Võ Thị Điềm Đạm – Hương Chanh (chương 2)

Tháng năm, một chín bảy mươi bốn

Tình yêu Kim và Hải đến như mẫu hàng đã đặt sẵn, không đeo đuổi, không cân nhắc, không tán tỉnh, không vờ vĩnh, đến từ lúc nào không ai đoán trước, thấm đậm lúc nào không ai để ý tới. Như một đương nhiên. Như người anh mong muốn có một người em gái để thương yêu chiều chuộng. Như người em mong muốn có một người anh để nhõng nhẽo nũng nịu nhớ thương. Trái tim con gái sôi nổi thắt nhớ thắt quên; hồn trinh nữ chợt lặng xuống vì mắt mời đùa ẩn ý của người bạn trai này rồi lại bồi hồi thoáng xúc động vì quyển sách của người bạn trai kia có lời thơ tặng thật dễ thương…

tất cả không còn vướng bận trong tim Kim nữa. Cái náo nức ghé quán cà phê sau lần hành quân để tìm ánh mắt người thiếu nữ trong cánh áo bà ba tim tím sáng lên khi nghe tiếng xe jeep ngừng trước quán, cái lắng đọng nhẹ nhàng khi thoáng gặp tà áo dài vàng anh điểm bông cúc trắng của cô giáo thành phố trong dáng điệu ngơ ngác giữa đám học trò quê mùa chân đầy bùn đất đỏ… tất cả không còn vướng bận trong tim Hải nữa. Trái tim sôi nổi người con gái Sài Gòn đã biết khắc khoải nhớ nhung mong chờ màu áo xanh núi rừng. Trái tim khao khát yêu đương đã khắc sâu mái tóc mượt bóng đượm hương chanh thoang thoảng.

Những lần về phép ngắn ngủi bất chợt. Ánh mắt reo vui ngập lòng. Ánh mắt nheo nheo chất chở đầy thương yêu. Mu bàn tay ấm thoa thoa gò má căng hồng nghiêng nghiêng nương theo đón nhận. Giọng rưng rưng thăm hỏi. Những ngón tay mềm mại trong bàn tay chai cứng. Những xiết vai trong quán kem bên hông nhà thờ Đức Bà… Được mang vào giấc ngủ nhiều mộng mơ của Kim. Được mang vào giấc ngủ chập chờn nơi núi rừng của Hải.

Không biết bao lần Kim giao giỏ đeo vai được móc bằng những cọng len cotton màu nâu đậm cho nhỏ bạn Thảo Nhiên, bỏ trường, bỏ bạn, tung tăng đi dạo bên Hải trên con đường Cộng Hòa dưới bóng mát hàng cây huỳnh đàn dọc trường đại học Sư Phạm, trường đại học Khoa Học, trường trung học Petrus Ký.

Khi đi ngang qua trường Đại Học Khoa Học, Kim đùa:

– Chắc anh có nhiều kỷ niệm với mấy chị sinh viên ở trường này lắm ha?

– Một cô còn không có chứ đừng nói chi mấy cô. Anh nhà quê, từ Phan Thiết vô Sài Gòn học, không dám nhìn các cô Sài Gòn ăn mặc thời trang làm nứt mắt người.

– Trời phạt anh! Nói xạo không có căn. Không dám nhìn sao biết người ta ăn mặc làm nứt mắt. Để coi, anh lớn hơn chị Hạnh hai tuổi, lúc đó mốt áo dài mini chưa ra đời, mấy chị còn mặc áo dài thắt chặt eo, dài lòng thòng, chưa có quần pát chật cứng, chưa có áo ngắn ngủn hở mông, chưa có áo bao chật mông như bây giờ. Lúc đó em còn nhỏ quá, em không nhớ, hồi đó có quần ống voi chưa anh?

– Đã nói là không dám nhìn mà, không lừa anh được đâu Con Chó ơi!

Những lúc chuyện trò dọc đường Thành Thái phía bên trường Bác Ái, hay dọc đường Cộng Hòa lối đi giữa hàng rào các trường và hàng huỳnh đàn, giờ trưa vắng người, Kim hay xoay người đi thụt lui, vừa nói chuyện, vừa để đón nhận ánh mắt Hải nheo nheo đầy thương yêu, tay chân vung vảy theo nhịp bước, làm Hải hết hồn mấy lần vì sợ Kim vấp té. Có những lúc cầm lòng nhớ nhung không được mà Kim thì cứ tung tăng kể chuyện, Hải kêu khẻ:

– Chó Nâu!

