Gió ViVu – MÙA GIÁNG SINH BUỒN

  Con người đã và đang điêu đứng khốn khổ vì đại dịch Covid – 19. Coronavirus  bé tí tẻo tì teo đã và đang “xưng hùng, xưng bá” vì chưa ai diệt trừ được nó. Từ ngày nó xuất hiện rồi tung hoành làm cục diện toàn thế giới đã thay đổi một cách hoảng loạn, buồn thảm và đau thương. Virus thật nhỏ bé “siêu nhiên” này đã lặng lẽ tấn công không ngừng vào con người, không phân biệt tuổi tác, màu da, dân tộc, giới tính, tôn giáo, chính trị hay đảng phái,… Một kẻ thù không đội trời chung mà cả thế giới phải chung lưng chống trả suốt gần hai năm trời nay mà vẫn bất phân thắng bại. 

Như những chuyện “thần thoại”, người ta cho rằng đây là cuộc chiến tranh giữa các thần nhân mà thần vương đang ngồi trên ngai thưởng thức một trò chơi thật thú vị rồi cười khoái chí, hả hê! Chả là thần vương đang tức tối, ghét bỏ loài người vì khối óc và con tim có bé tí nhưng mang nhiều tham vọng muốn “đội đá vá trời”, luôn ti toe, huyên hoang, khoác lác và đe dọa cho rằng mình sắp thay thế “quyền năng” của thượng đế! Thần vương và các thần nhân đang nổi giận, đang trừng phạt loài người chăng?!… Có lẽ, vì con người mang quá nhiều tham vọng, chỉ đem lòng thù ghét, mưu hại, giết chóc lẫn nhau mà không thương yêu đùm bọc lẫn nhau; để rồi không bao giờ thấy được – một nền hòa bình, an vui vĩnh cửu –  trên cái cõi trần thế này?! 

Chỉ vì cái con virus bé tí, người trần mắt thịt không dễ dàng nhìn thấy hình hài của nó hay sờ mó, nắm bắt được nó,… mà con người phải sống “cách xa” nhau, gặp nhau không còn âu yếm ôm hôn thắm thiết hay bắt tay thân thiện nữa. Dù cho giàu hay nghèo, vua chúa, lãnh tụ hay thường dân đều cũng như nhau, cùng chung “chiến tuyến”. Người ta sống cách xa nhau vì sự lo âu và nỗi sợ hãi… nếu được ban tặng cho con Corona mà không được báo trước cũng như không có được tự do phản đối quyền “Bất khả xâm phạm”. Thật là một “món quà” không bao giờ mơ, đặc biệt nhất là vào mùa Giáng Sinh – một mùa lễ hội được cho là vui tươi, an lành, hạnh phúc nhất trong năm với những món quà đầy ý nghĩa, chan chứa tình yêu thương, nhân ái –  mà người người thường hân hoan mến tặng và chia sẻ cho nhau.

Mùa Giáng Sinh đến, nhưng buồn bã làm sao! Nhìn những đèn hoa giăng lung linh, lấp lánh nhưng bỗng thấy lạnh lùng, thờ ơ chứ không có vẻ gì là vui tươi, ấm áp. Đại dịch đã tràn lan khắp tinh cầu, lòng người đang buồn lo, sợ hãi chẳng còn ai tha thiết đến chuyện mua sắm, quà cáp, chưng bày và nhất là tiệc tùng vì lệnh cấm tụ họp đông người. Tin người chết vì Covid được thông báo mỗi ngày trên thế giới, mọi nước, mọi nơi, mọi nhà, mọi người đều bị cấm đi lại hay phải tuân theo những điều lệ trói buộc. Con người đã đánh mất tự do lẫn niềm vui sống vì sợ hãi một virus bé nhỏ. Trong nhà, ngoài phố,…trở thành bãi “chiến trường” chống Covid trên “từng cây số”. Thật là một “thảm họa chiến tranh”, một kiểu giết người thầm lặng nhưng không im lặng; vì nó vang vọng, tung hoành, bành trướng mau lẹ trên khắp địa cầu mà không biết “mỏi gót trường chinh”. Thật sự, đại dịch Covid này ghê gớm hơn cuộc chiến tranh có súng ống, bom đạn mà “quân lính” thì không cần phải đào tạo hay huấn luyện. Một cuộc chiến không cần hao quân, tổn tướng. Trên bãi chiến trường, một đạo quân dù có đông đảo, thiện chiến cũng đành bó tay khi không được “khỏe mạnh” vì bị tấn công, kềm chế bằng một loại vũ khí bé tí teo. Đó thật là sức mạnh và uy quyền của Coronavirus.

