Phan Việt Thuỷ – BIỂN LỬA

  Chị Tám bước vào khỏi cửa, người chị muốn té xỉu xuống nền nhà, mặt mày choáng váng. Chị Tám nằm dài trên chiếc chiếu vẫn trãi sẵn hàng ngày cho mấy mẹ con nằm. Mấy đứa con mừng rỡ chạy lại:

– Mẹ có mua gì cho con không mẹ?

– Mẹ cho con một đồng con mua khoai đi mẹ, từ sáng tới giờ con chưa ăn gì cả.

Chị Tám không còn đủ sức giữ bình tĩnh dịu ngọt với con nữa: Tiếp tục đọc

Mai Văn Các – 30.4 – Chuyện Giải Buồn: Tờ Hộ Khẩu

  ‘Sự cố’ ấy là một bước ngoặt trong cuộc đời lão và nó còn đeo theo lão không biết đến bao giờ.

“Một ngày xui xẻo,” lão lẩm bẩm .  Mới sáng banh mắt vừa ra mở cửa, mấy con quạ đen thù lù đậu trên cây vú sữa nhà thím Năm trông thấy lão chõ mỏ kêu “quà, quà, quà…” một hồi rồi vỗ cánh bay đi.  Ðến chiều lúc lão đem giá gạo ra hè nhặt sạn nấu bữa tối có bé Hai chơi bên cạnh thì viên công an ở đâu sồng sộc đi vô: Tiếp tục đọc

ĐÀM TRUNG PHÁP – TIẾC THƯƠNG KHUNG TRỜI ĐẠI HỌC SAIGON

HÈ 1976 TẠI SAN ANTONIO, TEXAS

Sau gần một năm trời như kẻ mất hồn –vì quá tiếc thương những tháng ngày hạnh phúc cũ– mà vẫn cố tìm cho ra một công việc làm văn phòng thì vào đầu hè 1976 tôi được tuyển làm chủ biên tài liệu huấn luyện (training modules editor) cho một công ty mới trúng thầu được khế ước dài hạn với Defense Language Institute của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Gia đình tôi gấp rút chuyển cư từ Georgia đến San Antonio, Texas để tôi nhận việc. Tiếp tục đọc

Phượng Vũ – Hành trình đi về Phương Đông: Dubai, nơi có nhiều kỷ lục nhất thế giới (Phần 1)

Theo thông lệ, mỗi khi cruise trở về bến cũ, thì cũng là ngày mọi người “good bye” cruise, nhưng vì trở lại bến ở Dubai, nên tàu dành thêm 1 ngày phục vụ để du khách có thêm dịp thăm Dubai. Nghĩa là du khách có thể đi chơi và trở về tàu ăn trưa, ăn tối ( buffet hay trong nhà hàng lịch sự) nhưng đa số khách đều dùng suốt ngày đó để đi chơi, đi tour và chỉ tối về ngủ thôi. Nhóm chúng tôi cũng không ngoại lệ nên đã đặt tour để đi thăm những nơi nổi tiếng của Dubai, thành phố phát triển nhanh nhất hành tinh. Tiếp tục đọc

Trương Kim Báu – TỈNH MỘNG

Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang rọi vào tận phòng ngủ, cô  bé muốn nằm nướng thêm cũng không được, lũ chim ca hát líu  lo trên giàn hoa thiên lý, bé tung mền chạy ra khỏi phòng.

– Dì, dì ơi, dì đâu rồi?

Có tiếng người cất lên từ phía sân.

– Chuyện gì vậy con?

– Hôm nay con có hẹn với hai bạn của con đi tắm biển và leo núi  ở  phía sau khe. Tiếp tục đọc

Nguyễn Quý Đại – GIẤC MƠ MIẾN ĐIỆN

Thời thập niên 1960 tạp chí Thế Giới Tự Do in trên giấy láng rất đẹp với những hình ảnh, sinh hoạt văn hóa của các nước Á Châu theo Phật Giáo như Thái Lan, Miến Điện…. nhiều chùa nguy nga tráng lệ, sư sãi mặc y vàng. Chiêm ngưỡng cảnh đẹp và ước mơ của tuổi thơ là mong lúc mình trưởng thành có tiền đi du lịch đến những địa danh, Phật tích. Thời gian đến và đi trong chiến tranh khói lửa, giấc mơ của tuổi thơ bị lãng quên. Sau biến cố lịch sử 30/4/1975, tôi vượt biển đi tìm tự do và được định cư ở nước ngoài, đi học để có nghề nghiệp, đi làm trả nợ áo cơm, lo cho hai con trưởng thành. Năm qua thực hiện giấc mơ thuở nào chúng tôi đi du lịch các quốc gia Á Châu, Từ Kulua Lumpur xin Visa đến Myanmar/ Miến Điện thăm thành phố Yangon và Mandalay. (tấm hình toàn cảnh nầy lấy trên Internet) Tiếp tục đọc

Phượng Vũ – “Một chút, chỉ một chút, chút xíu thôi…”

Bài viết để tưởng niệm Giám mục, nhạc sĩ Giuse Vũ Duy Thống

“Một chút trong đời chỉ một chút, chút xíu thôi
Nhiều chút, chút bé nhỏ mà làm cho đời thêm mới
Một chút trong đời trở thành một chút thật tuyệt vời.
Chắt chiu từng chút ấy cho đời này thêm sáng tươi.”

Lời bài hát này đã theo tâm trí tôi từ một lần tôi đi hành hương Missourri, khi tình cờ đi ngang một gian hàng thánh ca nghe thấy với giọng hát của Ban Tam Ca Áo Trắng. Lời bài hát “Một chút” dễ thương, đơn sơ  và ý nghĩa quá đã níu chân tôi dừng lại gian hàng thánh ca và mua CD đó. Tiếp tục đọc