Hà Văn Thùy – BÀN VỀ VIỆC DẠY CHỮ NHO Ở TRƯỜNG PHỔ THÔNG

chunhoSau tham luận của PGS.TS Đoàn Lê Giang trong một hội thảo khoa học thì trên văn đàn rộ lên những ý kiến đồng tình cũng như phản đối việc dạy chữ Nho trong trường phổ thông. Đáng buồn, đó là cuộc cãi lộn vô sở cứ của những người mù sờ voi vì cả hai phe cùng không hiểu chữ Nho (hay chữ Hán) là gì! Khi một cuộc tranh luận khoa học mà người ta không xác định đúng đối tượng tranh biện thì mọi lý lẽ đưa ra đều vô nghĩa!

Muốn bàn chuyện học hay không học chữ Nho, trước hết cần phải biết chữ Nho là gì, do ai sáng tạo và được sáng tạo ra như thế nào! Tiếp tục đọc

Hà Văn Thùy – NGÔN NGỮ HỌC LỊCH SỬ ĐI VỀ ĐÂU? (Trao đổi với một PGS.TS Ngôn ngữ học)

Năm 2008, tôi công bố chuyên luận Tiếng Việt chủ thể tạo nên ngôn ngữ Hán, một khảo cứu mang ý nghĩa lật đổ quan niệm hiện hành về nguồn gốc ngôn ngữ phương Đông.

Năm 2011, tôi cho ra tiếp tiểu luận Lâu Đài Sụp Đổ Suy Ngẫm Từ Công Trình Khoa Học Lớn, phê bình cuốn Nguồn gốc và quá trình hình thành cách đọc Hán-Việt của Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn. Ngay sau đó, tôi gửi thư tới chư vị Viện trưởng Viện Ngôn ngữ học và Viện trưởng Viện nghiên cứu Hán Nôm, thưa rằng, ý kiến của tôi có thể sai. Xin quý vị xem xét, nếu thấy sai thì công bố cho mọi người biết để khỏi hoang mang. Còn nếu đúng…” Tiếp tục đọc

Hà Văn Thùy – CHỮ HÁN LÀ GÌ?

chuhanTrên Vietnam.net đang có cuộc bàn luận về việc dạy chữ Hán cho học trò. Người tán thành, kẻ phản đối khá sôi nổi. Nhưng nếu có hỏi: “Chữ Hán từ đâu ra?” chắc chắn không có câu trả lời chuẩn xác. Ngay cả các học giả Trung Quốc cũng chỉ có thể nói rằng: “Đó là Giáp cốt văn xuất hiện vào thời Ân Thương, được chỉnh lý ở thời Chu rồi tới thời Tần được chuẩn hóa thành chữ Triện, chữ Lệ…” Nếu hỏi câu nữa: “Vì sao suốt 1400 năm cho tới nhà Hạ, người Trung Quốc không có chữ nhưng sau năm 1300 TCN, khi vua Bàn Canh chiếm đất An Dương của người Dương Việt thì Trung Quốc bỗng nhiên có Giáp cốt văn đã ở dạng trưởng thành?” Không lời đáp! Tiếp tục đọc

Hà Văn Thùy – CẦN XÁC ĐỊNH ĐÚNG NGUYÊN NHÂN CÁ CHẾT ĐỂ KHẮC PHỤC CÓ HIỆU QUẢ SỰ CỐ BIỂN MIỀN TRUNG

san-ho-1Thập niên 1970, khi làm công tác bảo quản lương thực, tôi hướng dẫn học trò và công nhân tiệt trùng hàng vạn tấn lương thực. Lúc đó chúng tôi dùng Nhôm phốt phua (AlP) dạng viên nén làm chất xông hơi là chủ yếu. Viên Nhôm phốt phua khi ra ngoài, gặp hơi ẩm từ không khí, giải phóng khí phốt phin (PH3) cực độc. Nhưng là chất khử mạnh, nó nhanh bị ô xi hóa nên sau bảy ngày hầu như không còn dư lượng trong hàng hóa. Ban đầu, theo tài liệu hướng dẫn, tôi tính lượng thuốc dùng theo đầu tấn: càng nhiều tấn, càng nhiều thuốc. Nhưng sau đó thấy rằng, hiệu quả của chất độc là nồng độ PH3 trong kho. Tiếp tục đọc

Thư ngỏ kính gửi PGS-TS Nguyễn Tá Nhí của nhà văn Hà Văn Thùy

Thưa Ông,

Bốn chục năm trước, khi bỏ nghề chuyên môn Bảo quan Lương thực của một cử nhân Côn trùng học, cầm bút viết văn, tôi tâm niệm một điều: “Muốn viết được câu văn tử tế, phải hiểu đến tận cùng lịch sử dân tộc.” Do không có cuốn sử nào đáp ứng được mong mỏi của mình nên vào tuổi 60 tôi dành hết thời gian cùng tâm lực tìm lại cội nguồn sinh học, văn hóa và lịch sử dân tộc.

Sau hơn 10 năm, tôi phát hiện, không như những cuốn sử đã có viết rằng, người Trung Hoa đi xuống, làm nên con người và văn hóa Việt Nam. Sự thật là 40.000 năm trước, người Lạc Việt từ Việt Nam đi lên khai phá đất Trung Hoa và xây dựng ở đó nền văn hóa nông nghiệp kỳ vĩ. Tiếp tục đọc

Hà Văn Thùy – ĐÔI LỜI THƯA VỚI ÔNG PHAN LAN HOA

Trên tạp chí Văn hóa Nghệ An số Xuân 2016 tác giả Phan Lan Hoa có bài Lạm bàn với ông Hà Văn Thùy về nội dung bài viết “Xứ Nghệ là quê hương của người Việt hiện đại”. Nhận thấy bài viết thiếu chuẩn mực tối thiểu của một bài báo khoa học nên vì lịch sự, tôi im lặng. Nhưng thật bất ngờ, trên blog Ví dặm ân tình của ông Phan Lan Hoa, phía dưới bài “Lạm bàn…” xuất hiện lời bình sau:

O Ví quá uyên bác! Bái phục! Hơi buồn vì Hà Văn Thùy là cử nhân Sinh học, sinh viên cũ và giỏi giang của tôi ! Sau đó… Bỏ nghề !” Tiếp tục đọc

Hà Văn Thùy – GÓP PHẦN GIẢI MÃ DI CẢO CỦA SỬ GIA TẠ CHÍ ĐẠI TRƯỜNG

Không biết có phải vì tôi ba lần “thưa chuyện” với ông mà trong Di cảo, sử gia họ Tạ cũng ba lần nhắc tới tôi. Thực lòng, khi thưa chuyện với ông, tôi chỉ muốn cung cấp những phát hiện lịch sử mới để mong rằng với danh tiếng của mình, ông giúp bạn đọc nhìn nhận lại lịch sử. Thật buồn, do “không có duyên” nên trong Di cảo, ông vẫn băn khoăn trăn trở đẩy những cánh cửa… mở. Nay ông đã thành người thiên cổ. Mọi chuyện luận bàn với ông là vô nghĩa, nhưng thể theo lời đề nghị chí tình của Diễn Đàn Thế Kỷ*, tôi xin mạo muội góp phần giải mã những “u ẩn” của người đã khuất. Tiếp tục đọc