Nguyên Lạc – CHUYỆN THÁNG TƯ QUÊ TÔI

(Gởi Trần Phù Thế)

“Ai muốn chép công ta chép oán,

Công riêng ai đó oán ta chung” (Vô danh thị)

.

       RA ĐI. VỀ TÌM 

.

Tang thương một thuở ba đào

Trùng khơi sóng dữ xác nào vùi sâu!

(Nguyên Lạc)

.

1.

Đêm nay chợt nhớ con kính 

Hai bờ dừa nước. dòng tình xuôi êm

Hậu Thạnh đồng lúa êm đềm

Anh ra Đại Ngãi tìm em má hồng

Trường xưa. còn nhớ hay không?

Phượng hồng. mắt biếc. tình nồng. duyên quê

.

Tháng Tư. dâu bể não nề!

Chồng đi “cải tạo”. em về quê xưa

Lưng còng. sáng nắng. chiều mưa

Trên dòng kinh cũ. sớm khuya tảo tần

Nuôi con. ngấn lệ. đợi chồng

Đợi bao năm nữa? 

Tù không có ngày!

.

Thôi anh. tha lỗi phận này!

Tội trời xin chịu. bỏ người em đi!

.

Trời bày cay nghiệt. lắm chi?

Trùng dương cuồng nộ. xóa đi bóng hình!

.

2.

Người. từ trại thảm rừng xanh

Về. tìm. hụt hẫng. hư không một trời!

Vợ con mất dấu. lâu rồi

Chỉ dòng kinh cũ. hoa trôi. tím màu!

.

Mươi năm tủi  nhục. kiếp nao

Cắn môi. nuốt lệ. oán đau. phận tù!

Mệnh danh. “Cách mạng mùa thu”

Phân chia giai cấp. hận thù giết nhau!

.

Nhân danh đất nước. đồng bào

Gây bao thảm cảnh đớn đau. khốn cùng

Biển dâu. mất dấu tình chung!

Sinh ly!

Tử biệt! 

Trùng phùng kiếp sau?!

.

Tháng Tư!

Lại  tháng Tư nào!

Vết thương thời cũ…

Làm sao?

Hở người?!

.

Nguyên Lạc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s