Trần Ngọc Cư – NGỎ VỚI MÂY TẦN

(Mến tặng Đinh Ngọc Thu)

Khi nhiệt huyết mất đi
Người ta sẽ mất dần lẽ sống

Tôi ngại về bên ấy thăm anh
Nơi bạn bè ngày càng thưa thớt
Tình người bỗng dưng đâm ra hời hợt

Nơi những tinh hoa của giống nòi
Đốt đuốc đi tìm minh quân thay thế
Mà tôi sợ rằng
Chẳng hơn gì bạo chúa phương Đông.

Tìm để tôn làm Bố Cái Đại Vương
Và mỗi khi trời nổi cơn giông
Chỉ để gọi tên cho yên lòng vững chí.

Khi nhiệt huyết mất đi
Người ta sẽ mất dần lẽ sống
Tôi không còn đóng tiếp những câu thơ
Động viên chính mình đi tới.

Nếu một mai thời thế đổi thay
Bố Cái đi rồi biết nói sao đây?

TNC

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s