Phương Tôn – „Nghệ thuật kinh nguyệt“ gây tranh cãi

Các nhà nghiên cứu xã hội, nghiên cứu về bình đẳng giới, các tâm lý gia đang còn bận rộn với phong trào người nữ không chịu cạo lông chân tay, ở vùng nách hoặc vùng kín bên dưới như số đông phụ nữ khác, chẳng hạn hai mẹ con ca sĩ nổi tiếng Madonna hoặc các siêu sao Oscar Julia Roberts, Kate Winslet, Sandra Bullock, Sharon Stone, Cameron Diaz, ca sĩ Lady Gaga v.v… đang gây tranh cãi mãnh liệt trên các phương tiện truyền thông và các mạng xã hội, vẫn chưa tìm được lời giải đáp thỏa đáng thì nay lại xảy ra một vụ tranh luận mới trên mạng xã hội về một tấm bích chương với hình một người nữ đang có kinh nguyệt. Tiếp tục đọc

Trần Đan Hà – Đêm Văn Nghệ “Tiếng Quê Hương” (Der Klang der Heimat)

Theo thư mời của Cộng đồng Việt Nam Stuttgart (Vietnam Community Stuttgart-VCS) sẽ tổ chức đêm nhạc “Tiếng Quê Hương” (Der Klang der Heimat). Nhưng Ban tổ chức đã có sáng kiến thêm mục giới thiệu cho người Đức biết qua những nét khái quát về “văn học nghệ thuật” như một kết hợp hài hòa để trở thành một buổi “Sinh Hoạt Văn Hóa Đức-Việt” rất phong phú. Chẳng những riêng cho người Đức mà đối với các cháu thuộc thế hệ thứ hai cũng chưa biết đến, chưa từng nghe qua. Còn đối với người Việt ly hương chúng ta khi nghe lại không khỏi bâng khuâng nhớ về những ngày xưa ngập tràn kỷ niệm. Mà kỷ niệm nào cũng rất trân trọng của cuộc đời nầy. Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Nghệ – TRIỀU NGUYỄN CÓ ĐẶT RA LỆ “BẤT LẬP TRẠNG NGUYÊN” KHÔNG?

Trong mục “Chuyện Đông, Chuyện Tây” đăng trên tạp chí Kiến thức Ngày nay số 260 phát hành ngày 10/10/1997, ông Trịnh Hồng Lĩnh sau khi đọc một số sách báo đã nêu thắc mắc về việc triều Nguyễn có quy định “ngũ bất”( năm không): Không phong vương; không thái tử; không hoàng hậu; không tể tướng; không trạng nguyên, hoặc “tứ bất”: không tể tướng; không nội các; không trạng nguyên; không phò mã. Vấn nạn trên được An Chi trả lời rõ ràng và cuối phần trả lời có đoạn: “Cứ như trên thì Vương triều Nguyễn Phúc không những không thực hiện “ngũ bất” mà cũng chẳng thực hiện “tứ bất”. Vì thực tế chỉ có “tam bất” mà thôi. Đó là: không lập hoàng hậu, không đặt tể tướng và không lấy trạng nguyên” Tiếp tục đọc

Nguyên Lạc – TRAI ANH HÙNG GÁI THUYỀN QUYÊN

 Có lúc họ cũng đã thắng nhiều trận lẫy lừng, tưởng chừng như đã thắng, nhưng dài hơi thì cuộc đọ sức đã không cân sức. Than ôi! họ đã bại trận!. Trên đường bị bắt đưa về Yên Kinh ( Bắc Kinh ngày nay) để làm nhục, vua tôi Đặng Dung đã ca hát như không có chuyện gì xảy ra, thắng bại là lẽ thường tình đối với người tráng sĩ một khi họ đã toàn tâm toàn ý , hết lòng, hết sức vì dân tộc. Đặng Dung, trong vai trò lãnh đạo cuộc kháng chiến, đã ngâm cho vua tôi nghe khúc ca cảm khái này, vừa ngâm vừa gõ nhịp xuống ván gỗ thuyền, cùng vui và sẵn sàng đón nhận mọi sự trả thù tàn bạo của kẻ thù. Tiếp tục đọc

Jonathan Freedland / Huỳnh Hoa dịch – Năm một: Ngoại giao của Trump

Chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi ông Donald Trump được bầu làm tổng thống Hoa Kỳ, tôi có cuộc trò chuyện với một cố vấn của tập đoàn cai trị một quốc gia vùng Vịnh. Ông ta bảo tôi, các ông chủ của ông rất ngạc nhiên nhưng vui mừng với kết quả bầu cử ở Mỹ. Ông Trump là kiểu người mà họ tín nhiệm. Vẻ “thanh lịch của nhà độc tài” của nhiều cung điện của ông Trump – tất cả đều dát vàng lấp lánh – và các chức vụ chính quyền được ban phát cho con cái của nhà lãnh đạo, kể cả cho con dâu con rể: đây đúng là cách làm ăn mà các nhà độc tài xứ Arab rất ưa thích. Tiếp tục đọc

ĐẶNG XUÂN XUYẾN Đọc “TÌNH NHÂN ƠI” của TRẦN HẠ VI

Đưa bài HỔN HỂN VỚI “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI lên trang blog Đặng Xuân Xuyến từ sáng 07.11.2017 nhưng sáng nay tôi mới có thời gian đọc bài thơ này. Bị ám ảnh bởi câu “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi” của Trần Hạ Vi, tôi cứ trằn trọc, lỡ mất giấc ngủ trưa. Tôi khoái hình ảnh tươi nõn, phồn thực của “bờ môi” đầy dục tính…. nên dù đang rất đau lưng (bệnh xương khớp) cũng cố ngồi “lạch cạch” đôi dòng cảm nhận về bài thơ của nữ thi sĩ họ Trần. Tiếp tục đọc

Vũ Thế Thành -Ghi nhãn dị ứng, vi phạm là chuyện thường ngày ở Mỹ

Ghi nhãn thực phẩm thì  không nhà sản xuất nào dám  giỡn mặt với FDA của Mỹ, nhưng FDA yêu cầu phải ghi nhãn chất gây dị ứng một cách dễ hiểu, để người tiêu dùng không thể nhầm lẫn. Dễ hiểu với người tiêu dùng, nhưng không dễ hiểu với nhà sản xuất, thành thử Luật Ghi nhãn Dị ứng áp dụng đã hơn 10 năm, nhưng hầu như ngày nào ở Mỹ cũng có lệnh thu hồi (recall) vài sản phẩm.

 Chất gây dị ứng không phải là chất độc

Nguyên nhân gây dị ứng thực phẩm là do hệ miễn nhiễm của cơ thể không ưa một loại protein nào đó có trong thực phẩm, rồi tạo ra kháng thể chống lại protein đấy. Tiếp tục đọc