Gió ViVu dịch thuật – MÓN QUÀ GIÁNG SINH KỲ DIỆU

noel4

Lời người dịch:

Theo chu kỳ của năm tháng, mùa Giáng Sinh lại về… Biết bao nhiêu câu chuyện  được viết, được ghi, được kể,… đi vào lòng người như những “huyền thoại hay cổ tích” trong mùa Giáng Sinh, tôi rất yêu thích được đọc những câu chuyện này. Từ thuở nhỏ, khi đọc “Món quà đêm Giáng Sinh” tôi rướm nước mắt… cảm động trước tình yêu thương, lòng hy sinh của vợ chồng dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống dù nghèo khổ. Cái kết đã động lòng trắc ẩn của mọi người khiến ai ai cũng không khỏi bồi hồi xao xuyến khi nhớ đến câu chuyện này vào mỗi dịp Giáng Sinh. Và… câu chuyện thương tâm của “Cô bé bán diêm“. Một cô bé mồ côi, nghèo khổ chết vì đói lạnh – những que diêm đốt lên – dù không đủ sưởi ấm nhưng cũng đủ để cô bé mơ được ấp ủ, ấm áp trong vòng tay yêu thương của người mẹ hiền giữa đêm đông lạnh giá. Tôi xúc động nghẹn ngào, tiếc thương… Tôi trách người cha của cô bé sao quá độc ác không biết thương đứa con gái bé bỏng của mình, tôi trách những người qua đường sao nỡ vô tâm hờ hững với một đứa trẻ đáng thương như vậy!? … Đó là những cổ tích, những huyền thoại về mùa Giáng Sinh mà tôi nhớ mãi không bao giờ quên…!

noel3

 Đọc câu chuyện kể về một cậu bé mồ côi, lòng tôi bâng khuâng, bùi ngùi, xúc động hơn những câu chuyện mà tôi đã từng đọc trong mùa Giáng Sinh – mùa của cho và nhận – mùa của những “món quà” đầy ý nghĩa và ấm áp tình người. Dù thật hay tưởng tượng, những món quà đều gói ghém ít nhiều cái mà người ta thường gọi là yêu hay thương trên thế gian này. Tôi thích đọc, thích viết, thích kể nhiều câu chuyện về mùa Giáng Sinh và tin rằng – Mùa Giáng Sinh là mùa của những yêu thương mà người ta thường ưu ái tặng và chia sẻ cho nhau – làm lan tỏa sự ấm áp tình người trong cái buốt giá, u buồn của mùa đông lạnh lẽo và nhất là dành cho những ai đang bơ vơ, đang khốn khổ, đang sầu muộn,… Ai cũng mong ước nhận được một “món quà kỳ diệu” trong mùa lễ hội.

***

MÓN QUÀ GIÁNG SINH KỲ DIỆU (CHRISTMAS  IS  FOR  LOVE  -Author Unknown)

Mùa Giáng Sinh – mùa chứa chan tình yêu thương – mùa dành cho những niềm hân hoan vui sướng, lòng nhân ái biết chia sẻ, cho và nhận với những tiếng cười nắc nẻ ở những buổi tiệc họp mặt gia đình, bạn bè, bà con, làng xóm trong một khung cảnh rực rỡ đèn hoa, kim tuyến lấp lánh,… 

Trước kia, tôi không có nhiều xúc cảm hay ấn tượng sâu đậm về mùa Giáng Sinh. Nhưng một cậu học trò nhỏ thật hóm hỉnh, dễ thương với đôi mắt ngây thơ, tròn xoe, hai má ửng hồng như hai quả đào tiên đã tặng cho tôi một món quà thật “huyền diệu” trong mùa Giáng Sinh; khiến tôi bồi hồi xúc động và tin rằng “Mùa Giáng Sinh là mùa của tình yêu thương”.

Tim, một cậu bé 11 tuổi, mồ côi, sống với dì sau khi mẹ qua đời. Dì của Tim là một người đàn bà trung niên, hay chua chát, cay đắng với đời. Bà cho rằng nuôi nấng đứa cháu sau khi người chị qua đời là một gánh nặng và đầy phiền não. Bà dì hay la mắng, nhiếc móc và luôn nhắc nhở thằng bé cháu đáng thương về lòng bao dung, rộng lượng của bà, nếu không thì nó trở thành một đứa trẻ vô gia cư, cầu bơ cầu bất, lang thang đầu đường xó chợ rồi. Mặc cho những lời trách mắng, cay đắng của bà dì, Tim là một đứa trẻ rất hiền lành, tốt bụng, ngọt ngào và ngoan ngoãn.

