TRẦN THOẠI NGUYÊN – KỶ NIỆM NGẮM TRĂNG TRUNG THU TRONG ĐỜI TÔI

Tks Facebook nhắc lại kỷ niệm đẹp 5 năm trước!

Trung thu năm nay tôi về quê cũ, nông thôn bây giờ cũng đường nhựa, bê tông, đèn điện sáng trưng nhưng mới 10 giờ đêm mà nhà nhà đóng cửa im ngủ. Tôi lặng lẽ mở cửa cổng đi thơ thẩn ra bờ sông, ngồi ngắm trăng trung thu tròn vành vạnh thật bình yên thanh tịnh.

Lòng tôi bồi hồi nhớ những mùa trung thu thơ ấu xưa của tôi sau năm 1954 ở miền Nam sao vui thế! Không những bọn trẻ con làng xóm nghèo quê tôi ban ngày được ăn cổ mừng trung thu bằng tiệc mặn mà làng thôn nào cũng mổ trâu bò heo thết đãi thiếu nhi và đến tối khi trăng lên còn đươc các anh chị thanh niên tổ chức cho các em thiếu nhi rước đèn trung thu thật rộn rã các ngã đường xóm làng rồi với biết bao trò chơi tuổi thơ đong đầy kỷ niệm…!

Trung thu làng quê bây giờ đời sống có khá hơn, nhưng các cháu đón trung thu sao mà nghèo nàn và buồn hiu hắt quá! Người chị chủ nhà tôi về tá túc mấy hôm nay là CB phụ nữ xã, đã huy động quyên góp tiền mua được 50 xuất phần quà đơn sơ vài cái bánh kẹo gọi là, rồi người nhà các cháu đi nhận thay, vì các cháu bận đi học! Chẳng ai tổ chức cỗ trung thu cũng như cho các cháu đi rước đèn trung thu! Đêm trăng trung thu của các cháu bây giờ đâu còn niềm vui tuổi thơ, nghĩ mà thương!

Tôi lại nhớ những quản đời tôi đã từng sống được ngắm trăng trung thu thanh tịnh thú vị và hình tượng trăng bàng bạc trong thơ tôi.

Tôi nhớ thời tuổi  mới lớn thuở học trường tỉnh lỵ, dù trong chiến tranh nhưng tuổi học trò vô tư sống mộng mơ, năm học lớp Đệ Tứ tôi đã hẹn hò người yêu trong đêm trăng thu trên đầu cầu Sông Vệ…làm sao quên…! Rồi khi học thi Tú Tài cả bọn trai gái đúng ngày rằm cùng đi xe đạp lên chùa Thiên Ấn trên núi cao để xin thẻ xăm, xin lộc chùa với tiếng nói cười rộn rã…và đêm trung thu đàn hát dưới ánh trăng vang lừng cả khu nhà trọ. Ngày ấy, tôi làm chủ bút tờ báo học trò TUỔI XANH với những bài thơ văn thơm mùi mực trên giấy vở học trò như lưu bút ngày xanh được chuyền tay nhau đọc rộng rãi, cũng có số đặc biệt Tết Trung Thu nên có điểm đọc thơ văn giới thiệu trong đêm trung thu vui biết chừng nào! 

Tôi nhớ những mùa trăng trung thu trên cao nguyên Lâm Viên, tôi lên Đà Lạt học ĐH rồi ra đi dạy học ở phố núi sương mù mộng mơ, có biết bao đêm trăng thu huyền diệu cùng lên đồi Cù ôm trăng lối cỏ sương… mà cảm xúc còn ngân vang trong hồn khi tôi làm bài thơ ĐÊM TRĂNG NGỦ TRÊN ĐỒI CÙ ĐÀ LẠT…

Ôi làm sao tôi có thể quên thời trai trẻ sống lang bạt kỳ hồ thuở ấy về Cần Thơ, trong một đêm trăng cùng ngồi uống rượu với vài người bạn thơ, đến lúc ngà ngà bạn xô tôi ngã té xuống bến Ninh Kiều ướt như con chuột lột “cho Thi sĩ ôm trăng cùng chết theo Thi tiên Lý Bạch!” rồi cả cười vang dậy cả bến sông trăng…! Người ngã té xuống sông chưa chết trôi theo trăng mà bạn đã về thiên cổ theo Thi tiên Lý Bạch đã tự bao giờ!

