Gió ViVu – BÚ NHỜ

bú

Tôi sinh ra trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn của quê hương đất Việt, và lớn lên trong buổi giao thời khi cuộc chiến vừa tan. Dù sao đi nữa, tôi cũng cám ơn trời đã cho tôi một tuổi thơ vui đẹp bên sự thương yêu của cha mẹ, anh chị em, bà con làng xóm và bè bạn. Tôi vẫn còn nhớ nhiều những kỷ niệm, những trò chơi thuở còn thơ, những người bạn nhỏ ở cùng xóm,… Nhưng có một chuyện tôi không bao giờ quên, dù nó xảy ra lúc tôi còn oe oe nằm nôi ôm tí mẹ. Câu chuyện của tôi vừa dễ thương, vừa dễ ghét mỗi khi lòng bâng khuâng nhớ lại “cái tôi” của thuở ấy…!

Nhà tôi ở khu xóm Đạo, gần nhà thờ lắm. Bố tôi mở một tiệm bán Tạp Hóa ở đầu ngõ. Bác Quang là khách hàng quen thuộc nhất trong xóm, nhà bác gần ngay sau nhà tôi. Tôi rất ít ra cửa hàng vì sợ quấy rầy sự buôn bán, nhưng vô phúc cho tôi, nếu ló mặt ra nhằm lúc bác Quang đến mua hàng là tôi sẽ bị bác chỉ mặt và la lớn lên: “A, con bé bú nhờ, đi về với bác nào!” Bố tôi thì cười cười không nói gì, nhưng đau khổ nhất là mẹ tôi lại nói: “Đấy, đúng rồi! con gái bác, cho bác đấy, bác đem về nuôi đi!” Tôi xấu hổ, sợ hãi bỏ chạy vào trong. Sau này khi tôi lớn lên, mẹ tôi kể rằng: “Lúc sinh tôi chưa đầy tháng, mẹ tôi bị cảm cúm nặng lắm phải đưa vào nhà thương cấp cứu. Tôi không chịu bú sữa chai nên vú Sáu phải ẵm tôi vào nhà bác Quang xin cho bú nhờ vì bác cũng mới sinh ra Bắc, lớn hơn tôi vài tháng.” Nghe mẹ tôi kể, tôi rất biết ơn bác Quang gái, bác rất đẹp, người mập mạp, trắng trẻo lại hiền lành, tốt bụng. Gặp bác tôi hay cúi đầu chào, và tôi hay lén ngắm nhìn khi bác đi ngang qua cửa sổ nhà tôi. Tôi rất quý mến bác Quang gái, tôi vẫn thường nghĩ đến lúc bác bế bồng tôi cho bú như con của bác. Nhưng… tôi ghét bác trai ghê lắm vì cảm thấy “nhục nhã” khi ông cứ trêu chọc bất cứ lúc nào ông gặp tôi. Tôi vẫn cứ ấm ức trong lòng vì rõ ràng mình là đứa đi “bú chực, bú nhờ” không chối vào đâu được.

Bắc, con trai bác Quang, học cùng lớp, cùng trường với tôi. Bắc cũng trắng trẻo, hiền lành giống mẹ lại thêm cái nhút nhát như con gái. Tôi không ghét Bắc, nhưng tôi không thích bố của Bắc. Một hôm, khi tôi ra cửa hàng chơi quanh quẩn, tôi tình cờ khám phá trong đống giấy báo dùng để gói hàng có vài cuốn tập vở cũ tên Lê Hoài Bắc. Tôi hí hửng lật ra coi và rất thích chí vì có cơ hội “trả đũa” bác Quang. Bắc học rất kém môn Văn và Toán. Thế là Bắc trở thành nạn nhân bị ăn hiếp vì cái tật “giận cá, chém thớt” hay “ghét cha, trêu con” của tôi.

