Nguyên Lạc – LỜI VÀNG TIẾNG NGỌC

LEO TOLSTOY (Bá tước Lev Nikolayevich Tolstoy – sinh; 28 tháng 8 năm 1828 – 20 tháng 11 năm 1910) là một tiểu thuyết gia người Nga, nhà triết học, người theo chủ nghĩa hoà bình, nhà cải cách giáo dục, người ăn chay, tín hữu Cơ Đốc giáo, nhà tư tưởng đạo đức. Tolstoy được yêu mến ở khắp mọi nơi như một tiểu thuyết gia vĩ đại nhất trong tất cả các nhà viết tiểu thuyết, đặc biệt nổi tiếng với kiệt tác “Chiến tranh và hoà bình” và “Anna Karenina”. Là một nhà luân lý, ông nổi tiếng với tư tưởng kháng cự (đề kháng) bất bạo động, được thể hiện xuyên suốt các tác phẩm của mình như “Vương quốc Chúa Trời trong bạn”,  đã có ảnh hưởng rất lớn tới những nhân vật quan trọng của thế kỷ XX như Mahatma Gandhi và Martin Luther King, Jr… Tiếp tục đọc

Nguyên Lạc – HAI CHỮ ANH HÙNG (CHUYỆN KHỞI ĐẦU TỪ HAI BÀI ĐƯỜNG THI) 

BÀI THƠ DỊCH THỦY TỐNG BIỆT

Bắt đầu từ bài thơ tiễn đưa KINH KHA qua sông Dịch đi hành thích TẦN THỦY HOÀNG:

“Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn,

Tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.”

Dịch:

Gió hiu hiu hề sông Dịch lạnh

Tráng sĩ một đi hề không trở về. Tiếp tục đọc

Nguyên Lạc – Loạn Bút Về Chữ Tình (2)

Dẫn nhập: Bài trước Nguyên Lạc tôi “loạn” về chữ Tình thông qua thơ văn của các thi nhân Well-known hiện đại, nay tôi xin phép được vòng qua các giai thoại của các cụ xưa. Có gì thất thố xin quí v tha lỗi cho.

Bài nầy viết ra chỉ với mục đích đóng góp vài nụ cười cho cuộc đời hình như không vui gì lắm, văn chương thi phú thì không dám!

***

Chữ tình là chữ chi chi,

Dẫu chi chi cũng chi chi với tình. Tiếp tục đọc

Nguyên Lạc – HOA QUỲNH BIỂU TƯỢNG Ý NGHĨA VÀ TRUYỀN THUYẾT

Người Tây phương đã nói hoa Quỳnh tượng trưng cho “sắc đẹp phù du” (transient beauty), nở đó để rồi tàn đó. Thật là tiếc cho thoáng hương Quỳnh trong đêm, một thoáng phù du, đã vội cùng cánh gió bay xa !

Hoa Quỳnh tượng trưng cho cái “vẻ đẹp chung thủy” (loyal beauty), vì hoa chỉ nở một lần rồi tàn tạ;  cũng như một tình yêu đầu tiên và duy nhất dâng hiến cho người tình.

Vì kiếp hoa sớm nở chóng tàn, Quỳnh Hoa đã được ví như một cuộc tình mong manh.  Nhưng đó là cuộc tình đẹp và thanh tao. Tiếp tục đọc

Nguyên Lạc – LOẠN BÚT VỀ TỬU SẮC (2)

 Cẩn báo : Đây chỉ là những góp nhặt mà tôi đã túm được từ nhân gian, sách vở, chiên xào lại , thêm mắm, thêm muối, rồi biến nó thành một món “không giống ai”, với chủ ý giúp vui  thôi! Có gì sai sót mong các Ngài thi sĩ, các bậc cao minh bỏ quá cho!  Xin cảm tạ!

                                                                                   ***

Thả tiếu:

Nhân sinh hàm khổ lụy

Y phạn tích bại thành Tiếp tục đọc

Nguyên Lạc – Loạn Bút Về Chữ Tình

Dẫn nhập: Tổ tiên loài người là ông Adam và bà Eva. Hai người sống trong “Vườn Đa đàng” đy hoa thơm cl, trái cây mơn mn… Suốt ngày h chẳng biết làm gì ngoài đùa giỡn với nhau như hai người bạn, không biết e thẹn  gì c, vì lúc đó chưa có Tinh. Một hôm, con rắn đã xúi “cô” Eva ăn trái táo chín mng. Như ta đã biết, trái cây chín mng s lên men thành rượu. Do men rượu, má “cô” hng lên, hơi thmê lon, tim đp nhanh thêm! Cảm thấy một điều gì mới lạ đang rần lên trong cơ th,  Eva chịu hết nổi, lính quính chạy tìm “anh” Adam, llơi mi mc Adam ăn trái táo chín mng lên men. Tiếp tục đọc