Ông Việt kiều Pháp và mái ấm ‘Nhà Xuân’ nuôi trẻ mồ côi Đà Nẵng

Bác Sĩ Trần Tiễn Chánh.

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Từ một chuyến về thăm quê ba mươi năm trước, một ông Việt kiều Pháp đã góp sức gầy dựng Trung Tâm Bảo Trợ Trẻ Em Đường Phố Đà Nẵng nuôi dưỡng hàng trăm trẻ em bất hạnh, mồ côi, lang thang không nơi nương tựa thành người tốt.

Theo báo VOV Đài Tiếng Nói Việt Nam ngày 27 Tháng Giêng, 2020, trung tâm này hiện đã có bốn cơ sở, trong đó cơ sở 4 “Nhà Xuân” nằm ở cuối một con hẻm nhỏ ở phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng, do Bác Sĩ Trần Tiễn Chánh, một Việt kiều Pháp, hình thành từ một câu chuyện cảm động và cũng là nơi coi trọng sự tử tế trong quá trình nuôi dưỡng những đứa trẻ “bụi đời.”

Ngày cuối năm, mọi người ở đây tất bật lau dọn nhà cửa để đón Tết Canh Tý. Trên tường nhà, ngay lối vào là bảng tên cơ sở ghi bằng tiếng Pháp “Maison de Xuan,” (Nhà Xuân) có từ năm 1994.

Cũng trong hàng chục năm ấy, “Nhà Xuân” trở thành mái nhà cho 200 trẻ lang thang, mồ côi… và hiện là nơi nương náu của 20 em, nhỏ nhất bốn tháng và lớn nhất  đã 18 tuổi, đang học lớp 12.

Do con ở đây từ nhỏ đến giờ nên con xem đây là gia đình của mình. Nếu không có mái ấm ‘Nhà Xuân’ này thì con lang thang không biết mình sẽ như thế nào nữa. Ba mẹ con mất, bà nội nuôi con không nổi nên gửi con vào đây. Bố Chánh là người hiền lành, thương bọn con, lo cho bọn con từng li từng tí. Dịp cuối năm, bố Chánh về tặng quà chúc mừng năm mới bọn con,” em Dũng tâm sự.

Báo VOV cho hay, ông Chánh đã đỡ đầu cho “Nhà Xuân” từ hơn 30 năm nay. Chính ông là người tha thiết đề nghị đặt tên cho ngôi nhà này. Những đứa trẻ lớn lên ở đây đều thương ông cho dù thỉnh thoảng ông mới về thăm.

Bác Sĩ Trần Tiễn Chánh sống ở Pháp từ nhỏ. Năm 1992, khi đó ông đã hơn 30 tuổi và đã thành đạt ở Pháp, trong một lần về thăm quê, trên chuyến phà từ thành phố Hải Phòng đi Cát Bà, ông hỏi mua một chiếc quạt tay từ một bé gái bán hàng rong. Ông rút 10,000 đồng (43 cent) trả cho cô bé, trong khi chiếc quạt giấy giá chỉ 500 đồng (2 cent). Thấy cô bé không có tiền lẻ thối lại ông Chánh đề nghị: “Con cứ cầm luôn tiền thừa.” “Cháu đi bán quạt chứ không ăn xin, bác ạ…,” cô bé nhẹ nhàng từ chối.

Cũng trưa hôm ấy, trong lúc chờ phà, Bác Sĩ Chánh ăn đĩa cơm gánh bên đường. Ông rút thêm 10,000 đồng nữa trả cho cụ già bán cơm. Ông lại nhận thêm một lời từ chối. “Ông cứ giữ lại tờ tiền đó đi. Đĩa cơm chỉ có 6,000 đồng (25 cent), tiền cái quạt 500 đồng, và đây là tiền thừa con bé nhờ tôi gửi lại ông,” bà cụ bán cơm nói và trả lại tiền thối lại cho ông Việt kiều nói không rành tiếng Việt.

Bác Sĩ Chánh đã quá bất ngờ vì việc làm tử tế của cô bé nhưng không thể tìm được em. Hỏi những người quanh đó, ông nghe họ bảo tên cô bé là Xuân.

Hành xử của bé Xuân đã làm thay đổi cái nhìn của ông về Việt Nam khi đó. Khi trở về Pháp, biết Đà Nẵng có một trung tâm nuôi dưỡng những đứa trẻ đường phố, trẻ mồ côi, Bác Sĩ Chánh đã quyết định xây tặng một ngôi nhà, tài trợ toàn bộ việc nuôi dưỡng khoảng 30 đứa trẻ thiếu may mắn cho đến khi trưởng thành và chỉ đề nghị được lấy tên ngôi nhà ấy là “Nhà Xuân – Les Enfants De La’venir” (Món quà cho trẻ em) để ghi nhớ sự tử tế của một đứa trẻ mà ông quý mến.

Nhà Xuân” là nơi đã nuôi dưỡng 200 trẻ mồ côi thành người.

Cuộc gặp gỡ tình cờ với bé Xuân ngày đó đã làm thay đổi cuộc đời của tôi. Chuyện đó tác động mạnh mẽ tới suy nghĩ của tôi. Trở về Pháp, tôi tập hợp những người bạn thân và những người khác, thành lập ‘Hội Xuân – Les Enfants De La’venir’ để quay về giúp trẻ em đường phố ở Việt Nam. Hành động của bé Xuân làm tôi hiểu là trong mỗi người đều có sự tử tế. Và bé Xuân cũng làm tôi hiểu là trong tôi cũng có sự tử tế,” ông Chánh nói.

Từ việc làm giản dị của bé Xuân đã mang tới sự ra đời của “Nhà Xuân” sưởi ấm những phận trẻ lang thang, cơ nhỡ.

Trong số các em đã trưởng thành ra khỏi “Nhà Xuân” có chị Lê Thị Hiệp được bố Chánh đưa sang Pháp học tập, lập gia đình, sinh con. Mang ơn những người đã cưu mang mình, chị Hiệp cũng thường gửi tiền và quà về giúp “Nhà Xuân” nuôi các em nhỏ.

Chị Lê Thị Diễm, một đứa trẻ mồ côi được nuôi ở “Nhà Xuân” nay đang làm việc cho một công ty ngoại quốc tại Đà Nẵng, bày tỏ lòng biết ơn: “Trong bốn năm học đại học thì con dạy tiếng Anh cho mấy em. Tốt nghiệp đại học xong, con đi làm cho những công ty ngoại quốc, những tổ chức thiện nguyện để quay lại giúp mấy em. Mình là đứa trẻ kém may mắn nên cũng muốn quay lại giúp đỡ những đứa trẻ kém may mắn như con. Bài học lớn nhất mà mình nhận được từ các mẹ và bố Chánh là lòng thương người và sự tử tế.”

Tin cho biết, Tết Canh Tý này Bác Sĩ Trần Tiễn Chánh đã sắp xếp thời gian để gặp lại cô bé Xuân ngày xưa với những suy nghĩ đầy nhân văn về câu chuyện sống tử tế trong mùa Xuân mới. (Tr.N)

Nguồn: nguoi-viet.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s