phiếm luận * chuvươngmiện – nói láo mà chơi?

Nhân đọc bài ‘ Gió đưa cành trúc la đà “ của giáo sư Vũ Quốc Thúc đăng tải trên web Dân Việt , tôi [ tức ngươì xem web Chu vương Miện] đọc đi đọc lại trước sau bốn lần , vì thấy bài viết quá tài tình và đặc sắc bỏ qua thì uổng quá bèn chép thêm một đoạn tiếp theo nối vào , trước mua vui sau làm nghiã , và văn chương có đi có lại có trên có dươí có gọi có thưa , có trước và có sau .

Nguyên văn bài ca dao cổ điển như sau :

-Gió đưa cành trúc la đà

tiếng chuông Trấn Võ , canh gà Thọ Xương

mịt mù bãi cát màn sương

nhịp chầy Yên Thái , bóng gương Tây Hồ.

bài này giáo sư Vũ quốc Thúc đã diễn giảng rất rõ ràng , chúng tôi không làm công việc nhắc lại dài dòng và mất thì giờ cuả các bạn đọc ? đến đời nhà Trần thì :

-Ta đi theo bước chinh nhân

Ta theo công chuá Huyền Trân ta lên đường

[ nhạc Con Đường Cái Quan cuả nhạc sĩ Phạm Duy ]

Nên cũng không lạ gì sau đó hai câu thơ trên đựợc chuyển thành như sau :

-Gió đưa cành trúc la đà

Hôì chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Cương .

Câu ca dao từ thành Đại La Thăng Long cũ đã khăn goí địu gạo lên đường đi hàng ngàn dậm vơí đoàn quân nhà Trần đến đất Châu Ô Châu Rí cuả đất nước Chăm Pa để trở thành Hoá Châu và Thuận Châu ……….ngày nay ? trên bẩy trăm năm sau , trong một bài Phiếm Luận ở Hai Ngoại “ chỉ được giáo sư Vũ quốc Thúc nhắc tới là ở trên intenet chứ không biết web Văn Học nào ? tác giả học giả là ai ? hai câu trên cuả câu ca dao được diễn giải ra theo nghiã đương đại như vầy ;

-Roi tre vun vút vung ra

Lũ Lạc Đà vơí lũ La chạy cuồng

Vợ Trơì giáng một hôì chuông

gọi về ăn bát canh xương gà Tàu .

Phần này cũng đã đựợc giáo sư Vũ Quốc Thúc giảng rất kỹ và rất rõ , không nhắc lại làm gì nưã? cũng gần 10 năm nay tôi rất quan tâm về đoạn bốn chữ [canh gà Thọ Xương] câu này thì được một vị tiến sĩ nguyên giáo sư Đại Học và kiêm học giả dịch giả Việt Nam đã dịch ra tiếng Anh là “chicken soup “.

Và cũng đã được quá nhiều báo chí cùng dư luận bàn thảo , chuyện đúng hay sai cũng đã theo thơì gian trên mươí năm mà nhoà nhạt , nhưng theo tôi thì tôi lại không quên , nhân tiện có bài đưa duyên “ Gió đưa cành trúc la đà “ cuả giáo sư Vũ Quốc Thúc nên tôi dành một ít thì giờ viết bài này góp vui , góp tiếng vơí bà con nội ngoại trong và ngoài nước đọc cho vui , cho đỡ buồn ?

