TRẦN THOẠI NGUYÊN – ĐỀ THƠ TÔ BÚN NƯỚC LÈO SÓC TRĂNG 

Gần nửa thế kỷ rồi, nhớ thời trai trẻ theo gái đẹp tôi có về Sóc Trăng ăn liền một mạch hết một tô bự bún nước lèo! Thật ngon miệng thơm lừng hương má môi em! Ngày ấy, nàng Minh Nguyệt xin đẹp yêu thương tôi cũng là SV VK Viện Đại Học Đà Lạt, về với gia đình nàng khá giả gia giáo cũng thương tôi… Nhưng đời đào hoa tôi chưa đủ duyên làm rể Sóc Trăng!!! 

Bây giờ nhìn tô bún nước lèo Sóc Trăng lòng bồi hồi nhớ kỷ niệm xưa … Nên có đề thơ :

Minh Nguyệt nàng ơi! Gái Sóc Trăng 

Năm xưa anh đến tưởng đâu rằng 

Cùng em duyên thắm mùa xuân ấy 

Tô bún nước lèo… chẳng nói năng!

Tô bún nước lèo em mời anh

Lấp lánh sao Trăng mộng chẳng thành 

Ngát hương thốt nốt trời Sa Đéc 

Nóng hổi một thời của tuổi xanh!

Là thế là thôi nửa thế kỷ 

Xa em quên biệt bún nước lèo!

Giờ vui nội ngoại bao yêu quý 

Trăng của Sóc Trăng một mảnh treo!

Bữa nay thấy bún nước lèo ngon

Anh nhớ khôn nguôi đến lặng hồn!

Bến phà năm ấy giờ biệt tích

Anh đứng bên cầu ngắm hoàng hôn!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s