Mỗi năm vào mùa Giáng Sinh, mọi nơi, mọi người, ai ai cũng hân hoan, háo hức chào mừng một mùa lễ hội được gọi là “mùa của tình yêu thương và nhân ái”. Có những người  không theo tôn giáo, nhưng vẫn thường treo đèn hoa với đủ màu sắc, có cây thông xanh với đèn nhấp nháy cùng những vật trang hoàng làm cho ngôi nhà rạng rỡ và ấm cúng. Mùa Giáng Sinh đến đã làm cho mùa đông lạnh lẽo biến thành một mùa hè vui tươi, ấm áp, lộng lẫy với đèn hoa, rộn ràng nhưng thiêng liêng, thánh thiện với những bài thánh ca — một mùa tuyệt vời được yêu thích nhất trong năm. 

Đại dịch Covid -19  xảy ra đã làm thay đổi bộ mặt của thế giới nói chung và cái xóm nhỏ của tôi nói riêng, đặc biệt là vào mùa Giáng Sinh. Coronavirus được cho là “tội phạm” đã làm mất đi sự vui vẻ, êm đềm trong mọi gia đình.

Cạnh bên phải của nhà tôi là một gia đình đầm ấm và được cho là thường niên hạnh phúc. Vì một năm có đến ít nhất là một chục cái tiệc tùng, như sinh nhật, giáng sinh, mừng năm mới,… Vào mùa hè, dù là thời Covid họ cũng tổ chức sinh nhật cho bà ngoại ở sân trước nhà, họ đã mời một ca sĩ đóng giả “Elvis Presley” và trình diễn, ca hát, nhảy múa ngoài trời, cả xóm đã được hả hê coi và nghe nhạc ké. Mùa Covid, tất cả vợ chồng con cái đều làm và học “online”. Nhưng chỉ vài ngày là tôi lại nghe la ó um xùm và có ngày cảnh sát đã được mời đến…  vì bị “nhốt” ở nhà nên ai cũng thấy tù túng, đâm ra cau có, hục hặc với nhau cả ngày lẫn đêm. Ông chiếm cái “Den” (phòng làm việc), bà đành chọn phòng ngủ để dàn computer trên bàn phấn mà làm việc tại gia, cô con gái và cậu con trai thì học online nên vẫn ở phòng riêng không có gì thay đổi. —  Đôi khi, ông chạy bổ ra nhà bếp gắt gỏng: “Bà có biết là tôi đang có hội nghị quan trọng với công ty, bà để cho tôi yên đừng làm gì lục xục nồi niêu, ồn ào trong nhà bếp có được không?” Bà buồn bã vào phòng rồi một tí lại nghe gào lên “Tắt cái tivi đi có được không, tôi đang họp?”… Bà mẹ đang buồn bã ngồi ăn tối một mình, cậu con trai bước ra khỏi phòng, bực tức gầm gào lên “Mẹ có biết là con đang làm bài thi không, con đã nói với mẹ con bận rồi sao mà cứ gõ cửa làm phiền hoài vậy?!!! Con sẽ ăn lúc nào con rảnh mẹ phải nhớ nhé!” Thế là… cửa phòng nào cũng có cái bảng “xin đừng làm phiền!” (Do not disturb!). Nhưng một ngày xấu trời gần lễ Giáng Sinh, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra khiến hai vợ chồng đánh nhau “ông u đầu, bà sứt trán” có thương tích rồi cảnh sát đến, xe cứu thương đưa hai vợ chồng vào nhà thương nhưng không thấy ông chồng trở về nhà, chỉ thỉnh thoảng ghé qua thăm vợ con…!? Thật ra, lỗi cũng tại Covid mà cả gia đình phải “túm tụm” ở nhà, có thể vì thương nhau quá, cắn nhau đau một tí thôi…! Cái con Corona đã làm cho người ta phải “tránh xa” nhau.

