Trương kim Báu – THƯ VIẾT GỞI VỀ MẸ

Me ơi, hôm nay là Mother’s Day. Theo truyền thống của Hoa Kỳ và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, ngày Hiền Mẫu được tổ chức hằng năm vào Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5, tháng của mùa thu, mùa của những chiếc lá đã đổi màu từ xanh ra vàng lợt, đậm, nâu, có cây thì lá toàn màu đỏ rụng đầy thảm cỏ đủ màu sắc như cảnh thần tiên, lòng con dâng tràn cảm xúc. Từng chiếc lá đong đầy thương nhớ con góp nhặt gởi về me, mùa thu gợi nhớ thương, hình bóng mẹ hiền như tràn ngập không gian, cảnh càng đẹp con càng nhớ me và con muốn viết thư về cho me như từ ngày còn bé không có me bên cạnh. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – VU LAN

Trời mùa đông Melbourne mới đầu tháng 6 mà cái lạnh thật khắc nghiệt, gió rít từng cơn như cắt da, những giọt mưa vẫn chưa ngừng, mặt trời còn khuất trong mây, không ban tia nắng ấm áp cho cỏ cây hoa lá. Hai hàng cây bên đường trơ lại những cành khẳng khiu nhẫn nại chịu đựng những cơn gió rét, vì đã trút bỏ hết những chiếc lá úa vàng.

Đến chùa Hoa Nghiêm đọc kinh buổi chiều như thường lệ, Phật tử người nào cũng áo lạnh, nón, khăn, găng tay, không biết có phải thời tiết năm nay lạnh hơn hay vì tuổi già mà tôi thấy lạnh quá, vậy là khăn gói đi tìm nơi trốn lạnh. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – ĐI CHÙA

 – Hôm nay con không đưa me đến chùa Phật Đà được, con có một cuộc họp phụ huynh trong gia đình Phật tử, me ở trong chùa Sri Lanka theo Phật giáo nguyên thủy gần đó chuyên về thiền, trưa con đón me.

Con gái cho tôi xuống ngay cổng chùa rồi lái xe đi. Tôi bước vào chùa  men theo lối nhỏ dành cho khách bộ hành, kế bên đường lớn với hai lằn xe xuôi ngược có hai hàng cây to rợp bóng, không khí buổi sáng trong lành dễ chịu, gió mát rượi, ánh nắng chan hòa trên mặt đất, lá cây lấp lánh dưới ánh mặt trời, tiếng chim hót xa xa. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – GÁI GIÀ

BÙM! BÙM! BÙM!

Tiếng trống làng vang lên báo hiệu buổi lễ trao bằng khen cho làng tôi (làng văn hoá) sắp bắt đầu.

Sau hai năm chính phủ Ngô Đình Diệm ra lệnh xóa nạn mù chữ và mở lớp bình dân học vụ, bây giờ làng tôi không còn một người nào mù chữ kể cả người già, họ còn làm được những bài toán thông thường.

Hôm nay trên quận đại diện chính phủ phát thưởng cho học sinh giỏi và đãi ăn cả làng, người dân cũng góp phần mang đến những món lạ ngon. Gần bên trụ sở được che 2 cái rạp, 1 cái để quan khách và dân làng ngồi, còn cái nhỏ làm nơi nấu nướng. Chị bếp xin phép me: Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – LỜI HỨA

Tôi đang sửa lại bình hoa trong phòng khách, nghe tiếng ồn của các con.

– Me ơi có kết quả kỳ thi lớp 12 rồi. Kết quả của con mà chị cứ đòi xem trước.

– Của em thì để em mở, hai mẹ con mình vào đây, me cần nhờ con gái chút việc.

Tất cả các gia đình tỵ nạn nào cũng đều muốn con mình học hành tử tế để sau này có một tương lai tốt đẹp. Như thế hệ đầu tiên, qua Úc không giám đi học lại dù ngày xưa ở Việt Nam đều là dân trí thức, một phần lo cho gia đình ở đây, một phần lo thêm 2 bên nội, ngoại ở quê nhà. Người ở lại đều hy vọng được sự giúp đỡ tinh thần lẫn vật chất từ người ven trời hải ngoại. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – SỐ MỆNH

Thấm thoát đã gần sáu mươi mùa lá đổ, Tuyết Mai và tôi từng là đôi bạn thân thời trung học. Giờ đây kẻ còn người mất, tôi xin kể một hồi ức thương yêu với bạn, Đặng Tuyết Mai, người của công chúng, một thời là đệ nhất phu nhân của Việt Nam Cộng Hòa.

Chúng tôi chuẩn bị ăn tối chợt có bà chủ của xưởng gỗ ở quốc lộ số 1 Nha Trang xuất hiện. Chồng bà là đảng viên của Quốc Dân Đảng đã bị Việt Minh ám sát, nên bà đưa Tuyết Mai và con trai tên Tri vào Nam, một mình lo dựng nghiệp. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – SỞ THÚ NHỎ

Vừa lên xe cô bé nói cùng chú tài xế.

– Hôm nào chú về quê, đưa mẹ và Vú cháu vào đây.

– Có chuyện gì không cháu ?

– Dạ không, còn 1 tuần nữa là nghỉ hè, cháu muốn thu xếp để có thể về quê một lần với mẹ và Vú mà.

– À, sáng chủ nhật tôi đi rước sớm, nhưng lúc đưa bà về lại quê thì phải mượn chiếc xe lớn hơn, vì nghe bà muốn đem ít đồ về quê đó. Tiếp tục đọc