Lê quang Thông – EM VỚI THƠ TÔI


rose_liebeEm không còn thích nữa thơ tôi ?
Facebook phớt qua, không share rồi,
comment nhác viết, like quên bấm.
Em thả tình tôi theo nước trôi.

Thơ quá nặng lòng chuyện ngày qua ?
mưa nắng thời gian đã nhạt nhòa.
Biền biệt hai phương trời ly cách,
nhắc mãi chắc làm em xót xa ?

Thơ tôi gan ruột phừng phừng giận,
theo lừa, hèn, dối, ác… quê nhà.
Thơ đau trăn trở nên hằn học,
không hợp lòng em vốn hiếu hoà ?

Em muốn âm thầm sống thảnh thơi.
Cúi đầu ngậm miệng bỏ ngoài tai,
nhắm mắt miễn riêng mình yên ổn.
Mặc kệ chung quanh, chuyện đã rồi ?

Quên hết bốn ngàn năm văn hiến..
Trăm họ, dư đồ rách tã tơi.
Nhân tâm ly tán tan nguyên khí.
Tổ quốc vong nô, lệ thuộc hoài.

Đất nước điêu linh ai người khóc ?
Thơ giục em nhìn rõ mặt người
Lời ngay, âm chói tai người đọc,
lay giấc nồng đêm dối trá đời.

Thơ tôi nuôi mộng ngày mai tới.
Sông Núi và Em đẹp rạng ngời.
Gian ác, hận thù, oan khiên…cũ,
thành chuyện xưa trong cổ tích thôi.

Lê quang Thông
Frankfurt, Germany

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s