Nguyễn Thị Tịnh Thy – THIÊN TÍNH NỮ TRONG TẬP TRUYỆN “VÀNG TRÊN BIỂN ĐÁ ĐEN CỦA ELENA PUCILLO TRUONG

Sách Vàng trên biển đá đen

   Phụ nữ viết văn, bao giờ cũng vậy, dù dịu dàng đằm thắm hay dữ dội bạo liệt, chất nữ tính vẫn len lỏi nơi ngòi bút, tạo nên trong văn của họ một thứ “mùi hương” làm say đắm hồn người. Tôi không muốn gọi những gì họ viết là văn chương của phái yếu, mà muốn gọi đó là văn chương của phái đẹp. Bởi vì, bằng tư chất trời ban, họ đã làm đẹp văn chương theo cách của riêng mình. Và, khi vốn liếng trời ban đó được kết hợp nhuần nhuyễn với tình yêu thiết tha, cái nhìn tinh tế, cảm nhận sắc sảo, nghệ thuật tuyệt vời… nhà văn nữ sẽ xác lập được một phong cách riêng có của mình. Tiếp tục đọc

Nguyễn Thị Thanh Xuân – KHI ELENA PUCILLO KỂ: KHI YÊU VĂN CHƯƠNG NGƯỜI TA KHÔNG CÓ TUỔI

Sách Vàng trên biển đá đen

Có ai đó nói: nhà văn là người biết kể chuyện. Ý đó chắc nhiều người tán đồng, bởi những tác phẩm khởi nguyên của mọi nền văn chương đều tựa vào lối kể. Văn chương kể sẽ còn sống mãi, bởi con người luôn có nhu cầu được kể và nghe kể.

Bạn muốn nghe kể, hãy đến với Vàng trên biển đá đen của Elena Pucillo. Ở ngoài đời, nhà văn người Ý làm dâu Việt Nam này nói líu lo khi gặp bạn, nhưng trên trang viết, bà lúc rộn ràng, lúc âm thầm tiết chế. Tiếp tục đọc

Vũ Thế Thành – Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ

Lời mở đầu

Tôi sinh ra, lớn lên ở Sài Gòn. Tuổi thơ ở khu Tân Định. Dọn nhà một lần cũng lòng vòng đâu đó, gần cổng xe lửa số Sáu, bên bờ kênh Nhiêu Lộc và ở tới giờ. Ở riết thấy nhàm, tôi thấy Sài Gòn vẫn vậy. Vẫn vậy là kiểu ăn, cách nói, cà phê, quán nhậu…chứ đường xá, nhà cửa…thay đổi nhiều.

Trước 1975, đôi khi tôi cũng lêu lổng ở Đà Lạt, mê cảnh núi đồi, ao hồ, sông suối, yên tĩnh và nhịp sống chậm rãi của Đà Lạt, và cũng không loại trừ mê luôn người Đà Lạt hiền hòa và hiếu khách. Tôi nhủ, rồi ngày nào đó sẽ về đây dưỡng già (non).

Bây giờ tôi đã về Đà Lạt, cũng hơn sáu năm rồi. Nợ đời chưa dứt, nên khi Sài Gòn lúc Đà Lạt. Tiếp tục đọc

ĐÀM TRUNG PHÁP – GIỚI THIỆU SÁCH FROM THE CITY INSIDE THE RED RIVER (NGUYỄN ĐÌNH-HÒA)

Đã từ lâu, tôi ngưỡng mộ các bài viết về ngôn ngữ và văn học Việt Nam mà Giáo sư Nguyễn Đình-Hòa được mời đóng góp trong các tự điển bách khoa như International Encyclopedia of Linguistics (Oxford University Press, 1992) và The New Princeton Encyclopedia of Poetry and Poetics (Princeton University Press, 1993), cũng như cuốn sách Vietnamese / Tiếng Việt Không Son Phấn (John Benjamins Publishing Company,1997) của ông.

