Elisabeth Nguyễn – Ngắm nhìn gia đình Chúa Giêsu

Bé Giêsu 12 tuổi – khỏe mạnh – đẹp trai – thông minh – nhanh nhẹn và nghịch phá thì không thua đứa trẻ nào trong xóm Nazareth. Bé Giêsu cùng lũ trẻ trang lứa đang chơi đá banh trên sân cỏ ở cuối xóm. Giêsu vừa sút trái banh thật quyết liệt vào Goal của đối thủ, đúng vào phút 90. Tiếng la ó vỗ tay tán thưởng rầm trời là khán thính giả nhi đồng, những Fan của 2 đội banh xóm Nazareth. Cả đội banh của bé, đứa vuốt má, đứa vò đầu, đứa ôm bé vật xuống sân cỏ và cả lũ đè lên cậu bé một cách sảng khoái, vui mừng.  Trái banh đã làm bàn thắng chung kết cho đội mình. Tiếp tục đọc

NGUYỄN THANH LÂM – ĐẾN VỚI BÀI THƠ CUỒNG YÊU MANG HỒN CỐT TỬ VI CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Cuồng yêu

– Chú giải: Bài thơ này Đặng Xuân Xuyến viết tặng một số bạn đọc có hôn nhân trắc trở, không phải là bài kệ, bài phú luận sao tình dục, vì thế bạn đọc yêu thích môn tử vi chỉ nên coi là những dòng cảm thán về một số trường hợp dễ đưa hôn nhân đến thất bại, vì bài thơ chỉ đưa ra những ý nghĩa nguyên thủy của một số sao, bộ sao, chưa chịu sự tác động, chi phối của Âm Dương Ngũ Hành, của Cách-Cục, và ảnh hưởng qua lại giữa các tinh đẩu… được biểu hiện cụ thể trên từng lá số. Tiếp tục đọc

Trần Đan Hà – Đêm Văn Nghệ “Tiếng Quê Hương” (Der Klang der Heimat)

Theo thư mời của Cộng đồng Việt Nam Stuttgart (Vietnam Community Stuttgart-VCS) sẽ tổ chức đêm nhạc “Tiếng Quê Hương” (Der Klang der Heimat). Nhưng Ban tổ chức đã có sáng kiến thêm mục giới thiệu cho người Đức biết qua những nét khái quát về “văn học nghệ thuật” như một kết hợp hài hòa để trở thành một buổi “Sinh Hoạt Văn Hóa Đức-Việt” rất phong phú. Chẳng những riêng cho người Đức mà đối với các cháu thuộc thế hệ thứ hai cũng chưa biết đến, chưa từng nghe qua. Còn đối với người Việt ly hương chúng ta khi nghe lại không khỏi bâng khuâng nhớ về những ngày xưa ngập tràn kỷ niệm. Mà kỷ niệm nào cũng rất trân trọng của cuộc đời nầy. Tiếp tục đọc

NS Ngọc Chánh, vì sao băng nhạc thu trước 75 hay (kỳ 2)

Nói đến thế giới âm nhạc dường như người ta chỉ biết đến bài hát và ca sĩ. Nếu có ưu tiên thứ nhì, thi thoảng tên các nhạc sĩ mới được nhắc đến. Riêng tên các trung tâm phát hành đĩa, băng nhạc hay chủ nhân của nó, ít ai chịu chú ý đến. Tuy nhiên như chúng ta đã biết, nếu không có các trung tâm sản xuất và phát hành băng đĩa nhạc thì âm nhạc không được phổ biến rộng rãi đến mọi nơi, mọi nhà. Số lượng người yêu thích âm nhạc, chắc hẳn không là một con số khổng lồ như hiện nay.

Đi ngược lại thời gian trước 1975, trong số những nhà phát hành đĩa, băng nhạc như Continental, Sơn Ca của NS Nguyễn Văn Đông và vài hãng khác như Jo Marcel, Sóng nhạc ..v..v… Tiếp tục đọc

Viên Hướng – Tâm Sự Cô Bé Học Dưới Bóng Đèn Đường

Hình minh họa

Có ai về ngang qua những cột đèn của một thời xa xưa ấy, xin gom dùm tôi chuỗi thời gian khuất bóng năm nào. Đứa trẻ gầy guộc trong màn đêm đã học bài dưới ánh sáng của những tối sương mù, đã nợ quê hương muôn vạn lời xin lỗi nhớ nhung. Vì ba mươi ba năm trôi qua nơi xứ người với gót chân đầy bụi bám, tôi vẫn chưa dám một lần về thăm đất mẹ quê cha, bởi mặc cảm đã rời nơi chôn nhau cắt rốn tìm cho mình một phương hướng mới để thay đổi phận người. Nhưng trong trái tim tôi vẫn còn nguyên vẹn ảnh hình quê hương thời trẻ dại. Tiếp tục đọc

Sài Gòn vang bóng Nhạc Sĩ Ngọc Chánh

Những ai đã từng sống ở miền Nam trước năm 75, chắc hẳn nghe và biết đến ban nhạc The Shotguns lẫy lừng, hoạt động từ sau Tết Mậu Thân cho tới tháng tư năm 1975. Nhạc sĩ Ngọc Chánh, con chim đầu đàn của ban nhạc này đang định cư tại Hoa Kỳ. Tôi tình cờ gặp ông trong một buổi triển lãm nhiếp ảnh nghệ thuật ở Quận Cam. Lẫn lộn giữa các tác phẩm đen trắng là những ảnh chụp phong cảnh rõ nét với bố cục màu sắc hài hoà tuyệt đẹp.Đó là những tấm ảnh trưng bày của nhiếp ảnh gia Ngọc Chánh. Hỏi ra, tôi mới biết đó là nhạc sĩ Ngọc Chánh của Sài Gòn hơn 40 năm xưa. Tiếp tục đọc

Đặng Châu Long – BUÔNG MÌNH RỜI SỢI DÂY ĐỜI

Khi tình cờ đọc một câu của Henry Miller sau, tôi bỗng rùng mình chợt nhớ đến Nietzsche và William Saroyan:“Để vượt qua đau đớn và khổ sở, vượt qua đấu tranh, con người phải học nghệ thuật của người làm xiếc trên dây. Trong lúc bước đi trên sợi dây chùng căng giữa hai đối điểm, con người trở nên tỉnh thức hoàn toàn và mãnh liệt – tỉnh thức một cách liều lĩnh. Ý thức này trải rộng để bao trùm hai đối điểm nghịch nhau rõ ràng. Tỉnh thức tuyệt đối, có nghĩa chấp nhận sự sống vì nó là thế, thì sẽ loại trừ những kinh hãi về sự sống và tiêu diệt những ảo vọng . Tiếp tục đọc