Elisabeth Nguyễn – PẰNG-TIÊNG, THUNG LŨNG TÌNH YÊU

Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố mù sương, không kể những người sinh ra và lớn lên ở đây, ai đã một lần đặt chân đến nơi này đều rất yêu thích thành phố, ai cũng muốn đặt cho thành phố thơ mộng này một cái tên, những mỹ danh đã được ghi dấu như xứ hoa đào, Thành phố hoa, Thành phố thơ, thành phố mộng mơ, thành phố xanh, một Paris nhỏ bé, thành phố sương mù, thành phố ngát hương v.v và v.v….Một người anh em Dalat của chúng tôi (không nhớ tên) đã ca tụng, vinh danh thành phố này: „khó kiếm được thành phố nào xanh như Dalat của tôi, ngay không khí cũng xanh như da trời cây cỏ. Đâu chỉ đồi thông biết san sẻ màu xanh cho ngọn gió. Giọt nắng vàng cũng nhuộm xanh mặt nước hồ Xuân Hương“. Tiếp tục đọc

ĐÀM TRUNG PHÁP – TỰ TRUYỆN MỘT NHÀ GIÁO TỴ NẠN QUÁ TIẾC THƯƠNG NGHỀ NGHIỆP CŨ

SAN ANTONIO, TEXAS – HÈ 1976

Sau cả một năm trời như kẻ mất hồn vì quá tiếc thương những ngày tháng cũ, vào đầu hè 1976 tôi được tuyển làm “chủ biên tài liệu huấn luyện” (training materials editor) cho Northrop Aircraft Corporation mới trúng thầu khế ước huấn luyện Anh ngữ căn bản cho các binh sĩ không quân hoàng gia Saudi Arabia qua Defense Language Institute của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Gia đình tôi gấp rút chuyển cư từ Georgia đến San Antonio, Texas để tôi nhận việc làm trong Lackland Air Force Base khổng lồ. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – VU LAN

Trời mùa đông Melbourne mới đầu tháng 6 mà cái lạnh thật khắc nghiệt, gió rít từng cơn như cắt da, những giọt mưa vẫn chưa ngừng, mặt trời còn khuất trong mây, không ban tia nắng ấm áp cho cỏ cây hoa lá. Hai hàng cây bên đường trơ lại những cành khẳng khiu nhẫn nại chịu đựng những cơn gió rét, vì đã trút bỏ hết những chiếc lá úa vàng.

Đến chùa Hoa Nghiêm đọc kinh buổi chiều như thường lệ, Phật tử người nào cũng áo lạnh, nón, khăn, găng tay, không biết có phải thời tiết năm nay lạnh hơn hay vì tuổi già mà tôi thấy lạnh quá, vậy là khăn gói đi tìm nơi trốn lạnh. Tiếp tục đọc

Phượng Vũ – Một ngày hè với biển xanh bao la

Cả tuần nay thời tiết Cali nóng lên bất thường, nhà nào có máy lạnh  đều phải bật lên, vì thế vào dịp cuối tuần người người đểu rủ nhau đi biển.  Chị bạn tôi thường nói “Mình may mắn ở gần biển mà không biết tận hưởng điều may mắn đó thì thật uổng”. Sáng nay thức dậy mới sáng sớm mà thấy trời đã bắt đầu oi bức, kiểu này sẽ hứa hẹn 1 ngày hè nóng bỏng. Vậy là tôi vọi phone cho bạn rủ nhau đi biển theo “kiểu con nhà giàu”, nghĩa là đi xe Mercedes đời mới có máy lạnh chạy êm ru, có tài xế mặc đồng phục đàng hoàng tử tế. Giờ giấc thì linh động, muốn đi giờ nào cũng được, lại khỏi tốn tiền đổ xăng, chỉ tốn 1$50 lệ phí. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – ĐI CHÙA

 – Hôm nay con không đưa me đến chùa Phật Đà được, con có một cuộc họp phụ huynh trong gia đình Phật tử, me ở trong chùa Sri Lanka theo Phật giáo nguyên thủy gần đó chuyên về thiền, trưa con đón me.

Con gái cho tôi xuống ngay cổng chùa rồi lái xe đi. Tôi bước vào chùa  men theo lối nhỏ dành cho khách bộ hành, kế bên đường lớn với hai lằn xe xuôi ngược có hai hàng cây to rợp bóng, không khí buổi sáng trong lành dễ chịu, gió mát rượi, ánh nắng chan hòa trên mặt đất, lá cây lấp lánh dưới ánh mặt trời, tiếng chim hót xa xa. Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – 50 NĂM CHỊU ĐỰNG

Vợ chồng là sự kết hợp hai con người xa lạ, hai thể lý, tâm lý, tâm tính khác nhau. Qua quen biết, tìm hiểu nhau một thời gian, đi đến yêu thương và gắn bó với nhau bằng hôn nhân. Nhiều cặp vợ chồng lấy nhau do mai mối, do gia đình hai bên sắp đặt, nhưng cũng có những cặp dính nhau chớp nhoáng nhờ „coup de foudre“ do con tim bị tiếng „sét tình yêu“ đánh trọng thương… Biết nói sao đây? số Trời mà !

Thằng tôi đã mấy chục năm „Verheiratet“ rồi mà vẫn chưa hiểu hết được tính nết của „bà xã xệ“, bà cụ thân sinh của lũ trẻ con nhà tôi (nay thì trẻ con cũng thành người lớn và thật sự bả càng xệ hơn lúc nào). Tiếp tục đọc

Elisabeth Nguyễn – Ba tôi

Tôi lớn lên ở ấp Đa Thiện, làng Hà Đông, thành phố Dalat, một thôn ấp sống bằng nghề trồng rau. Người dân chung sống với nhau như một đại gia đình rất nhân hiền, hòa thuận, vui vẻ và an bình. Tôi là con út của gia đình 11 người con. Năm tôi bắt đầu cắp sách đến trường làng Trung Bắc, ngôi trường tiểu học nhỏ bé nằm trên sườn đồi cỏ xanh mướt, tôi đi học với thằng cháu bằng tuổi tôi, con của chị cả tôi, bố nó là một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã tử trận, nên ba mẹ tôi đưa chị về cưu mang tại nhà chúng tôi. Tiếp tục đọc