Vũ Thế Thành – Trò chuyện với ông Khoai Lang của Chính Luận

Ông Khoai Lang

Chính Luận là tên một nhật báo khá nổi tiếng tại Sài Gòn trước năm 75. Tờ báo này có chuyên mục Chuyện Phiếm, nói nhăng nhít đủ chuyện trên trời dưới đất. Nhăng nhít nhưng châm chích nhau cũng chua cay đáo để.

Mới đây, tôi có dịp trò chuyện với ông Khoai Lang, người thường có bài trên mục Chuyện Phiếm này. Thực ra, tôi biết ông từ hơn ba năm trước, cũng đã trò chuyện với nhau, nhưng tôi lại không biết ông là… Khoai Lang. Ông mê một giống cây anh đào nào đó, không có ở Việt Nam. Tôi là bạn học của con rể ông, ở Thụy Sỹ. Lần đó tôi sang Thụy Sỹ chơi, ông con rể chặt cành anh đào ở vườn, nhờ tôi mang về Sài Gòn biếu bố vợ làm giống. Tiếp tục đọc

Lịch sử nào tha thứ cho tội ác này* – Susan Nguyen, nhân chứng sống biến cố thảm sát Mậu Thân 1968

Một bài viết đăng trên báo ở Sài Gòn sau Tết Mậu Thân 1968. (Hình: dannews.info)

Hôm nay ngày giỗ ba! Mới đó mà cũng gần 50 năm rồi. Mỗi lần giỗ ba, nhang khói ngập trời cả thành phố Huế. Gần 6,000 anh linh, nạn nhân của một cuộc tàn sát đẫm máu, vất vưởng đâu đây trên những bãi cát vùng Diên Đại, Xuân Ổ, Xuân Đại, Phú Thứ. Những oan hồn lẫn khuất quanh sân trường Gia Hội, Kiểu Mẫu. Những người vô tội bị xử tử ngay tại nhà, trước mặt người thân. Những vị bác sĩ từ tâm người Đức bị sát hại sau chùa Từ Đàm, và hàng ngàn người dân vô tội ở vùng Phủ Cam bị lùa xuống khe Đá Mài. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Xuân nhớ Mẹ

Một sáng mùa Xuân ở xứ người, không nắng vàng hanh, không mưa phùn lất phất, âm thầm lặng lẽ một mình con, một mình con ôm nỗi buồn lặng lẽ, không áo mới không giày cao làm dáng, không có ai để chúc Tết đầu năm.

Mẹ ơi, không có ai… không có ai… một mình con với gió lạnh buốt lòng, với tuyết trắng đang rơi, với giòng sông trước mặt, con lang thang những sáng những chiều, nhưng làm sao hôm nay con thấy lạ. Tiếp tục đọc

Hàn Thiên Lương – Hoa Và Mùa Xuân

Mùa Xuân là mùa của hoa! Hoa rợp nở khắp đó đây, làm đẹp thế gian và đẹp lòng người. Hoa là bạn của người muôn thuở. Ở đâu có người là có hoa. Hoa ,thơ  và nhạc làm cho cuộc sống con người trở nên phong phú. Màu sắc âm thanh tuyệt vời nầy, muôn thú làm gì được hưởng. Chỉ có con người mới được Thượng Đế dành cho ân huệ nầy thôi!

Từ thuở xa xưa vang vọng về đây lời thơ cổ:”Xuân khứ bách hoa lạc/ Xuân đáo bách hoa khai (Xuân đi trăm hoa rơi ,/Xuân đến trăm hoa rơi). Tiếp tục đọc

Trương Văn Dân – Bức thư của người mẹ trẻ

Con thương yêu,

Từ hơn tháng nay… mẹ biết có sự hiện diện của con bên trong thân thể mình. Mẹ con mình đã “quen” nhau dù mẹ chưa thực sự thấy hình dáng con như thế nào. Khuôn mặt con ra sao? Chiếc mũi, đôi mắt con thế nào? Đến giờ mẹ chỉ có thể tưởng tượng ra thôi… thế nhưng mẹ vẫn cảm nhận một nhịp đập khẽ khàng như hơi thở trong lòng mẹ, cảm nhận những máy động của con qua giác quan bén nhạy của tình mẫu tử… vì thế cho nên mẹ nghĩ là mẹ con mình đã bắt đầu biết và “hiểu” nhau…  Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – ĐINH QUANG CỨ, CON ĐƯỜNG MANG TÊN ANH               

Cô bạn tôi từ Đalat xuống Nhatrang nghĩ hè. Vòng quanh từ phòng đợi của Air Việt Nam rồi lên nhà hàng trên lầu, tôi cũng chưa thấy bạn. Mấy chiếc A1 SKYRAIDER  đang đáp xuống phi đạo giữa vòm trời thoáng đãng biếc xanh.  Tôi mê hình ảnh tuyệt vời của máy bay hạ cánh trên mảnh đất quê hương hoặc cất cánh ra đi cỡi mây bồng bềnh xuyên lục địa hay cõng gió vù vù qua đại dương ngàn đời đọng sóng. Một phần nữa là trong phi đoàn 524 có những người bạn của tôi hiện diện. Tiếp tục đọc

ĐẶNG XUÂN XUYẾN – BÓI DẠO

Gã thanh niên xấp xỉ tuổi 30, chằm chằm nhìn lão, rồi bả lả hỏi:

– Này anh. Có tin con người có số mệnh không?

Đang buồn vì không có người nói chuyện, thấy cách “bắt chuyện” của gã cũng hay hay, lạ lạ nên lão trả lời:

– Có chứ! Giày dép còn có số nữa là đời người! Tiếp tục đọc