Sau 1975 tôi có gia đình và sống trôi giạt…từng bồng con ngắm trăng trung thu hết ở núi rừng Long Khánh Đồng Nai rồi lên rẻo cao nguyên B´lao Bảo Lộc Lâm Đồng. Bài thơ ĐÊM TRĂNG LEO LÊN MÁI CHÙA (Đã đăng Tạp chí TƯ TƯỞNG của ĐH Vạn Hạnh SG năm 1970) tôi làm tại chùa Bảo Lộc thời trai trẻ sống lang bạc như định mệnh đời tôi, mà sau nầy tôi đã về sống nơi đất Vương triều cương thổ ấy một thời gian dài cùng sương khói xứ Thượng và trăng thu trên đỉnh núi Đại Bình hòa quyện cùng tiếng chuông chùa Phước Huệ (Chùa Bảo Lộc ngày xưa) ngân vang xa xa như dãi lụa vàng thật tình tứ biết bao!

Tháp núi Đại Bình đỉnh tỏa trăng

Chuông mây Phước Huệ lụa ngân vàng 

Đất vương triều xưa hồ soi bóng 

Nam Phương ơi! Tóc gió mơ màng… 

Rồi tôi chuyển gia đình về Sài Gòn tìm ánh sáng cho con, hai con gái chăm ngoan, được vào học trường chuyên TP rồi đều đỗ dược sĩ loại giỏi, ra đời làm việc giỏi giang, cho tôi một sân thượng để ngắm trăng…cho ra đời TRĂNG LÕA THỂ, ĐÊM TRĂNG HUYỀN MỘNG TÌNH YÊU HOA THIÊN SỨ, PHƯỢNG HOÀNG LỬA MỘNG SIÊU TRĂNG GIỮA MÙA MƯA SAO BĂNG…

Nhưng ấn tượng nhứt trong những năm tuổi đã lục tuần của tôi là ngắm trăng trung thu ở Úc châu! Giữa bầu không xứ Melbourne thanh khiết thinh lặng huyền diệu bóng trăng tròn hiền dịu như được choàng chiếc khăn voan sương mỏng mảnh thật huyền ảo! Đêm ngắm trăng lần đầu tiên xứ Úc châu ấy dù trời đã khuya lạnh giá, tôi vẫn gọi cho người bạn thơ Diệu Đế ở Sydney, bạn bất ngờ trong cơn ngái ngủ, nhưng rồi cả hai lại thao thức cùng nhau nói về thơ trăng, chập chờn nhớ về trăng Đà Lạt trong sương mờ huyền ảo ngày nào và ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ của Thi sĩ Hàn Mặc Tử… Một đêm trăng thu xứ Úc châu thú vị biết bao!

Ôi! Những mùa trăng trung thu huyền diệu đã qua trong cuộc đời tôi…! Làm sao tôi có thể quên!

Đêm trăng trung thu năm này tôi lặng lẽ một mình ngắm trăng nơi bờ nam con sông Vệ quê nhà cố quận dấu yêu mà lòng bồi hồi nhớ những mùa trăng trung thu đã qua trong 0

Cam quýt lấp ló đầu sân

Hoa quỳnh hoa sứ tần ngần lệ sương…

Rồi nhớ về kỷ niệm thời ấu thơ với trò chơi ngựa tàu cau và ra bầu lấy đất sét nặn thành con tu huýt:

Thương con đường đất chân trần

Mùa mo cau rụng kéo vang xóm nghèo

Ngày xanh bắt trẻ đồng reo

Con tu huýt thổi hồn theo bóng chiều…

Và soi rọi hồn mình giữa Thiên Nhiên vẫn hồn nhiên trong sáng như thời tuổi mộng mơ sống vô tư:

Vườn xưa trăng lạnh hàng cau

Hồn tôi vẫn sáng nguyên màu trăng xưa!

Mùa trăng trung thu năm nay tôi tuổi lục tuần ngắm trăng giải lụa vàng trên soi bắp ven bờ sông mà lòng thương nhớ khôn nguôi tuổi thơ ngày nào :

Trăng thu ơi dải bờ sông

Tuổi thơ tóc mộ cánh đồng thời gian!

 

Viết dưới trăng trung thu tại làng quê Đức Nhuận, Mộ Đức, Quảng Ngãi năm 2014.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s