Rồi kéo Kim đứng lại sát bên mình. Hải ôm đầu Kim, thơm thật mạnh lên mái tóc không dài không ngắn, mượt bóng. Hải hít mạnh, hít thật mạnh hương chanh thơm ngát, hương chanh những đêm nằm rừng Hải mơ, Hải nhớ, Hải ao ước. Kim nũng nịu, áp mặt mình vào cổ Hải, cái ngổ ngáo biến mất nhanh chóng nhường cho lời tự thú nhẹ như thức mây trắng lãng đãng trên bầu trời Sài Gòn thanh cao:

– Em nhớ mồ hôi anh.

Mắt nhắm hờ, tựa nhẹ cầm trên đỉnh tóc Kim bóng mượt, Hải hít thật mạnh luồng không khí hanh hanh nóng của buổi trưa như để kềm giữ nỗi xúc động làm anh chỉ muốn xiết thật chặt, thật chặt thân hình Kim đang dựa hẳn vào người mình. Không nhìn thấy gì cả, không thấy xe cộ qua lại, không cảm nhận cái nắng cuối xuân hanh hanh… Lâu lắm. Mấy cô nữ sinh người Trung Hoa trường Bác Ái mặc jupe xanh dương đậm, áo trắng, giày bata trắng vừa tan trường, đi ngang qua, xí xô xí xào, cười chọc làm Kim xấu hổ, đấm mạnh vô ngực Hải:

– Anh hư, bắt đền anh!

Ánh mắt Hải đắm đuối, ánh mắt nhớ nhung như muốn nhốt gương mặt Kim ngúng ngẩy điệu hạnh vào lớp võng mô. Ánh mắt thiết tha quá làm Kim chùng lòng, Kim vòng những ngón tay mảnh dẻ quanh cánh tay Hải, đánh trống lãng, kéo Hải đi tiếp:

– Lại Nguyễn Trãi đi anh! Em với nhỏ Thảo Nhiên mới khám phá một tiệm kem ngon tuyệt, kem sữa tươi đàng hoàng nên mắc lắm. Tụi em không lại đó thường được tại hi… hi… túi mỏng quá… hi… hi… Em chờ anh về, dụ dỗ anh… hi… hi…

– Vậy mai mình rủ Thảo Nhiên luôn. Nhưng bây giờ anh dành em trước. Ha… ha… nguyên cả trưa nay… nguyên cả chiều nay nhá Kim, nguyên cả tối này nha Chó Con.

Sân nhà Kim không rộng, nằm trong con hẻm lớn nối từ đường Trần Quốc Toản đến đường Bà Hạt. Dàn hoa hoàng anh lá xanh mướt phủ đầy vòng cổng gỗ nhỏ và hàng rào phía trước. Bức tường nhà hàng xóm phía phải cao làm bóng mát cho cả sân. Để tăng chiều cao bức tường gạch thấp phía trái, ông Ba Hòa dựng lên đó một hàng rào gỗ thưa nhưng lại được phủ kín bằng những cọng hoa kim ngân có cánh hoa nho nhỏ màu trắng long lanh dưới ánh sáng ban mai nằm lẫn lộn kín đáo dưới màu lá xanh. Theo sức nắng càng về trưa càng gay gắt, màu hoa trắng từ từ chuyển dần sang màu vàng tươi. Hoa nở lai rai vài ba cánh suốt năm, nhưng nhiều nhất vào mùa mưa. Chỉ cần vài ba cánh hoa cũng đủ tỏa hương thơm ngòn ngọt cho những cánh mũi cố tình hít tìm. Ba Kim, ông Ba Hoà dùng nhiều thì giờ để chăm sóc dàn kim ngân đặc biệt của mình nên dàn hoa xanh mướt, dầy đặc quanh năm. Ông Ba Hòa còn khám phá ra cứ mỗi lần trời đang nắng hanh hanh, hương thơm tỏa ra ngào ngạt là chắc chắn trời sẽ đổ mưa khoảng năm, sáu tiếng đồng hồ sau đó. Cái ghế đá ba Kim đặt mua từ Thủ Đức màu xanh lá cây đậm kê ở góc sân gần hàng rào, sau mấy cây kiểng lớn, kín đáo bên dàn kim ngân.

