Ngô Viết Trọng – VẦN THƠ SẦU RỤNG

Tôi vốn ăn nói vụng về nên rất sợ những người đa ngôn, hay lý luận. Nhưng ghét của nào trời trao của ấy. Lúc đã lâm hoàn cảnh tù tội, run rủi sao tôi lại bị sắp xếp ở cạnh một ông già lắm chuyện: ông Roan. Vừa mới biết nhau ông đã tự giới thiệu ông là một cựu Trưởng Chi Thông Tin Chiêu Hồi. Ông cũng nói ông từng là một nhà thơ có chút tiếng tăm. Thỉnh thoảng ông lại ọ ẹ ngâm vài câu thơ, phần nhiều là thơ Kiều. Hình như cái miệng ông không biết mệt mỏi. Ông cứ kể cho tôi nghe chuyện này, chuyện nọ lung tung. Tiếp tục đọc

Ngô Viết Trọng – LIỆT NỮ NGUYỄN THỊ NIÊN

Đền thờ Liệt Nữ Nguyễn Thị Niên

Văn phái hầu Nguyễn Quyện lấy quận chúa Ngọc Tỷ (con của Khiêm vương Mạc Kính Điển, tể tướng nhà Mạc) sinh được hai con gái là Thị Thể và Thị Niên.

Chị em Thị Thể và Thị Niên càng lớn lên càng xinh đẹp. Cả hai đều tỏ ra ngoan hiền, thông minh khác thường. Khiêm vương thấy hai cháu ngoại như vậy thì mừng lắm. Ông đặc biệt cho lựa những vị nữ quan xuất sắc lo việc dạy dỗ cho hai cháu.

Năm 1575 vua Mạc Mậu Hợp ở ngôi đã được 13 năm. Tuy mới 15 tuổi vua đã ra dáng một thanh niên cao lớn, phương phi. Được các cung nhân xinh đẹp săn sóc chiều chuộng từ thuở nhỏ nên ngài cũng sớm mắc chứng đắm mê nữ sắc. Tiếp tục đọc

Ngô Viết Trọng – Truyện Dã Sử: MÓN QUÀ CỦA MỘT KẺ HỒI TÂM (Phần 2)

Có lẽ Nguyên chủ cũng hiểu sự thất vọng của Ích Tắc nên ngài đã tỏ ra rất rộng lượng với ông. Ngài đã trực tiếp chỉ thị các đồng liêu của ông phải giúp đỡ khi ông gặp những công việc rắc rối.

Cái lệnh ấy đã khiến công việc của Ích Tắc khá nhàn. Nhưng chuyện ấy không phải là sở nguyện của ông. Ít việc, hằng ngày ông đến nhiệm sở gần như chỉ để có mặt. Thỉnh thoảng ông mới phải nhúng tay vào vài việc chung chung, nhỏ nhặt. Những việc lớn lao, khó khăn đã có các vị đồng liêu của ông lo hết. Họ đều cần lập công để tiến thân, để giữ địa vị. Riêng ông, chức bình chương này có mất cũng chẳng sao! Không ai giám sát hoặc theo dõi thành quả công việc của ông hết. Thế mà bất cứ lần về chầu nào ông cũng được thiên tử khen ngợi, an ủi và ban thưởng rất hậu! Tiếp tục đọc

Ngô Viết Trọng – Truyện Dã Sử: MÓN QUÀ CỦA MỘT KẺ HỒI TÂM (Phần 1)

Sau khi đưa được gia quyến sang Tàu, Trần Ích Tắc đã được Nguyên chủ Hốt Tất Liệt cấp một dinh thự tại Ngạc Châu để ở. Nguyên chủ cũng ban cho ông nhiều bổng lộc nên gia đình ông vẫn có một cuộc sống sung túc.

