Lê Quang Thông – MẸ VỀ NHÀ VỢ CHỒNG CON GÁI ÚT

Mẹ ngồi với chắt rất ngây thơ.
Trông đợi thằng con, mắt đã mờ.
Cố coi tivi , “ui chao” mãi,
vì thấy có người khóc ngẩn ngơ.

Cố, chắt không cần phải hiểu nhau.
Nhìn nhau thôi cũng đã hiểu sâu.
Có chắt, Cố nhìn mắt ấm lại.
(Mênh mông nhà trống lạnh canh thâu)

Mẹ đâu cần ăn những món ngon.
Mẹ cần một vài lời hỏi han.
Quên hết, nhưng lờ mờ ký ức :
Ngày xưa con cháu đông một đoàn.

Ngày xưa ấy ôi chao thiên đàng,
cả nhà quây quần bên mâm cơm.
Mẹ chẳng lo gì, đời đơn giản.
Như me chua nấu cá ngạnh nguồn.

Mẹ đã trở về lại Kim luông.
Trẻ Hậu thôn, già ra Tiền thôn.
Bước tới gần gần nơi hạnh phúc.
Xa rồi khúc Phú Thạnh cô đơn.

Em Út dang tay đón Mẹ về.
Đồng tình chồng vợ, nghĩa phu thê.
Cháu ngoại thương bà cùng phụ giúp.
Bà Cố vui có chắt tỉ tê.

Hai đứa đâu rồi ? hai chắt ơi.
Đứa chải tóc, đứa bày đồ chơi.
Nhớ lại lần hồi mười một cháu,
xa gần mười bốn đứa chắt thôi.

Chắp tay con lạy khắp mười phương.
Xin hộ trì nhà qua chặng đường.
Bầy con nuôi mẹ sao mà khó.
Mặt mẹ buồn nước mắt con tuôn.

Bởi ai mà xui ra nông nổi.
Vận nhà chào xáo giữa anh em.
Mẹ những ngày xưa không tài giỏi,
mà sao trong ấm với ngoài êm.

Vào đời, Mẹ đâu cần sắc são.
Với lòng nhân đôi khi tào lao.
Nhưng tích đức cho đời con hưởng.
Nâng con lên giữa biển ba đào.

Út ơi cho Mạ đoạn bình yên.
Tình em, anh nghĩ tới liên miên.
Đời chẳng phụ ai người hiếu để.
Tâm hiền sẽ gặp những chuyện hiền.

Lê Quang Thông
Frankfurt, Germany

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s