“NƯỚC MỸ VĨ ĐẠI” – MỘT QUỐC GIA 2 HỆ THỐNG: DA TRẮNG và DA ĐEN

Chín người bị giết vào năm 2015 ở South Carolina

Công cuộc tranh đấu đòi quyền bình đẳng của người Mỹ Da Đen chưa bao giờ ngưng nghỉ, bắt đầu khi 19 người Da Đen bị bắt cóc từ Phi Châu do người Anh đem đến Point Comfort, thuộc tiểu bang Virginia vào năm 1619 rao bán, cho mãi đến ngày hôm nay vẫn chưa dứt. Mặc dù ngày 6 tháng 12 năm 1865, mấy tháng sau khi cuộc Nội Chiến ở Hoa Kỳ kết thúc, luật pháp Hoa Kỳ chính thức bãi bỏ chế độ Nô lệ và trả Tự Do cho nhiều đời Nô Lệ Da Đen trên đất Mỹ. Thế nhưng, chế độ hà khắc, dã man và tàn bạo của người da trắng đối xử với người Da Đen ở Mỹ, CHƯA BAO GIỜ THỰC SỰ CHẤM DỨT.

Rất dễ dàng để những người Việt tỵ nạn vào những tháng năm sau này, đặt chân đến Mỹ nghĩ rằng, giá trị Công Dân của họ, giá trị Nhân Bản của họ, và giá trị Đạo Đức của họ, tự động được xếp hạng cao hơn của những người Da Đen ở Mỹ. Họ không thèm đếm xỉa đến. Họ lờ đi những công lao. Họ chối bỏ những kết quả do người Da Đen ở Mỹ tranh đấu để họ được thừa hưởng những quyền lợi mà họ có được ở ngày hôm nay trên đất nước này. Mặc dù có không biết bao nhiêu là người Da Đen đã phải đổ những giọt nước mắt đắng cay, đã phải đổ biết bao nhiêu giọt máu đào và đã ngã xuống cho công cuộc tranh đấu, chỉ để đòi được bình đẳng như Con Người sống trên đất Mỹ.

Nếu phải kể ra tội “ăn cháo đái bát”, tội “phản trắc bất nhân” của một số người Việt ở Mỹ với bản chất kỳ thị ăn sâu trong máu, khi họ bênh vực cái sai phạm nghiêm trọng của 4 người cảnh sát, nhất là của người cảnh sát mang tên Derek Chauvin, chấn nguyên sức nặng thân mình qua đầu gối chặn ở gáy nạn nhân cho đến chết, trong suốt cái quá trình 8 phút 46 giây đồng hồ, mặc cho những van xin của nạn nhân thì phải nói, trên đời này, có lẽ không còn điều sai phạm, chẳng còn cái ác nào, chẳng còn giá trị đạo đức nào đáng được đặt ra được nữa.

Chẳng những thế, có nhiều người lại còn kết án nạn nhân với cái bản “tội trạng dài dằng dặc” của người chết tìm thấy từ những trang da trắng kỳ thị chế biến lại, như để trưng bày tội ác của … cộng sản. Theo những con người không có lương tâm, không có nhân bản và không có trái tim này, thì cái chết của anh ta là đúng rồi. Họ chẳng những chấp nhận mà còn cổ súy cho kẻ giết người, suốt 8 phút 46 giây đồng hồ bóp hết sự sống của người khác mà không một cái chau mày, không một cái nháy mắt, không một chút nghĩ ngợi kia như là một việc làm đúng đắn.

Suốt thế kỷ thứ 20 nhất là trong những thập niên 40s, 50s, 60s người Da Đen bị giết bất kỳ lúc nào, mà chỉ cần một nhóm người da trắng muốn, mà không cần phải đối mặt với tòa án và với bất kỳ luật lệ gì. Người da trắng kỳ thị có toàn quyền xử chết người Da Đen không cần quan tòa, không cần công tố viện, không cần chứng cớ và họ xử ngay tại chỗ, giết người Da Đen còn tệ hơn một con vật. Đó là cái tội ác gọi là “mob lynching”, chỉ cách đây chưa đầy nửa thế kỷ.

Trong những thập niên của thiên niên kỷ mới này, mọi sự vẫn thế. Mỗi năm vẫn có hàng trăm người Da Đen bị đối xử bất công, bị đàn áp, bị đánh đập và bị giết chết một cách hợp pháp dưới bàn tay của những người thề hứa “Bảo Vệ và Phục Vụ”. Cái kết quả vẫn chẳng khác xưa, vẫn MỘT QUỐC GIA và 2 HỆ THỐNG – vẫn DA TRẮNG và DA ĐEN, một cách bất công khủng khiếp.

