Huyen Dohuu – QUÀ TẶNG TRONG CHIẾN TRANH

The-Gift-in-Wartime-Summary-Class-11-English

Một bài thơ của nữ thi sĩ Việt Nam TRẦN MỘNG TÚ được in trong sách giáo khoa ở Mỹ để giảng dạy cho học sinh trung học:

QUÀ TẶNG TRONG CHIẾN TRANH

Em tặng anh hoa hồng

Chôn trong lòng huyệt mới

Em tặng anh áo cưới

Phủ trên nấm mồ xanh

Anh tặng em bội tinh

Kèm với ngôi sao bạc

Chiếc hoa mai mầu vàng

Chưa đeo còn sáng bóng

Em tặng anh tuổi ngọc

Của những ngày yêu nhau

Đã chết ngay từ lúc

Em nhận được tin sầu

Anh tặng em mùi máu

Trên áo trận sa trường

Máu anh và máu địch

Xin em cùng xót thương

Em tặng anh mây vương

Mắt em ngày tháng hạ

Em tặng anh đông giá

Giữa tuổi xuân cuộc đời

Anh tặng môi không cười

Anh tặng tay không nắm

Anh tặng mắt không nhìn

Một hình hài bất động

Anh muôn vàn tạ lỗi

Xin hẹn em kiếp sau

Mảnh đạn này em giữ

Làm di vật tìm nhau.

Trần Mộng Tú

Tháng 7/ 1969

Bài thơ “Quà Tặng Trong Chiến Tranh” được viết ở Việt Nam, khi thi sĩ còn rất trẻ, từ những xúc động trước cái chết của một người lính, người yêu đầu tiên của nữ thi sĩ.

*

Bản tiếng Anh:

A GIFT IN WARTIME

I offer you roses

Buried in your new grave.

I offer you my wedding gown

To cover your tomb still green with grass.

I give you medals

Together with silver star,

And the yellow pips on my badge

Unused and still shining.

I offer you my youth

The days we were still in love.

My youth died away

When they told me the sad news.

I give you the smell of blood

From my war uniform.

My blood and my enemy’s,

So you could mourn us both.

I offer you clouds

That linger on my eyes on summer days.

I offer you cold winters

Amid my springtime of life.

I give you my lips with no smile

I give you my arms without tenderness.

I give you my eyes with no sight

And my motionless body.

My dear, a thousand apologies.

Please meet me in the next life.

This shrapnel is a token,

By which we shall find each other.

Tran Mong Tu – 1969

(Translated by Vann Phan)

Trong cuốn sách giáo khoa dạy văn chương “Glencoe Literature” do nhà xuất bản McGraw Hill ấn hành có bài thơ “Quà tặng trong chiến tranh” của Trần Mộng Tú (một thi sĩ Việt Nam) được dịch sang tiếng Anh và bài diễn văn nổi tiếng của Tổng thống Abraham Lincoln trong thời Nội chiến Mỹ,

Bài diễn văn do Tổng thống Lincoln đọc ngày 19 tháng 11 năm 1863 trong dịp khánh thành một nghĩa trang cho các tử sĩ tại chiến trường Gettysburg , tiểu bang Pennsylvania và người Mỹ đã nhận ra đó là một tác phẩm văn chương bất hủ, xuất phát từ tấm lòng của một nhà lãnh đạo vốn rất ghét chiến tranh nhưng phải dẫn đầu nước Mỹ trong một cuộc chiến bất đắc dĩ và đã thành công trong việc bảo vệ một quốc gia thống nhất với những lý tưởng tự do, bình đẳng. Câu nói được cả thế giới ngày nay nhắc lại nhiều lần kết thúc bài diễn văn ca ngợi các chiến sĩ đã hy sinh để một “chính phủ của dân, do dân, và vì dân sẽ không bị hủy diệt trên trái đất.”

Trong sách giáo khoa đó, học sinh cũng được hướng dẫn với những câu hỏi để khám phá những cảm xúc mà nữ thi sĩ Trần Mộng Tú gửi gắm trong bài thơ “Quà tặng trong chiến tranh” Học sinh được gợi ý để tìm hiểu về thi pháp, tại sao thi sĩ đã dùng các điệp ngữ và nhắc đi nhắc lại các hình ảnh. Sau đó, học sinh được yêu cầu so sánh hai áng văn chương viết trong thời nội chiến ở hai quốc gia, hai thế kỷ khác nhau. Abraham Lincoln đọc bài diễn văn của ông trước một đám đông, và ông nhắm vào công chúng. Còn Trần Mộng Tú viết một mình, cho mình. Nhưng học sinh có thể tìm thấy những mục đích và cảm xúc giống nhau trong hai tác phẩm ngắn này. Học sinh cũng được dịp tìm hiểu khai phá sự khác biệt giữa hai nền văn hóa của hai tác giả.

http://vanviet.info/…/tran-mong-t-thi-si-viet-nam-dau…/

PS:

Đặc biệt, rất nhiều người biết thi sĩ Trần Mộng Tú qua bài thơ KIẾP SAU, một bài thơ rất là thơ, và rất lãng mạn được nhạc sĩ Nhật Ngân phổ nhạc:

Hôm qua em nằm mơ

Mẹ đem em gả chồng

Cho một chàng thi sĩ

Số chàng rất long đong

Hai vợ chồng làm thơ

Trong một gian lều cỏ

Mái dột mái cứ dột

Làm thơ vẫn làm thơ

Thơ chàng dán trên vách

Thơ em che trời mưa

Một đàn con tám đứa

Lớn lên chỉ mê thơ

Ngoài vườn đầy hoa nở

Trong hồn ngập mộng mơ

Cửa lều thường không khép

Nên xuân đến bốn mùa

Mặc người đời mua bán

Mặc cuộc đời hơn thua

Cả nhà làm thi sĩ

Nên nghèo xác nghèo xơ

Em cầu cùng thượng đế

Kiếp sau có lấy chồng

Xin lấy chàng thi sĩ

Dẫu biết chàng tay không

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s