Từ đầu ngõ nhìn vào là thấy ngôi nhà của bác Quang nằm ngang sau đuôi nhà tôi. Nhà tôi dài suốt con ngõ nên Bắc muốn về thì phải đi ngang qua bên hông nhà tôi. Chiều chiều, ngồi bên cửa sổ, tôi chờ Bắc đi học hay đi lễ nhà thờ về là tôi lôi mấy bài văn của Bắc ra đọc để trêu chọc. Tôi rình thấy thấp thoáng bóng của Bắc xuất hiện ở đầu ngõ là tôi đọc lớn lên: “nhà em có nuôi một ông nội. Ông già rồi nên không làm gì cả, suốt ngày ngồi ở góc nhà chơi Tổ Tôm. Đến giờ ăn thì bà gọi ra ăn, ăn xong rồi lại chơi bài nữa,…” Ngày mai, tôi lại đọc tiếp: “Nhà em có nuôi một con mèo. Em sợ nó lắm vì nó cứ nhìn em hai mắt nó long lanh và miệng nó kêu gừ gừ,…”. Hahaha…Tôi cười hả hê lắm! “Lêu lêu, trò Bắc dốt văn, trò bắc dốt toán.” Bắc cứ thế, cúi mặt lầm lũi, lặng lẽ nép vào bên kia tường và bước nhanh về nhà. Thật ra, Bắc có thể đi sang ngõ chợ để vào nhà, nhưng xa lắm mà dơ nữa. Tôi cứ trêu chọc Bắc như vậy vài ngày, xong thấy chán quá vì Bắc tỏ vẻ không giận hờn, tức tối gì cả mà cứ lặng thinh bước, đôi khi còn mỉm cười nữa chứ! Tôi thấy không có gì hào hứng nên thôi không chọc phá Bắc nữa.

Tôi nghĩ, Bắc đã méc bác Quang về tội tôi trêu chọc nó nên những năm sau đó không thấy bác Quang mang bán tập vở cũ. Tôi lớn lên và vào trung học, nhưng bác Quang vẫn không tha cho tôi. Hôm đó, thấy tôi đứng trước cửa nhà đang cười vui với đám bạn, bác bước đến nói: “A, con bé bú nhờ, bú chực, về làm con bác thôi nhé, con bé bú nhờ nhé!” Tôi xấu hổ, đỏ mặt, giận tức tưởi không nói lên lời, tôi mím môi nhìn bác mà đau khổ, nước mắt rưng rưng…! Đám bạn gạn hỏi tại sao ông nói vậy? Tôi đành kể câu chuyện “bí mật đời tôi” cho chúng nghe. Nghe xong chúng lè lưỡi, nhún vai, kêu lên “eo ơi iu…!” Tôi chẳng hiểu chúng bạn tội nghiệp tôi hay “iu” vì tôi bú nhờ bầu sữa mẹ của Bắc, cái anh chàng lù đù, chết nhát nhất xóm dó. Tôi lại thấy giận tôi sao hồi đó không chịu bú chai để phải đi bú nhờ mà mang nợ tới giờ. Tôi vẫn ấm ức khóc mỗi lần bị bác Quang trêu chọc và nhắc nhở đến chuyện bú nhờ, bú chực.

Khi tôi lên lớp 8 thì nhà Bắc dọn đi, thế là tôi thoát nợ. Tôi chẳng bao giờ nói chuyện với Bắc hay chơi với nó như những bạn cùng xóm vì mối “thù” ghét bố của Bắc, tôi lại còn rủ bạn “tẩy chay” và trêu chọc nó đủ điều nữa chứ! Anh của Bắc lại là bạn thân với anh tôi, tuy dọn đi nhưng vẫn đến thăm nhau và rủ nhau đi chơi như xưa. Sau này lớn lên, tôi nghe anh của Bắc nói nó đi tu, làm tôi bồi hồi nhớ đến chuyện ngày xưa. Nhớ lại thuở còn thơ với những ý nghĩ vụng dại mà hối hận trong lòng. Nếu hồi đó mình “khôn” như bây giờ thì còn gì để nói?!! Nếu có dịp tôi mong tìm lại Bắc…, có thể ở một dòng tu hay một nhà thờ nào đó?  Và không biết Bắc cũng đang lưu lạc đâu đó trên thế giới này hay còn ở lại quê hương? Gặp lại nhau chắc sẽ nhìn nhau cười nhớ chuyện lúc còn thơ – một nụ cười hòa, xí xóa cho một lời xin lỗi!