Nghe tiếng Ích Tắc là một học giả uyên thâm của nước Nam, các nhân sĩ bản địa ái mộ ông, tìm đến làm quen cũng nhiều. Vốn yêu chuộng giới văn nhân, ông cho dựng phía sau dinh thự một ngôi nhà nhỏ khá xinh xắn để tiếp đón họ. Người ta vẫn quen gọi ngôi nhà ấy là “Văn Hữu Đình”. Lâu lâu ông lại mời các văn nhân tụ họp ở đó một lần để đàm luận văn chương, ngâm thơ vịnh cảnh. Những cuộc họp mặt này đã giúp ông khuây phần nào nỗi nhớ quê nhà và cũng làm dịu bớt những xáo trộn đang diễn ra trong lòng ông. Tiếp tục đọc

Ngô Viết Trọng – CHÚT ƯU TƯ VỀ DÒNG VĂN CHƯƠNG TIẾNG VIỆT Ở HẢI NGOẠI

sachdientuKhi Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ năm 1975 đã có một số văn nghệ sĩ đang sống hoặc may mắn chạy thoát ra các nước tự do. Sau đó, một số văn nghệ sĩ khác bằng nhiều cách khác nhau cũng tiếp tục chạy ra nước ngoài. Dù đi trước biến cố 30 tháng 4 hoặc phải trải qua một thời gian tù đày, hầu hết những văn nghệ sĩ này vẫn muốn trở về nghiệp cũ. Tiếp sức với họ còn có nhiều nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ mới khởi nghiệp do thời cuộc thúc đẩy, rèn đúc nên. Lớp người này gồm những chiến sĩ từng xông pha chốn lửa đạn, từng bị dập vùi trong các trại tù “cải tạo”, từng lăn lộn trong các vùng kinh tế mới đầy cảnh đói rách, bệnh tật… Tiếp tục đọc

Ngô Viết Trọng – ÁNH LỬA ĐÊM ĐÔNG

anhluaBé Nga đi học về nhằm lúc chị Liễu đang ngồi sửa áo quần. Bé tò mò đứng lại nhìn: chỉ toàn là đồ cũ. Chắc ai mới cho mệ ngoại đây _ bé vừa ngẫm nghĩ vừa bước lại lục mớ đồ bà đã sửa xong. Thấy có tới hai bộ nhỏ cỡ thân hình mình, bé tỏ ra thất vọng:
-Mệ nói Tết ni mệ may đồ mới cho con chừ mệ không may nữa à?
Nhìn đứa cháu ngoại với bộ đồ thô kệch trên thân, chị Liễu không khỏi chạnh lòng. Chị cảm thấy mình có lỗi vì đã nhiều lần hứa suông với cháu. Lần mới đây chị lại hứa sẽ nhín nhín việc tiêu pha để may cho bé một bộ đồ bận Tết. Thương cháu mà hứa vậy nhưng suy nghĩ lại chị thấy khó quá. Cái nhà cũ của chị hư đâu chèn đó không kịp, lúc nào mà dư tiền?
Tiếp tục đọc

Ngô Viết Trọng – TÔ CHÁO CÁ

chaocasongHôm ấy khỏi đến trường nhưng Ngọc cũng dậy sớm như thường lệ. Rửa mặt súc miệng xong, Ngọc chạy vội sang nhà thằng Thuận. Vẫn thói quen như thế, mỗi lần có công việc gì là Ngọc nôn nóng, lo ngay ngáy trong lòng. Khi nào Ngọc cũng tự coi như mình là kẻ có nhiệm vụ đôn đốc các bạn. Thầy giáo đã cho nghỉ học hôm nay để học trò tự động rủ nhau chia từng toán đến các nhà hảo tâm quyên tiền hay sách vở bút mực để phụ thêm vào buổi lễ phát thưởng cuối niên khóa sắp tới. Nửa đường, Ngọc gặp chị Tuất, chị dâu của Thuận đang bưng một rổ cá đi bán. Tiếp tục đọc