Tôn Thất Mệnh – GIÃ TỪ VI-RÚT CORONA

Thời đại Corona này sống ở đâu cũng không bằng sống tại làng quê, nhất là làng quê Viêt Nam có lũy tre già bao bọc, thì chắc chắn là mấy chú vi-rút Corona hay Corolla Toyota gì đó sẽ không dám vào làng. Tôi còn nhớ ngày xưa bạn tôi có chiếc Corona Toyota, Corona Toyota rất bền và nổi tiếng được Toyota Nhật sản xuất từ 1957 đến 2001 thì ngưng sản xuất . Sau này chỉ còn thấy xuất hiện Corolla Toyota. Tiếng Nhật rất khó nhớ, do nó có quá nhiều ‘’đồng âm dị nghĩa’’, nhất là đối với các bạn lần đầu tiếp xúc với ngôn ngữ của Samurai. Corona này không biết có phải phát xuất từ tiếng Nhật hay không ? Chắc là không ! Tên “coronavirus” đến từ tiếng Latin corona , có nghĩa là crown hay halo bởi vì hình dạng vi-rút này giống một cái vương miện hay một ‘‘halo’’.

 Chữ Corona này giống tiếng Nhật nên khó nhớ, mấy ông Việt Nam hay lầm lộn trong văn thư hành chánh , chẵng hạn Corona thì viết thành Corola hay Colaro hay Caloro v.v…Chúng ta cũng nên thông cảm cho mấy ổng, nếu có dịp các bạn qua Nhật thì chắc các bạn sẽ cười bể bụng cho tiếng Anh của người Nhật…

 Thôi thì hãy quên Corona hay Corola gì đó để mời các bạn thưởng thức một bài thơ tôi mới sáng tác vào dịp đầu năm 2020. Bài thơ có nhan đề ‘’VỀ ĐI THÔI’’, về quê để hưởng một cuộc sống nhẹ nhàng, thảnh thơi, để khỏi bị cách ly vì vi-rút Corona …Và nhất là khỏi phải mang khẩu trang cả ngày…

 

Tôn Thất Mệnh , Montreal ngày 04 tháng 02 năm 2020

http://menhtonthatpoetry.centerblog.net

 

 VỀ ĐI THÔI

Lối ngõ về đây tới xóm nàng
Mấy năm vội vã sống lang bang
Giang hồ bươn bả ai hay biết
Mộng đẹp khó thành nay đã tan

Ngày ở đô thành không thảnh thơi
Đêm về quán trọ thấy hụt hơi
Có hôm buồn bã soi gương cũ
Xót xa khi thấy mặt sầu đời

Không đuổi mà đông vẫn cứ đi
Hoa xuân rộn rã mộng vu quy
Đô thị tôi đâu cần luyến tiếc

Về đây kiếm lại mối tình si

 Tôi có đợi đâu xuân vẫn sang
Hoa xuân vội vã nở bên đàng
Làng tôi vô số màu xanh ngắt
Những mảnh hồn quê quá dịu dàng

 Về đây để thấy nước sông tươi

Nhúng tay vào mát rượi lòng người
Sông xưa như thế nay vẫn thế
Sông vẫn là sông của cả đời

Về đây để thấy bướm vàng bay
Đôi bướm vàng bay có kẻ say
Say như tình cũ sầu lưu luyến
Ấp ủ trong lòng ai có hay ?

Về đây để kiếm những người quen
Cùng nhau vui sống khỏi bôn chen
Bạn hiền không thiếu đời không khó
Chẵng bỏ thời gian với kẻ hèn

Về đây để có những hồn thơ
Biển xanh sông lớn chớ ơ thờ
Chùm thơ nở rộ cho muôn thuở
Sự nghiệp muôn đời lắm kẻ mơ

Ta hãy về đây, ta hãy về
Ở nơi đô thị quá ê chề
Dần mòn xuân chết trong cô quạnh
Đông chẳng vì ta biết giữ thề

Xuân lại đến rồi em có hay ?
Lối ngõ nhà em anh đang say
Say trong điệu nhạc hương đồng nội
Sao chẳng về đây sống hết ngày … ?

 

Tôn Thất Mệnh , Montreal ngày 04 tháng 02 năm 2020

http://menhtonthatpoetry.centerblog.net

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s