Năm đó, trên chuyến bay đi Texas thăm mẹ, tôi phải ngồi chung dãy ghế với hai thằng cu con, ông chồng tôi bị tách lẻ ngồi hàng ghế trên. Chuyến bay vắng khách nên hành khách được phép dời chỗ nếu thích. Chồng tôi ngồi một mình nên thấy buồn, để ý hàng ghế trước bên phải có hai mái tóc đen đang rù rì nói chuyện bằng tiếng Việt, anh mừng rỡ đến bắt chuyện làm quen. Khi xuống phi trường họ bắt tay nhau từ giã. Vì bận rộn lo cho các con và lấy hành lý, khi lên xe chúng tôi mới có dịp nói chuyện với nhau. Chồng tôi nói: “Anh làm quen với hai linh mục người Việt, hai ông có cái tên hay quá, một ông tên Hòa Bình, ông kia tên Hoài Bắc.” Tôi nghe nói giật thót người hỏi ngay: “Có phải ông Hoài Bắc trắng trẻo và nhìn hiền lành lắm không?”  “Ồ, đúng rồi! sao em biết? ông còn nói trước kia ở gần chợ Hòa Hưng sau dọn về Ông Tạ.” Tôi lắc đầu buồn bã “Đúng là có dịp mà không có duyên.”  Cho đến bây giờ, tôi nghĩ Bắc cũng không hiểu tại sao tôi ăn hiếp Bắc như vậy và chưa bao giờ có dịp để nói cho Bắc nghe. Tôi nghĩ,  trở thành một linh mục, Bắc sẽ chẳng bao giờ nhớ đến chuyện ngày xưa bị ăn hiếp, bị trêu chọc bởi một con bé hàng xóm rắn mắt và “thù dai” như tôi đâu.

Bàng hoàng với câu chuyện cũ xa xưa, tôi lại mơ màng nhớ đến những cuốn truyện gối đầu giường của tôi khi mới lớn như:  Thằng Vũ, Con Thúy, Em Tôi, Hoa Thiên Lý,… và nhiều nhiều nữa của nhà văn Duyên Anh. Bây giờ nhìn lại, anh chị em tôi, bạn bè và những người thân quen; mỗi người đều có một mảnh đời riêng – người tha phương khách thổ, người ở lại quê xưa, người yên ấm gia đình, người khoác áo viễn du,…! Có những mảnh đời tươi vui, thơ mộng, nhưng cũng có những mảnh đời tối tăm, sầu khổ. Dù thế nào đi nữa, chúng tôi cũng có chung nhau những kỷ niệm khó quên ở xóm làng, ở quê cha đất tổ. Những gì có thể quên, nhưng “Mẹ” vẫn luôn là một nguồn hơi ấm, một nỗi nhớ thương tha thiết nhất mà tôi chắc rằng không ai có thể quên được; dù chỉ là bà mẹ “nhờ ” để bú sữa của tôi. Tôi thấy cái tội “lỳ” hay “nhõng nhẽo” từ thuở mới sinh của tôi cũng dễ thương đó chứ! Vì lỳ lợm và hay nhẽo nên tôi không phải bú sữa con bò mà vẫn tì tì bú dòng sữa ngọt ngào của mẹ. Đó thật là một niềm hạnh phúc trong đời! Không phải ai cũng “được” bú nhờ đâu!

Gió ViVu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s