*

Thực ra muốn hiểu ‘ một chữ” đôi khi cũng rất là mất thì giờ ? trước khi đi vào phần tìm hiểu nghiã chính cuả “ Canh Gà Thọ Xương “ chúng tôi xin được phép luân khởi mời quí vị độc giả du lịch tưởng tưởng theo tôi qua bên Tàu , nước Tàu là nước có hình thể giống con Gà , và là một nước có diện tích lớn nhất thế giới , nước Tàu dân tộc chính là ngươì Hán , thời Đông Châu cách đây trên 3000 năm gồm cả thẩy ngàn quốc gia , cách đây 2500 năm chỉ còn bẩy quốc gia [ thêm Sở Ngô Việt] là 10 quốc gia tự trị , trước Công Nguyên 200 năm nhà Tần thống nhất , đất nước thì thống nhất lại làm một mối , nhưng con ngươì thì ngoài những sắc dân chính như Hán , Mông , Hồi ,Tạng , còn cả trăm dân tộc thiểu số khác như Miêu,Liêu ,Bách Việt ….. nưã , dù 3000 năm trôi qua , vẫn còn tiếng noí vùng này khác vùng kia ? chữ nghiã vẫn còn trong tình trạng chưa ổn định …. Bây giờ xin đan cử chữ “ Ngưu” ngươì Hán Tộc định cư ở điạ bàn vùng Hoa Bắc , toàn đồi và đất khô ráo , trồng toàn là ngô, khoai, luá mì , luá mạch ,cao lương và bo bo , nên ngoài sức ngươì thì còn dùng một loại thú vật thuần dữỡng da mầu vàng , để kéo cày kéo bừa nên được goị là hoàng ngưu , nhưng thơì gian về sau , ngươì Hán tộc sinh sôi nẩy nở ra nhiều và mang quân đi xâm lăng về phương Nam vùng Hoa Hạ là một phần đất cuả ngươì Bách Việt , ngươì Bách Việt văn minh hơn ngươì Hán tộc đã biết trồng lúa nước , nhưng vì dân số ít , bị thua và bị ngươì Hán tộc đẩy lui về vùng Hoa Nam , vùng đất có nước , nên cày bưà cực hơn vất vả hơn , phải dùng một loại thú lớn hơn Hoàng Ngưu một chút , và mầu da mầu đen , gọi là Thuỷ Ngưu [có địạ phương khác goị là Thanh Ngưu ] Thuỷ và Thanh không có nghiã là Nước hay mầu Xanh , vì tiếng có sẵn đã đựợc goị như vậy , nên người Hán dùng luôn cho tiện sổ sách , về sau ngươì Bách Việt có một bộ phận di chuyển về phương Nam lập ra nước Việt Nam mơí goị là Trâu , Bò , con da vàng cày trên đất khô là con Bò , con to hơn cày dươí nước da mầu đen là con Trâu , chớ vơí ngườì Hán thì đều là Ngưu cả , cũng xin noí thêm ba con sông cùng phát nguyên vùng Thanh Tạng ,từ dẫy nuí Thiên Sơn , ngay chỗ phát nguyên chẩy theo chiều Bắc Nam qua Na Sa qua Cẩm Hồng đến tỉnh Vân Nam thì gọi là Lan Thương Giang , đến điạ đầu Miến Điện Lão Qua thì đổi thành Mê Kông qua Miên Thái chẩy vào Nam Việt thì đổi thành Cưủ Long , Hoàng Hà mơí đầu chẩy theo chiều Bắc Nam , qua Cam Túc thì chuyển thành Đông Tây , chẩy xuyên qua Hà Bắc Hà Nam , giưã Hoa Bắc và Hoa Hạ nên ngườì Hán gọi sông là Hà , còn Dương tử Giang thì chẩy theo chiều Đông Tây qua tỉnh Hồ Bắc Hồ Nam biên giới giữa hai vùng Hoa Hạ và Hoa Nam , vì thuộc đất cuả ngươì Bách Việt nên sông goị là Giang [ và ngươì Hán cũng vẫn giữ y như vậy ? để khi nào ngươì Bách Việt đoì thì trả lại ] .

*

Bây giờ xin trở lại vấn đề “ Cành trúc la đà “ theo cá nhân tôi được biết dản dị là có nhiều thành phố lớn hoặc nhỏ trên thế giới , cụ thể là Mỹ đi cho nó dễ , có khu phố goị là phồ Tàu [China town ] phố Đại Hàn , phố Nhạt Bản ,và Phố Việt Nam là [ Little Sài Gòn ] tỉnh Hà Nội , thành phố Hà Nội , thủ đô Cố đô Hà Nội có một nét đặc thù là gồm có ba mươi sáu phố phưòng , mỗi một phố có nét riêng và đặc biệt buôn bán thì mỗi một phố chỉ buôn và bán một món đặc sản cuả mình mà thôi [tính tới thơì điểm 1954] sau thơì điểm này thì không biết ? ví dụ ngừơì Tàu noí :

-Đi từ phố hàng Pồ [ Bồ] qua phố hàng Pạc [Bạc] rồi vòng về phố hàng Puồm [ Buồm ], âm Tàu B thành ra P .

phố hàng Khay bán Khay , chén điã bát , phố hàng Bông bán Bông bán vải vóc , phố hàng Hòm bán quan tài , phố hàng Than bán than bán cuỉ ……….ngoài ra những làng thôn ấp chung quanh thủ đô thì tương đối cũng có phần na ná như vậy , như làng Yên Thái thì chuyên là nghề Giấy , lúc nào cũng nghe tiếng chầy giã bột giấy , làng Cổ Nhuế theo trong tác phẩm cuả đại văn hào Hồ Hưũ Tường Phi Lạc Sang Tàu thì tuyệt đại đa số dân chúng sống nhờ bằng cài nghề gắp Phân , phân ngoài đường , có làng chuyên trồng hoa đào ,hoa mai ,hoa cúc bán tết , có làng chuyên Nhuộm vải , có Làng như làng Vòng chuyên làm Cốm , thụt luì xuống phiá Hải Dương như Cẩm Giàng chuyên là bánh Đậu xanh , bánh khảo [ Bảo Hiên Rồng Vàng ] ở Ninh Giang thì chuyên bánh Gai …….