Tôi không nhận ra những điểm gì đặc biệt ở Tim, nhưng khi — mỗi ngày cậu bé ở lại lớp sau giờ tan học để giúp tôi thu dọn, xếp gọn ngăn nắp lớp học thì tôi hiểu và biết nhiều về đứa học trò dễ thương mà cũng đáng thương này. Tim muốn nấn ná ở lại trường để khỏi phải về nhà nghe la rầy vì cái tật luôn cau có, giận dữ của bà dì. Ở lại lớp, cô và trò đều làm việc trong im lặng, không nói nhiều nhưng rất thoải mái vì cậu bé muốn tận hưởng những giây phút yên tĩnh dù có chút quạnh hiu nhưng rất an vui. Những lúc cô và trò nói chuyện với nhau, Tim thường nhắc đến người mẹ yêu thương nhất đời của nó. Mẹ mất sớm khi nó còn quá nhỏ để chỉ nhớ mẹ là người dịu dàng, nhân từ và luôn bên cạnh, che chở, yêu thương nó.

Giáng Sinh sắp đến, Tim không ở lại lớp phụ tôi như trước nữa. Tôi cứ mong ngóng mãi… nhưng ngày qua ngày, tan học là nó vội vã biến mất. Một buổi chiều tôi dừng lại hỏi nó tại sao không còn phụ tôi ở lớp học nữa và tôi nhớ nó lắm. Nó nhướng cao đôi mày hỏi lại ” Cô thật là nhớ con sao?”. Tôi giải thích và khen Tim là một học trò ngoan đã phụ giúp tôi rất đắc lực và xuất sắc nhất lớp.

“Con sẽ dành cho cô một ngạc nhiên đó!” Tim thầm thì, nói nhỏ. “Dành cho Giáng Sinh đấy cô ạ!”. Nói xong nó có vẻ bối rối rồi bẽn lẽn chạy vội ra khỏi phòng. Sau hôm ấy, nó không hề ở lại lớp phụ giúp tôi sau giờ học nữa.

nole2

Vào ngày cuối trước khi nghỉ lễ Giáng Sinh, Tim rón rén bước vào lớp học, tay giấu sau lưng … “Con muốn tặng cô một món quà,” nó nói lí nhí và tẽn tò mắc cở, tôi ngước nhìn lên. “Con mong cô thích nó!”– Tim xòe bàn tay ra, trên đó là một cái hộp gỗ nhỏ xíu.

“Cái hộp đẹp quá! Con đựng gì trong đó vậy? Tôi hỏi và mở nắp hộp ra xem…

“Ồ, cô không thể nhìn thấy được gì trong đó đâu,” Tim trả lời, “và… cô cũng không thể cầm nắm, ngửi thấy hay cảm thấy nó được. Nhưng mà mẹ có nói là… nó sẽ làm cho cô luôn cảm thấy vui vẻ, được ấm áp trong những đêm đông lạnh giá và được ủi an khi thấy bơ vơ…!”

Tôi đăm chiêu nhìn vào cái hộp be bé xinh xinh trong tay và nhẹ nhàng hỏi “Cái gì mà huyền diệu như một phép màu vậy? Cái gì mà làm cho cô luôn cảm thấy yên vui, ấm áp và không thấy bơ vơ?”

…”Đó là tình yêu thương!”… Tim khe khẽ thì thầm,” Mẹ luôn bảo rằng: con sẽ cảm thấy vui vẻ hạnh phúc hơn khi con đem tặng cho người khác”. Tim nói xong rồi lặng lẽ quay đi…!

Đến bây giờ tôi vẫn để cái hộp gỗ bé xíu ấy trên cây đàn piano ở phòng khách. Bạn bè, người thân quen đều nhướng mày lên với vẻ tò mò lẫn thích thú khi nghe tôi giải thích — “Cái hộp nhỏ xinh xinh ấy chứa đựng một tình yêu thương thật nồng ấm, thật kỳ diệu mà ai cũng muốn có trong đời.”

Đúng vậy, mùa Giáng Sinh đem đến những niềm vui, những khúc ca, những món quà đầy ý nghĩa,… Nhưng trên tất cả, mùa Giáng Sinh là mùa chan chứa những yêu thương.

** Mến chúc mọi người, mọi nhà, mùa Giáng Sinh vui tươi, an lành và ấm áp bên những người thân thương. **

Gió ViVu

merrychrismast

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s