Hải quen thuộc với từng góc vườn nhỏ chật, nhiều cây kiểng. Góc vườn Hải và Kim thường ngồi chuyện trò, chuyện trời trăng mây nước trong những buổi trưa vắng lặng vì cả nhà đang nghỉ ngơi, trong những tối chia tay níu kéo dưới ánh đèn đường loe loe mờ mờ vàng.

Ngôi vườn đã chứng kiến lời tỏ tình đầm thấm đêm nào của Hải chỉ sau lần về phép thứ hai. Kim yêu nhạc du ca, Kim yêu ca dao tình tứ lãng mạng. Hải dốt thơ văn, chỉ nhớ mang máng một vài câu thơ khô khan của Nguyễn Công Trứ hay Nguyễn Khuyến, hoặc vài câu Kiều còn sót lại từ thời trung học. Mới quen Kim, Hải thích nhanh chóng những điệu nhạc du ca vi vút, cảm thắm thiết những lời du ca trong sáng chân thật mang đầy tính chất quê hương đồng loại Kim cho Hải nghe trong băng cassette buổi tối ngoài vườn. Nhất là qua những lá thư của Kim càng ngày càng thiết tha nhung nhớ. Thư nào Kim cũng kèm theo vài câu ca dao ví von lãng mạng, lời ca ngọt dịu, câu thơ nhắn nhủ tận lòng, cho Hải mang theo trong những giấc ngủ chập chờn nơi núi rừng đẫm ướt sương mù Gia Ray, cho Hải những ước mơ ngẩn người nơi núi rừng lành lạnh Bảo Định, cho Hải những rạo rực được xiết người Kim, cho Kim tan biến trong vòng tay khao khát những đêm nơi núi rừng Tánh Linh đẫm sương đêm từ dãy núi Ông cuối miền Trung.

Đêm đó, dựa lưng bên vai Hải, hai chân thẳng dài trên băng ghế đá, tay gác thành lưng ghế, Kim hát nho nhỏ: …Ngọc Lan giọng ướp men thơ, mát êm làn lụa bông là. Ngọc Lan trầm ngát thu hương. Bờ xanh bóng dương phút giây chìm sương. Bông hoa đời ngàn xưa tới nay. Rung nhạc đó đây cho đời ngất ngây, cho tơ trùng đờn hờ phím loan… Thê lương mây nước sắt se cung đàn, ôi tâm hồn nghệ sĩ chìm trong sương thắm…..

Im lặng…

Hải gọi nhỏ:

– Kim!

Kim xoay người nhìn Hải, ánh mắt nâu ươn ướt thiết tha như chờ đợi. Ánh mắt Hải đắm đuối thăm thẳm dưới ánh đèn đường vàng nhạt, lời thì thào ngọt mật:

– Anh yêu em mất rồi Kim ơi! Em biết chứ?

Đêm chừng như lặng hẳn xuống, dàn kim ngân chừng như nín thở chờ Kim. Kim gật nhẹ, đan tay mình trong tay Hải vừa với bắt. Tóc Kim lay lay trong gió mát cuối xuân. Hải luồn tay vào mái tóc mượt mà, kéo Kim lại, nâng mặt Kim ẩn hiện mờ mờ trong ánh đèn từ đường chiếu vào. Hải cuối xuống, hôn lên vầng trán rộng cao, hôn lên đôi mắt nâu dài nhắm hờ, hôn lên bờ môi đầy ướt hơi run, hôn ngập ngừng, hôn đẫm ướt sương đêm. Không biết hôn trả, Kim xấu hổ, ngã người, vùi mặt vào bờ vai rộng, hai tay choàng ngang người Hải, đôi môi trườn áp vào cổ Hải, hít mạnh.