*

Đêm năm canh , ngày sáu khắc , canh một bắt đầu vào khoảng sáu bẩy giờ tối , thơì gian có khi bắt đầu là sáu giờ , nhưng có khi lại đổi thành bẩy giờ , tuỳ theo lịch , giờ Tý canh ba là khoảng từ 11 đến 1 giờ đêm , đêm chia ra làm 5 canh .

-Canh một dọn cưả dọn nhà

Canh hai dệt cửi , canh ba thuê thuà …..

một ngươì dân thường một đêm chỉ ngủ có ba canh [ là canh ba ,canh tư và canh năm ] từ 11 giờ cho tới năm giờ sáng , trong làng xã có đặt điếm canh để tuần đinh canh gác an ninh trộm cắp , thường thì tập trung ít nhất là ba ngươì , nhiều thì năm ngươì , trong làng xã có chuyện gì xẩy ra thì đáng trống Ngũ Liên [ thường là 5 tiếng ] thùng thùng – thùng – thùng thùng , điệu trống này nôm na là trống Gọi , và cứ mỗi một canh 2 giờ thì thay phiên gác , cùng đáng trống sang Canh , Canh 1 thì đánh 1 duì trống , canh 2 đánh hai dùi …. Còn ngày thì sáu khắc bà con cô bác tự automatic hiểu chớ không ai đánh trống đánh kèn gì cả ? trường hợp con Gà thì cứ rạng đông , sau năm sáu giờ sáng hé ánh mặt trời thì con Gà gáy , một hoặc hai ba lần rồi thôi [đi ăn thóc lúa ] chớ không có ở không mà gáy mãi ? noí canh gà là cách noí văn chương cho no huê dạng , cho nó mỹ từ pháp , dù rằng ban trưa ban chiều cũng đôi khi có tiếng gà gáy ? nhưng noí là canh thì không đúng [ không chính xác ] vì canh là cố định , nghe tiếng trống hay nghe tiếng gáy thì bà con dân quê biết là mấy giờ , chớ xuân thu nhị kỳ , gáy tào lao , gáy để ve gái , hoặc gáy để khiêu khích gà khác đá chơi ? thì tuỳ hứng ?

có thể hiểu như một khách ngoại quốc đến du lịch xứ mình , ngươì hướng dẫn là một ngươì trẻ tuổi , lịch lãm dẫn du khách đi chơi , thơì gian có thể là chín mươì giờ sáng , đi qua mấy con đường đê, đường làng , nơi hồ Tây ,hồ Bẩy mẫu ……gió thổi , lá trúc phất phơ la đa , trên mặt sông trên mặt hồ , rồi hồi chuông ngân nga từ chuà Trấn Võ thả rơi từng tiếng , thư thái lòng ngươì , ngươì hướng dẫn du lịch bèn nhập đề :

-Đây là làng Thọ Xương , chuyên nuôi Gà đẻ , ấp trứng , bán trứng , bán gà mai dầu , gà mái tơ , gà con ….đặc biệt là có mấy quán Phở gà dai , quán Cháo gà đi bộ , và Tuyệt chiêu đặc sản là Canh Miến Gà [ goị tắt là canh gà ] ăn một bát thì đòi ăn hai bát ? ăn một lần thì nhớ đời ?

Đây là ý nghĩ khôi hài cuả cá nhân ngươì viết cho vui mà thôi ? kính mong trong các vị trưởng thượng độc giả , có vị nào nguyên quán ở làng Thọ Xương , Thọ Cương [ chính gốc Bà Lang Trọc Hà Nội ] xin lên tiếng mau mau không thì làng Thọ Xương cũng đi theo làng Khán Xuân cuả cụ bà Đại thi hào Hồ xuân Hương chìm xuống đáy Hồ Tây mất tích ? và để cho đầy đủ bài viết này sợ quí vị hiểu lầm , kinh xin qui vị xin mở web .lieutiensinh.org để đọc bài “ Gió đưa cành trúc la đà “ cuả giáo sư Vũ Quốc Thúc , và có vị tiền bối trưởng thượng nào ở không [ không bận chuyện cơm áo cho lắm ] xin viết thêm bổ sung vào bài này cho rõ ràng để mai hậu đọc thưởng lãm thì quí lắm .

chuvươngmiện

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s