Học trò đã được nghỉ học trước Lễ Giáng Sinh. Tôi nghe lao xao, ồn ào trước sân nhà kế bên, nhìn qua cửa sổ thấy ông hàng xóm và bà hàng xóm (cách nhà tôi hai căn), đang đứng “thương lượng”. Lại chuyện gì mà ầm ĩ trong mùa Covid vậy? — Thì ra là con bà Sao và đám bạn đã rủ nhau đu lên cây cột bóng rổ trước nhà ông Tôn khiến cho cây cột bị cong oằn xuống và gãy cả rổ, đám nhóc tì “teen” lại buồn chán mà đi phá làng phá xóm rồi! Ông Tôn đến kiện và đòi bồi thường thì con bà Sao chối, nhưng có “máy thu hình”(tai mắt đủ mọi nơi mà), thế là hết cãi được đành phải cắn răng đền bồi thôi. Con dại cái mang!  Mùa Covid đã không làm ra tiền mà còn mắc vạ… thật khổ đời! Kể từ vụ kiện cáo xảy ra, dù bồi thường thỏa đáng, nhưng hai bên cũng gườm nhau và “xa cách” chứ không còn chuyện trò hay cùng nhau chơi bóng rổ như xưa nữa. Cũng tại Covid mà khiến cho nhàn cư vi bất “ổn” vậy!

Bà Linh ở đối diện nhà tôi, gần hai năm nay, từ cái ngày đại dịch bùng phát, không ai phụ bà chăm sóc vườn tược, nhà cửa chứ đừng nói gì đến trang hoàng cho Giáng Sinh. Bà có hai người con sinh đôi – một trai, một gái. Bà sung sướng lẫn đau khổ, vì đứa con gái trở thành một bác sĩ nhi khoa, trong khi đứa em trai chỉ sinh sau vài phút lại là một người mang bệnh “Tự kỷ” (Autism). Cô con gái lấy chồng rồi theo chồng qua Mỹ – ở New York – làm việc rồi bị kẹt lại vì Covid. Gần hai năm không được trở về thăm mẹ và em. Bà Linh cũng buồn bã không muốn treo đèn kết hoa gì.  Mùa đại dịch đã buồn khổ, lo âu, lại nhìn qua nhà hàng xóm thấy u sầu não nuột vì một vẻ hoang vắng, tiêu điều, hiu quạnh, không đèn không đuốc ,…! Năm nay, bà Linh mới vui mừng phôn cho tôi báo rằng Giáng Sinh này con gái sẽ cùng chồng trở về và bà sắp có cháu ngoại. Biên giới hai nước Mỹ – Canada vừa mở cửa dù còn vài điều luật khó khăn để bảo vệ và tránh sự lây lan mau lẹ của Covid. Bà Linh mừng rỡ, mong đợi từng ngày. 