Hương chanh thoang thoảng từ mái tóc dài lưng lửng hoà lẫn hương hoa kim ngân ngọt dịu làm Hải ngây ngất như say. Từng mạch máu căng căng như trăm ngàn mũi kim châm làm người Hải nóng bừng bừng ham muốn. Môi Hải cuối vờn trên vành tai, lên mái tóc bóng mượt. Kim xoay người, dựa đầu sát vào ngực Hải. Bàn tay khô cứng bỗng mềm dại, lần mò gương mặt Kim nóng bưng dựa nương theo từng cử động ngón tay. Bàn tay kia đi lần xuống phần cổ ấm mềm, thân hình trinh nữ rướn cao khi những ngón tay mềm nóng vờn tìm đầu vú nhọn cứng dưới lớp áo vải rộng cổ.

Tiếng chị Hai Cao gọi từ cửa phòng khách:

– Kim đâu, vô ăn chè.

Gia đình Kim đón nhận Hải như một người con trai lớn bởi lẽ ông bà Ba Hòa, ba má Kim chỉ có Hoàng mới mười tuổi là con trai sau bốn cô con gái. Hạnh, chị Hai của Kim, có bồ đang học cùng lớp ở trường Dược. Nhưng oái ăm cho Hạnh. Anh Tâm này nhỏ hơn Hạnh hai tuổi vì anh học sớm một tuổi mà Hạnh thì học trễ một tuổi. Tâm cũng là dân Sài Gòn nên anh không thường trực ở nhà Kim như Hải, mặc dù Hải lâu lâu mới về phép.

Hạnh trề môi cằn nhằn:

– Cái gì cũng anh Hải, anh Hải…

Kim không vừa, trả đủa, chọc chị:

– Ai biểu chị yêu người nhỏ tuổi hơn nên ngại ngùng khi kêu anh Tâm, anh Tâm chứ gì.

Còn Phương, chị kế Kim, chưa kịp yêu người ta thì người ta có bồ khác, cho bỏ cái tội em chả! em chả! Phương điệu lắm, học Văn khoa, học tàng tàng vì không thi đậu vô trường nào hết. Không yêu thơ mà cũng chẳng biết làm thơ nhưng được danh hiệu nàng thơ của mấy anh si tình trường Văn Khoa tặng, chỉ vì mái tóc dài mượt, dáng vẻ cao ôm thanh nhã, yểu điệu và làm cao. Mấy anh đó đâu có biết Phương chưa từng làm thơ, thuộc lõm bõm vài ba bài thơ. Mấy anh đó đâu có biết là Phương sợ ốm, ráng ăn thức ăn béo dữ lắm, cứ ăn cơm với tóp mỡ trộn chút nước mắm, cho có ngực có mông. Ốm vẫn hoàn ốm, Phương rầu vì cái tội cao mà ốm này, ráng ăn cho nhiều cho tròn trịa, cho dầy thêm chút nhưng phải cái tội ăn chậm, bữa cơm nào cũng ngồi sau cùng, nhâm nhi và cho xong chén cơm chỉ còn chút nước cá kho hay nước thịt xào còn sót lại. Hôm nào nhà có món xương hầm, thế nào chị Hai Cao cũng để dành cục xương có nhiều tủy béo ngậy cho Phương.

Hạnh và Phương là cặp bài trùng, chê Kim con nít, du côn, bây giờ còn bày đặt có bồ, mà bồ lớn tuổi hơn cả Hạnh. Ngoài miệng chê anh Hải mắt một mí, anh Hải đen thui, anh Hải nhà quê, nhưng thật ra chỉ sau lần theo Kim về nhà, ai cũng xem Hải như người anh thân thương trong gia đình vì tấm lòng thật tánh, giản dị. Ba cô con gái đầu đang tuổi nhởn nhơ cho người ta theo đuổi, ông bà Ba Hòa dễ tính, bạn bè thường xuyên. Nhưng với Hải, một mối thâm tình kết màu nhanh chóng trong gia đình Kim. Có lẽ bà Ba Hòa thương Hải nhất trong những cậu mê con gái nhà này vì Hải xa nhà, bà biết Hải cực khổ ở đơn vị. Lần nào Hải về, bà Ba Hòa cũng làm món này món kia mời Hải. Nói là mời thì không đúng. Bao giờ cũng vậy, bà mời như ra lệnh:

– Hải ở lại ăn cơm! Kim! Con dọn thêm chén cho anh Hải.

Và Hải sung sướng gật đầu không ngần ngại:

– Dạ!

