TRẦN THOẠI NGUYÊN – THƯA CÙNG BẠN TRI ÂM TRI KỶ…

Hôm rồi,MỘT SÁNG MAI VUI,cafe cùng các bạn văn nghệ Nguyên Tâm (Nữ sĩ Nguyễn Thị Liên Tâm,Tiến sĩ Ngữ văn,giảng viên ĐH), V/c Ngô Thị Mỹ Lệ (Gia đình Tạp san Quán Văn) và 2 anh: Nhà văn kiêm Đạo diễn Lê Văn Duy và Nhà văn nhà thơ Bùi Đức Ánh tại quán cafe cùng đinh hẻm 48 TQT,Q3.  Trong chuyện trò văn chương chữ nghĩa phù phiếm,các anh có hỏi : Làm thơ hay,có tiếng từ lâu,sao Trần Thoại Nguyên không vào Hội Văn Nghệ nào? Tôi đã xin phép được đọc bài Huyền Ngôn Thơ làm tặng cố Thi sĩ Bùi Giáng đã lâu rồi,như câu trả lời các anh! Tiếp tục đọc

Phượng Vũ – New Delhi có gì lạ?

 Sáng hôm sau, chương trình tour bắt đầu bằng việc đi thăm những nơi nổi tiếng của New Delhi. New Delhi là thủ đô của Ấn Độ và là 1 trong 11 quận của bang Delhi, nó là một bộ phận nhỏ của Delhi. ( trước kia tôi cứ lầm tưởng New Delhi là thành phố mới phát triển sau này của Delhi). New Delhi là thành phố lớn thứ hai của Ấn Độ sau Mumbai, nó cũng là thành phố thương nghiệp lớn nhất tại miền bắc Ấn Độ.

Nhiều người khuyên đến Ấn Độ trước tiên nên tham quan Thủ đô New Delhi, nó được xây dựng năm 1911 và trở thành thủ đô Ấn Độ năm 1947. Tiếp tục đọc

Trương kim Báu – THẦN TƯỢNG

Tôi may mắn vào học trường trung học Lê Quí Đôn, hiệu trưởng của trường là vị thầy giỏi nhất thời đó, Cung Giũ Nguyên, tên thầy được lưu giữ ở Hàn Lâm Viện của Pháp.  Ngoài những môn học chính, chúng tôi còn học Đức dục giáo dục, nữ công gia chánh, làm vườn, thể dục thể thao và đi dã ngoại.

Tất cả nữ sinh phải tham gia thể dục buổi sáng, từ lớp đệ thất (lớp 7) đến lớp đệ nhị (lớp 12),  mỗi thứ hai đến thứ sáu  (7 – 8 am), địa điểm là  bãi cỏ xanh trên bờ biển NhaTrang, ngay góc đường Lê Thánh Tôn và  Duy Tân.  Đồng phục là quần short, quần tây màu đen, áo sơ mi xanh da trời ngắn tay, nón kết và giày bata màu trắng. Tiếp tục đọc

Hồi ký PT. Nguyễn Mạnh San – NHỮNG ĐẶC TÍNH CÁ BIỆT CỦA TÙ NHÂN VIỆT NAM VÀ CỦA TÙ NHÂN Á CHÂU, SO SÁNH VỚI NHỮNG ĐẶC TÍNH CÁ BIỆT CỦA TÙ NHÂN HOA KỲ

 

Trên đây là đề tài: Những Đặc Tính Cá Biệt của Tù Nhân Việt-Nam và của Tù Nhân Á Châu, So Sánh với Tù Nhân Hoa Kỳ (The Personalities of Vietnamese and Asian prisoners, Comparing the Personalities of American Prisoners) mà tôi vừa mới đi thuyết trình trong 3 ngày Đại Hội Tù Nhân Quốc Tế (The International Prison Ministry Conference), được tổ chức tại Châu Mỹ La Tinh Costa Rica, từ ngày 26 tới 28 tháng 4, 2017.

Sau hơn 21 liên tục phục vụ tù nhân trong các trại tù tiểu bang và liên bang tại tiểu bang Oklahoma, không phân biệt chủng tộc, màu da, tôn giáo và giới tính, tôi đã có những nhận xét cụ thể, chính xác về những đặc tính cá biệt của tù nhân Việt Nam và của tù nhân Á Châu nói chung, như Cao Miên, Lào v.v…, so sánh với tù nhân Hoa Kỳ, thì có những điểm khác biệt đối nghịch lại nhau như sau: Tiếp tục đọc

Phan Việt Thuỷ – Nguyệt Khuyên

Nắng chiều vàng vọt, nhảy múa trên từng ngọn cây kẻ lá. Những mái nhà san sát. Mái tôn ôm sát mái tôn lóng lánh. Con đường dẫn vào phố bắt đầu từ ngã ba. Mọi sinh hoạt tấp nập, nhộn nhịp tập trung dọc theo hai bên con đường nầy. Sự gặp gỡ thân thiết cũng bắt đầu từ đây. Hàng phượng vỹ đỏ rực kẻ thành một đường chia khu phố thành hai miền rõ rệt.

Mỗi khi thấy hoa phượng lác đác rơi, lòng tôi không khỏi nao nao với những kỹ niệm tuổi học trò. Một mùa chia tay, rồi hai mùa chia tay. . . Mỗi lần như thế, tôi thấy mình như cao lớn hẳn lên với bao lưu luyến. Tiếp tục đọc

Phượng Vũ – Những điều thú vị khi đi thăm “Pink City”- Ấn Độ

“Mưa Hồng” là một trong những bài hát của Trịnh công Sơn mà tôi rất thich, vì màu Hồng vốn là màu tôi yêu từ khi còn nhỏ cho tới tận bây giờ.  Ngay câu mở đầu bài “Mưa Hồng”  tác giả đã vẽ lên một bầu trời trẻ trung:” Trời ươm nắng cho mây hồng” và câu kết bài lại gợi lên 1 quan niệm sống lạc quan cho tuổi hoàng hôn: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”. Vì quan niệm này mà tôi vẫn thich đi chu du đó đây khi còn có thể. Và hôm nay khi chu du Ấn độ tôi lại sắp được đi thăm “Pink City”. Tiếp tục đọc

Vũ Nam – Hoa Forsythie

Cảnh buổi sáng mùa thu ở nước Đức với mây mù giăng thấp giống y như trời Đà Lạt. Những người du lịch từ Việt Nam qua hay nói với sư cô Diệu Huê như vậy. Cô chưa đến Đà Lạt lần nào nên cô không thể cảm nhận được điều này. Trước mắt cô chỉ thấy, như các mùa khác trong năm, mùa thu ở đây cũng là mùa đẹp. Lá cây trở nên vàng rực. Cũng có những loại cây trong mùa thu lá úa tàn, xen sắc nâu vàng lẫn lộn, không đẹp, nhưng cây dẻ gai đứng trước chùa cô đang trụ trì đặc biệt cho sắc lá vàng tươi. Khổ nỗi, trong hàng cây trước chùa lá từ cây này lại rụng nhanh nhất. Chỉ vài ngày lạnh, thân cây chỉ còn lại trơ trụi cành nhánh. Những chiếc lá vàng tươi ấy không nằm được lâu trên thân cây để cho người đời chiêm ngưỡng. Tiếp tục đọc