Coronavirus tuy chưa bị diệt vong, nhưng mọi người đang tìm cách chống lại và tiêu diệt nó. Mùa Giáng Sinh năm nay, người ta hy vọng thật nhiều và được hứa hẹn là “giãn cách” nới lỏng ra cho bớt căng thẳng. Dân chúng vừa được “sổ lồng” nên tưng bừng đi du lịch trong và ngoài nước, đến những nơi “có vẻ” an toàn. Tha thẩn, rong chơi chưa được là bao, mới đây lại xuất hiện con Omicron biến thể làm thế giới lại xôn xao, lo sợ. Chỉ cầu mong cho Corona biến thể này bị yếu đuối và diệt chủng để trả lại bình yên cho nhân loại. Hoang mang, âu lo, sợ sệt là bịnh mất tự do của người trong thời đại dịch. E rằng cũng sẽ chỉ có những hình ảnh với lời chúc tụng nhau, những món quà hay buổi tiệc “bằng mắt” trên màn hình mà người ta chỉ nhìn thấy nhau chứ không thể gặp nhau trao nhau một cái ôm, một cái hôn thân ái…! Dù sao, nhìn qua nhà bà Linh thấy có đèn hoa thắp sáng, con bà đã trở về và hy vọng cho một mùa lễ hội vui vẻ, an bình, gia đình được đoàn tụ. 

Cùng là hàng xóm ở đối diện nhà tôi, nhưng bà Đông lại sầu muộn, cô đơn. Mỗi sớm mai thức dậy, tôi thấy bà thường gục gã, ngồi quệt nước mắt bên ly cafe. Trước kia, hình ảnh tôi thường thấy mỗi sáng là cả hai ông bà cùng ngồi nhâm nhi ly cafe bên cửa sổ, nhìn ra đường và chuyện trò vui vẻ, bây giờ chỉ có mỗi mình bà. Ông đã ra đi vì Covid, bỏ lại bà sống cô đơn thui thủi. Hai người con muốn đưa bà vào viện dưỡng lão nhưng bà muốn nấn ná những ngày còn lại trong căn nhà đã ôm ấp bao nhiêu kỷ niệm… bà thật không thể nào quên…! Mùa Giáng Sinh năm nay, bà sẽ không còn giữ thang cho ông treo đèn hay giăng đèn trên những khóm cây trước nhà nữa; cây thông  xanh vẫn nằm yên trong thùng, và những đồ trang hoàng,… không còn là niềm vui thú mà bà muốn chưng bày để đón mừng lễ hội “một mình”. Dường như những niềm vui của bà, ông đã ôm theo và mang về một cõi nào xa xôi lắm…”Người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia cứ vật vờ”… Buồn thương ơi… sao cứ mãi vấn vương…!

Gần hai năm, mọi người đã và đang phải sống chung với Coronavirus dù rất sợ hãi và ghét bỏ nó. Nó đã gây ra bao nhiêu đau thương chết chóc với những nỗi kinh hoàng, khốn khổ. Không biết thế gian này sẽ còn phải chịu đựng bao lâu nữa…?! Mùa Giáng Sinh lại đến, mọi người lại sửa soạn đón mừng ngày Chúa ra đời, nhưng cũng có bao người lại ngậm ngùi, buồn bã, tiếc thương cho một kiếp nhân sinh vừa “phiêu bạt”…  Khi là một kẻ phiêu bạt người ta vội vã đi về đâu, có còn buồn hay vui ??? Hằng ngàn năm qua, con người vẫn tự hỏi nhưng vẫn không có câu trả lời về cõi sinh tử này…?!!! 

Phải chăng thần vương đã phái nàng “Pandora” xinh đẹp, mang đến ban tặng con người một món quà mà “kẻ dại dột” đã hăm hở mở nắp hộp — cho nên những cái xấu xa làm con người khốn khổ đã bay ra — vì vậy, sẽ chỉ còn ôm ấp niềm hy vọng để vui sống trên cõi đời này?!

 Phải chăng người ta chỉ thấy vui khi biết… cuộc đời buồn…?!

***

Mời các bạn nghe một bài nhạc êm dịu — Bình An ( Peacefully) —  và xin chia sẻ nỗi buồn thương với những gia đình, những nạn nhân của Covid – 19 trên khắp tinh cầu, đặc biệt vào mùa Giáng Sinh.

Chúc tất cả mọi người, mọi nơi mùa Giáng Sinh thật an lành, ấm áp, tràn đầy niềm tin yêu và hy vọng.

Gió ViVu 

(12/2021)

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s