Có biết bao nhiêu cái chết oan sai được đem ra trước cái gọi là Tòa Án Công Lý? Ở đó thường là 12 người Bồi Thẩm Đoàn da trắng, ở những quận hạt mà người da trắng chiếm hơn 70% với những người Thẩm Phán Bảo Thủ da trắng, những người thẩm phán bảo thủ này, không bảo vệ truyền thống tốt đẹp cổ kính nhưng họ bảo thủ cho sức mạnh và quyền lực của người da trắng. Cái kết vẫn luôn là những bản án ầu ơ, nhẹ hơn tội ăn cắp trong siêu thị, hoặc được tha bổng, hoặc chỉ vài ba tháng tù và đuổi việc ở quận hạt này, lại luôn có kèm giấy giới thiệu tới những quận hạt khác, thành phố khác hoặc tiểu bang khác để lại tiếp tục tung hoành. Cái kết quả là sự dồn nén, áp bức của những oan sai chồng chất dẫn đến những vụ bạo loạn như hiện nay, không thể nào tránh khỏi.

Ngay cả trong những lúc oán hận ngút trời này, người ta đã thấy rõ sự dàn xếp của Công Lý ở Mỹ của người da trắng. Từ cái Bản Báo Cáo Khảo Sát Tử Thi của chính quyền, thì người ta đã thấy việc đổ tội cho nạn nhân nhằm bao che giảm tội cho can phạm khá rõ ràng “Chết Do Nhiều Tiền Bệnh. Chết Do Bệnh Tim Có Sẵn. Chết Do Rượu Bia và Ma Túy” và không hề có liên quan gì đến việc bị chặn cổ trong 8 phút 46 giây chết vì ngạt thở cả. Nếu không có những cuộc bạo loạn như hiện nay, và cho dù ngay cả khi có những cuộc xuống đường như hiện nay, liệu 5-7 tháng hoặc 1-2 năm ngâm tôm sau này, bản án sẽ là gì? Chẳng cần đoán, người ta cũng biết là nếu không tha bổng và trả lại tất cả những quyền lợi đã mất cho tội phạm, thì kẻ giết người mang đồng phục của cảnh sát kia, cũng chỉ bị mất việc nơi này, ung dung sang nơi khác tiếp tục.

ĐÓ CHÍNH LÀ LÝ DO mà KHÔNG CHỈ NGƯỜI DA ĐEN nhưng là MỌI SẮC DÂN CÙNG HỌ XUỐNG ĐƯỜNG 4 HÔM NAY mà KHÔNG HỀ TIN VÀO 2 CHỮ CÔNG LÝ LÀ THẾ.

Ngay cả tội phạm người da trắng cũng luôn được đối xử rất nhã nhặn và rất tình người, cho dù đó là những tên sát nhân giết người hàng loạt. Cảnh sát da trắng luôn tìm mọi cách để những tên sát nhân này tự nguyện đầu thú, cho dù chúng được báo là nguy hiểm và có mang theo vũ khí. Cùng một lúc, những người cảnh sát này sẵn sàng nả mấy chục viên đạn vào thân thể nạn nhân người Da Đen, bất kỳ họ có mang theo vũ khí hay không và 90% là không.

Thế nhưng sau hơn 40 năm ở Mỹ, đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến con số rất lớn người da trắng và các sắc dân khác cùng tham gia xuống đường biểu tình ủng hộ người Da Đen đấu tranh cho Công Lý.

Và đây, cũng là lần đầu tiên, tôi chứng kiến trên Facebook con số những người Việt Nam lên án những người Da Đen đã sống chết đấu tranh để họ có được ngày hôm nay … đông đảo đến thế. Và cũng chỉ đến ngày hôm nay, tôi mới hiểu tại sao trong ngôn ngữ tiếng Việt, chữ Cuồng lại luôn có chữ Điên đi theo ngay sau nó.

Dưới đây chỉ là 1 trong hàng trăm thí dụ, khi một tội phạm da trắng giết người (9 người) khơi khơi, vào năm 2015 ở South Carolina, được cảnh sát đón nhận bằng những vòng tay “yêu thương tha thứ” khi được kêu gọi ra đầu hàng, thay vì bằng 9 phát đạn như đã giết Philando Castile dưới sự chứng kiến của vợ con anh ta đang ngồi chung trong xe không cần lý do, sau khi anh này bị thổi còi chận xe lại … cũng ở tiểu bang Minnesota chưa đầy một năm sau đó, năm 2016.

CÓ MỘT AI ĐÓ ĐÃ GỌI NGƯỜI VIỆT là LOÀI PHẢN TRẮC, HÌNH NHƯ CŨNG KHÔNG SAI LẮM (lẽ dĩ nhiên, không phải là tất cả).

FB Giao Thanh Pham

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s