng Trần Côn (1705-1745) viết theo lối “trường đoản cú” đã được diễn nôm (dịch sang Việt văn) bằng thể thơ “song thất lục bát” một cách thần kỳ. Tuy nhiên cho đến nay, giữa hai danh tài Đoàn Thị Điểm (1705-1749) và Phan Huy Ích (1751-1822), ai là người đích thực đã hoàn tất công trình diễn nôm này vẫn chưa ngã ngũ.

ƯU THẾ CỦA DỊCH PHẨM

Tuy là dịch phẩm từ một nguyên tác bằng chữ Hán, ta có thể nói không ngoa rằng bản Chinh Phụ Ngâm diễn nôm (tự hậu viết tắtCPNdn) là một tuyệt tác văn chương Việt Nam. Tiếp tục đọc