Đặng Xuân Xuyến – CHÀNG LÙN NỂ VỢ

Về làm hàng xóm với nhau từ năm 1998, cũng ngót ngét 20 năm. Gặp nhau vẫn tươi cười chào hỏi, đẩy đưa mấy câu thân tình chẳng động chạm tới ai, kiểu con gà nhà em sáng nay bị cúm, con lợn nhà anh tối qua biếng ăn… Đôi khi hứng chí còn đấm lưng nhau thùm thụp, rồi nắc nẻ cười, có lúc bá vai nhau, mời nhau chén trà, điếu thuốc, chú chú anh anh ầm ĩ cả góc phố. Ấy vậy mà anh tên gì, bao nhiêu tuổi, nhà số bao nhiêu lão cũng chịu. Không phải lão ra vành ra vẻ, vì lão chả có gì để lên mặt ta đây.

Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Một trận đòn

Sau ngày giỗ tổ tại nhà ông nội tôi, các cụ bày sòng bài …tôi không biết các cụ chơi bài gì, chỉ thường nghe mẹ tôi nói là mỗi lần nhà ông có giỗ hay có tiệc các cụ cũng tụ lại đánh tài bàn và đánh tổ tôm. Khi vui thì mẹ nói là các cụ đang rước một trăm hai mươi quân.

Đã hai ngày bố tôi ở bên ấy, hôm nay bố trở về nhà với bộ mặt giận dữ, bố xô cửa thật mạnh, bước vào như cơn bão, ông tìm mẹ tôi để khảo mẹ lấy tiền như đã nhiều lần… để ngồi tiếp trên chiếu bạc. Tiếp tục đọc

Phượng Vũ – Ngày hội mùa hè của nhóm người “hết trẻ nhưng chưa già”

Hè về! Hè về! Nắng tung nguồn sống khắp nơi.

Hè về! Hè về! Tiếng ca nhịp phách lên khơi.(Hùng Lân)

Mùa hè là mùa của những hội ngộ, những niềm vui tuôn chảy khắp nơi, vì thế nhóm VSAG đã tổ chức một ngày picnic hè cho hội viên và thân hữu có dịp gặp gỡ vui hát, múa, đàn chung… với nhau. Giới trẻ yêu thich mùa hè đã dành mà ngay cả giới “hết trẻ, nhưng chưa giàlại càng yêu thich mùa hè nhiều hơn. Vì gương mặt lão hóa hoàn toàn không đáng sợ, tâm hồn già đi mới là đáng sợ nhất. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – GÁI GIÀ

BÙM! BÙM! BÙM!

Tiếng trống làng vang lên báo hiệu buổi lễ trao bằng khen cho làng tôi (làng văn hoá) sắp bắt đầu.

Sau hai năm chính phủ Ngô Đình Diệm ra lệnh xóa nạn mù chữ và mở lớp bình dân học vụ, bây giờ làng tôi không còn một người nào mù chữ kể cả người già, họ còn làm được những bài toán thông thường.

Hôm nay trên quận đại diện chính phủ phát thưởng cho học sinh giỏi và đãi ăn cả làng, người dân cũng góp phần mang đến những món lạ ngon. Gần bên trụ sở được che 2 cái rạp, 1 cái để quan khách và dân làng ngồi, còn cái nhỏ làm nơi nấu nướng. Chị bếp xin phép me: Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Thăm Pằng Tiêng

Pằng Tiêng (Bằng Tiên) là tên của một thôn làng người dân tộc Kơho, cách xa thành phố Đàlạt khoảng 40 cây số về hướng tây nam, cách Suối Vàng hơn 10 cây số. Địa danh này đã có từ trước cuộc chính biến 1975 trong khu vực rừng núi bạt ngàn thuộc thị trấn Lạc Dương và ranh giới Tỉnh Darlac. Thôn Pằng Tiêng khi xưa tập trung ở trong một khu vực đất đai phì nhiêu, có nhiều ruộng nước nên dân làng ở đây thường gọi là Pằng Tiêng Sre hay là Pằng Tiêng Ruộng, cách gọi khác là Làng Dưới. Khoảng năm 1995-1996 có 70 gia đình di chuyển ra một địa điểm mới, cách chỗ ở cũ 5 cây số, làm nhà gần con sông, hưởng nguồn nước từ đập Suối Vàng chảy về gọi là Pằng Tiêng Đạ Đờn = Pằng Tiêng Sông Lớn, hay còn gọi là Làng Trên. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Gương đức ái

Anh chị em chúng tôi gồm 11đứa lau nhau sống êm đềm bên bố mẹ trong gia đình ở Dalat, 5 đứa lớn đã ngồi trên ghế trung học. Bố tôi là người mê đọc sách báo và truyện. Khi chúng tôi lớn lên, bắt đầu biết đọc sách, đã thấy chất đầy trên tủ sách của bố, những sách và báo xuất bản của Tự Lực Văn Đoàn. Lũ bạn cùng lớp với tôi chúng nó cũng mê mẩn với tủ sách này nên chúng nó chịu khó đến tham tôi lắm, phần thì chúng đến vì vườn dâu tây và vườn chanh của mẹ tôi nữa. Tiếp tục đọc

Elena Pucillo Truong – Dải ruy băng màu tím

(Nguyên tác : il nastrino viola )Bản dịch của Trương Văn Dân

Nút thắt vừa được mở.  Chiếc ruy băng màu tím dùng để cột những bức thư mà tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần, lần nào cũng đầy cảm xúc. Tất cả bắt đầu từ mười năm trước, khi tôi rời quê hương để tìm việc làm ở phía bên kia trái đất. Thật chẳng dễ chút nào… nhưng thời đó đâu có nhiều chọn lựa :  Chết hoặc sống bấp bênh với những cơn đói thường trực… Thế  là phải nắm bắt cơ hội để có thể đổi đời…  mà nào chỉ là cuộc đời của riêng tôi.

Đi, mà không biết điều gì sẽ xảy ra và thực tế là tôi đã phải trả một giá đắt đỏ. Ngay cả khi tìm được một công việc như rửa chén trong nhà hàng, tôi cũng chẳng bao giờ có thời giờ để suy tính. Tiếp tục đọc