Trần Kiêm Đoàn – VIỆT NAM ƠI… KHÓC NHỮNG NIỀM ĐAU

Hãy khóc đi, hỡi quê hương yêu dấu

(Cry, The Beloved Country – Alan Paton)

Sáu mươi năm trước…

Từ cảm xúc của trái tim mới lớn, 

Tôi hồn nhiên yêu tận đáy lòng:

Yêu quê hương như những sớm mai hồng,

Yêu rất Huế chiều mùa thu chợt tím,

Yêu Quốc Học thương học trò Đồng Khánh,

Yêu… xóm nghèo quê tôi khi nắng lên!

 

Lòng yêu nước lãng mạn thuở hoa niên…

Như giấc mộng lành không gối đầu thù hận.

Dẫu dòng lịch sử phong ba dẫy đầy cay đắng,

Ước vọng huy hoàng yêu nước vô tư,

Không phải là mộng là mơ,

Mà sống bằng tận cùng chân thật. 

 

Cũng xuống phố xuống đường đòi hoà bình, tự do, độc lập;

Cũng biểu tình bãi khoá,

Lý tưởng dấn thân vì nghĩa quên mình,

Cho hết nhiệt tình,

Ngày mặt trời thấy rõ ánh bình minh…

Đuôi sao chổi là đám bùn phế tích!

 

Bốn mươi năm qua

Tàn cơn mộng mị:

Thời khẩu hiệu xả đầy sân đạo lý,

Có tâm hồn không chết cũng vong thân!

Cho đến một ngày tôi là Thuyền Nhân:

Vượt đại dương trên chiếc ghe nan đan bằng tre thiếu dầu sơn quét,

Trốn quê Mẹ giữa hai đầu sống chết.

Boat people! Nhân loại thốn tâm…

Bao nhiêu cánh hải âu đã gãy.

Bao thân tàn ma dại vượt biên.

Bao thân xác tiêu diêu trong bụng cá,

Dưới đáy biển sâu,

Sóng ngùi chưa lặn,

Người về đâu,

Xương trắng vẫn còn.

 

Rồi nửa thế kỷ sau, 

Cứ tưởng vạn niềm đau đã khép,

Từ quê người nghe tiếng vọng… lao xao:

Có bao giờ quê hương ta đẹp như thế này đâu!”

Ai đã nói hãy cúi đầu tự hỏi:

Nước bốn nghìn năm có thời nào đến nỗi,

Quê Mẹ rốn lìa sinh tử ra đi!”

 

Có bao giờ quê hương ta nghe lời nhắn Trà My,

(Hăm ba, tháng mười, hai không một chín):

Con xin lỗi bố mẹ nhiều,

Con đường đi nước ngoài không thành.

Con đang chết vì không thở được.”

 

Ba mươi chín mạng người chết trong thùng xe vì không thở được: 

Nhân loại rụng rời tiếng nói Việt Nam!

Chết đau thương như số phận mấy cùi hàng,

Không gian rộng thân phận người khép lại,

Việt Nam ơi… hãy khóc những niềm đau:

Quê hương ta có khi nào tức tưởi thế này đâu!

Thuyền Nhân trước nay thành “Thùng Nhân” Việt…

 

Boat People hoá thành “Load People”.

Xin cầu nguyện cho những linh hồn vừa khuất bóng.

Giải oan khiên nầy thức tỉnh tận lương tri,

Chết là hết, hết hận thù sướng khổ,

Nguyện sớm về yên nghỉ cõi an vi.

Sacto, Cali Thu 2019

Trần Kiêm Đoàn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s