Elisabeth Nguyễn – Xuân nhớ Mẹ

Một sáng mùa Xuân ở xứ người, không nắng vàng hanh, không mưa phùn lất phất, âm thầm lặng lẽ một mình con, một mình con ôm nỗi buồn lặng lẽ, không áo mới không giày cao làm dáng, không có ai để chúc Tết đầu năm.

Mẹ ơi, không có ai… không có ai… một mình con với gió lạnh buốt lòng, với tuyết trắng đang rơi, với giòng sông trước mặt, con lang thang những sáng những chiều, nhưng làm sao hôm nay con thấy lạ. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Mẹ tôi

Năm tôi lên 10 tuổi thì kinh tế gia đình suy xụp nặng nên ba mẹ tôi phải bán nhà bán đất trả nợ, và bỏ xứ đi nơi khác làm ăn. Từ thành phố thơ mộng mát mẻ trên cao nguyên, chuyển về vùng biển. Ba tôi mua chiếc xe lam chạy đưa đón khách để gọi là lao động chia sẻ với mẹ tôi đã vất vả suốt đời vì chồng và bầy con đông đúc. Tôi nghĩ ông mua chiếc xe chạy chơi thôi, để mà mắt bà con họ hàng, nhất là để ông nội tôi khỏi trách móc la mắng thôi.

Dưới con mắt của con bé mười tuổi thì ba là một người ích kỷ, nóng nảy, ham bài bạc, tự ái hão, hãnh diện dỏm, chỉ biết nghĩ đến mình, chỉ biết lo cho mình mà thôi. Tiếp tục đọc

 Elisabeth Nguyễn – NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH

„Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. Lúc đó các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người : “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-Sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?“. Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: „Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi“. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Tin Mừng Giáng Sinh

„Bà Elisabeth có thai được 6 tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gabrel đến một thành miền Galilê, gọi là Nazareth, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giuse, thuộc nhà David. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói:“Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà“. Nghe lời ấy bà rất bối rối, và tự hỏi öời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: „Thưa bà Maria, xin đừng sợ. vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Em là người được Chúa yêu

Em là một con bé út ít trong gia đình, rất bướng bỉnh, thích gì làm nấy, không ai cản được. Ba mẹ mà cấm cản thì em càng làm trái ngược với sự cấm đó. Anh chị mà thách đố điều gì là em thực hiện cho bằng được. Cả nhà ai cũng bực mình về em, các anh chị thì hay cãi nhau với em, nhìn thấy em là le lưỡi, lắc đầu hoặc lườm một cái nghiêng cả cái nhà, nguýt một cái đổ cả thành phố … hi hi… thế mà em chả giận, chả hờn, em chẻ cái miệng toác toàng toạc ra cười với họ. hi… hi… he he… vậy đó mà lần nào cãi nhau hay giành giật thứ gì gì thì họ cũng phải chịu thua con nhỏ út ít này… thua cái bướng bỉnh cứng đầu cứng cổ và cái cười trừ của em. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Ngắm nhìn gia đình Chúa Giêsu

Bé Giêsu 12 tuổi – khỏe mạnh – đẹp trai – thông minh – nhanh nhẹn và nghịch phá thì không thua đứa trẻ nào trong xóm Nazareth. Bé Giêsu cùng lũ trẻ trang lứa đang chơi đá banh trên sân cỏ ở cuối xóm. Giêsu vừa sút trái banh thật quyết liệt vào Goal của đối thủ, đúng vào phút 90. Tiếng la ó vỗ tay tán thưởng rầm trời là khán thính giả nhi đồng, những Fan của 2 đội banh xóm Nazareth. Cả đội banh của bé, đứa vuốt má, đứa vò đầu, đứa ôm bé vật xuống sân cỏ và cả lũ đè lên cậu bé một cách sảng khoái, vui mừng.  Trái banh đã làm bàn thắng chung kết cho đội mình. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – PẰNG-TIÊNG, THUNG LŨNG TÌNH YÊU

Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố mù sương, không kể những người sinh ra và lớn lên ở đây, ai đã một lần đặt chân đến nơi này đều rất yêu thích thành phố, ai cũng muốn đặt cho thành phố thơ mộng này một cái tên, những mỹ danh đã được ghi dấu như xứ hoa đào, Thành phố hoa, Thành phố thơ, thành phố mộng mơ, thành phố xanh, một Paris nhỏ bé, thành phố sương mù, thành phố ngát hương v.v và v.v….Một người anh em Dalat của chúng tôi (không nhớ tên) đã ca tụng, vinh danh thành phố này: „khó kiếm được thành phố nào xanh như Dalat của tôi, ngay không khí cũng xanh như da trời cây cỏ. Đâu chỉ đồi thông biết san sẻ màu xanh cho ngọn gió. Giọt nắng vàng cũng nhuộm xanh mặt nước hồ Xuân Hương“. Tiếp tục đọc