Những đóng góp uyên bác của ông đã giúp thế giới bên ngoài hiểu biết một cách nghiêm chỉnh về ngôn ngữ và văn học Việt nam. Tôi cũng rất vui mỗi khi được giới thiệu những tài liệu quý báu vừa kể cho các sinh viên cũng như  giáo giới Mỹ tại Texas muốn tìm hiểu về văn hóa Việt. Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Lục – Chấp bút vài dòng… (Đọc “Sàigòn, một góc ký ức và bây giờ” của Vũ Thế Thành)

Cho đến bây giờ, tuổi đã hạc, tôi vẫn chưa hiểu rõ cái ý của cái anh Chí Phèo, làng Vũ Đại nói: “Ở đâu có này thì ở đó có kia” là nghĩa lý làm sao? Phải chăng là một chủ trương sống huề cả làng?

Nhưng tôi biết chắc một điều, Chí Phèo là người hướng dẫn gợi hứng cho tôi nhiều điều, ngay cả cái nhân cách Chí Phèo, ngay cả chửi là một triết lý sống. Phải đấy, chửi điều xấu là nhân cách lắm chứ! Hơn nhiều người.

Chỉ khác tôi một điều, Chí Phèo sống bằng chửi, còn tôi sống để cầm bút. Mà cầm bút như tôi thì quả thực: giấy bút lầm than. Trong thời đại này viết tử tế là điều khó thật.

Vậy mà tôi được đọc một nhà văn trong nước, Vũ Thế Thành, viết như một làn gió thoảng, viết nhẹ nhàng như chuyện đời thường, đọc như uống một ly chanh đường giữa cái nắng Sài Gòn. Viết về chuyện bây giờ mà như thể viết về một nơi nào khác, viết như một hồi ức nhắc nhở, đọc chơi. Tiếp tục đọc

Một thứ anh Hai Sài Gòn (Đọc quyển “Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ” của Vũ Thế Thành)

Khi tôi viết những dòng này, cô ba Sài Gòn đang thời thượng bởi một bộ phim mang tựa đề y như thế. Bộ phim mang tham vọng phục chế lại một Sài Gòn ngày ấy, trong đó có một cô Ba rất Sài Gòn. Và đã phá sản.

Phục chế lại Sài Gòn ngày ấy bằng hình ảnh coi bộ nhiêu khê. Phục chế lại Sài Gòn bằng chữ nghĩa coi bộ khả thi hơn, nhưng cũng chẳng dễ. Bằng cớ là người ta đang dựng lên  một loạt Sài Gòn qua các cuốn sách chỉ  “nghe nói thế” về Sài Gòn và copy/paste. Phim đã ít chất Sài Gòn, mà sách cũng ít chất Sài Gòn.

Mà chất Sài Gòn là gì? Là máu Sài Gòn. Nhưng cuốn “Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ” lại là chuyện khác… Nếu có phép đo máu Sài Gòn nào đó chính xác, người ta đem đo máu Sài Gòn trong con người của ông Vũ Thế Thành, tác giả cuốn sách vừa nói ở trên còn nóng hổi như tiếng rao bánh mì buổi sáng: “vừa thổi vừa ăn”. Kết quả có lẽ sẽ hiện lên đến… 90%. Tiếp tục đọc

Vũ Hạ – ĐỌC SÁCH NHÀ NƯỚC XÍCH QUỶ TỪ HUYỀN THOẠI TỚI HIỆN THỰC của Hà Văn Thùy

Cuốn sách mới nhất của nhà văn, nhà nghiên cứu lịch sử văn hóa Hà Văn Thùy, mang cái tên nhạy cảm: NHÀ NƯỚC XÍCH QUỶ TỪ HUYỀN THOẠI TỚI HIỆN THỰC. Công trình khảo cứu chưa đầy 200 trang đưa ra khẳng định táo bạo: Nhà nước Xích Quỷ là một thực thể quốc gia sớm nhất ở phương Đông, tồn tại từ khoảng năm 5300 tới 4300 TCN mà chủ nhân là người Lạc Việt.

Câu chuyện bắt đầu từ năm 1936, khi chàng trai 25 tuổi Dị Hân người Lương Chử Chiết Giang phát hiện những mảnh gốm, những hòn đá lăn lóc bên những ngôi mộ bị đào trộm ở quê mình sao giống với những vật được trân quý trong bảo tàng Triết Giang, nơi chàng tập sự. Chàng về quê và bắt đầu đào bới. Không ngờ rằng, chàng trai đã khám phá di chỉ khảo cổ quan trọng vào bậc nhất của lịch sử văn hóa phương Đông. Tiếp tục đọc