Hải nhớ hoài hôm đầu tiên ăn cơm chiều nhà Kim. Cả nhà mười người, sáu đứa con, ba má, chị Hai Cao người làm chung thủy và Hải ngồi quanh cái bàn tròn không lớn lắm. Hải bỡ ngỡ trong lối nói chuyện cởi mở của gia đình Kim, trong không khí bữa cơm đơn sơ. Ai cũng đem chuyện trường, chuyện lớp ra kể, chuyện mình chọc thầy cô, bạn bè, chuyện vui trong lớp. Cứ người này nói tiếp người kia, người này chuyển đề tài, người kia hưởng ứng theo, nói đó rồi quên đó. Khác hẳn với những bữa ăn trưa ở quê nhà, chỉ có mình Hải với mâm cơm nóng và má Hải ngồi kế bên để chăm sóc Hải một cách kín đáo, để múc thêm tô canh bí, để múc thêm khúc cá ngừ kho… Hai má con hầu như chẳng nói với nhau một lời trong suốt bữa cơm.

Ông bà Ba Hoà giản dị trong cách đối xử với con cái nên cả nhà nói chuyện tự do, ai cũng góp chuyện, ai cũng có lời bàn bạc. Bản tính người Nam gần gũi, không câu nệ phép tắc trong cách giao tiếp giữa cha mẹ và con cái. Bữa cơm, các con không mời ba má, chỉ chờ ba má cầm đũa bưng chén cơm là mọi người bắt đầu. Câu chuyện cũng không biết do ai mở màn cũng được mở màn.

– Ông thầy Trường đẹp trai mà giảng bài chán như cơm nếp.

– Cơm nếp mà chán. Sáng chị Hai Cao nấu một nồi xôi trắng, ăn với nước mắm nhỉ dầm ớt xiêm, thử coi có chán hay không.

– Ờ, nói chuyện cơm nếp, người Bắc làm tàng, xôi thì kêu là xôi đi, bầy đặt phân biệt cơm nếp với xôi, cũng là nếp hết.

– Do cách nấu khác nhau. Ngoài Bắc nghèo thấy mồ, thóc gạo hiếm hoi mà bầy đặt chê chán như cơm nếp.

– Chuyện thầy Trường sao lại kéo qua chuyện cơm nếp nhanh vậy. Em nghe mấy chị khen thầy Trường đẹp trai, cao ráo, đi cái xe hơi láng lắm mà, du học ở Pháp về mà.

– Xe láng là một chuyện, du học ở Pháp về là một chuyện, kiến thức cao mà dạy chán là một chuyện. Đẹp trai, cao ráo mà giảng giọng phè phè là một chuyện.

– Tại môn học chán hay ông thầy giảng chán?

– Người thầy giỏi là người biết biến môn học chán thành môn học thích thú.

– Thế Phương mê thầy Trường mà lại chê môn của ông ta, vô hậu!

– Em mà mê ông Trường! Chị chưa nghe tục ngữ này sau: Lấy chồng thầy giáo lấy cùi sướng hơn.

– Ăn nói không ngó trước ngó sau, trong nhà này có người sắp làm cô giáo.

– Cô giáo chứ không phải thầy giáo. Còn mấy thầy giáo bạn Kim là loại thầy giáo trốn lính, còn tệ hơn nữa.

– Gia đình cháu Hải có mấy người con?

– Dạ năm người, con là con út. Ba má con trọng tuổi rồi.

– Phan Thiết nổi tiếng nước mắm ngon. Nhà cháu có làm nước mắm không?

– Dạ không. Gia đình con người làng quê, sống bằng ruộng vườn. Ba má con yếu rồi nên chuyện ruộng nương ba má giao cho các chị các anh.

– Anh Hải biết cày ruộng không? Tưởng tượng đi, hi… hi… con trâu đi trước, anh Hải cầm roi theo sau, bùn văng cùng mặt. Anh Hải biết sao không, lấy cây chọc mạnh vô đít con trâu là nó hoảng hồn, nó kéo cày lẹ lắm.

– Bây giờ Hoàng hỏi anh mới biết là anh chưa đi cày lần nào cả. Hôm nào về Phú Long, anh thử làm như Hoàng chỉ, chắc cày lẹ lắm đây. Đúng ra là nhà anh không có nhiều ruộng lúa nhưng có nhiều vườn trái cây.

– Vườn trái cây? Đúng tim đen tụi em quá. Vườn trái gì anh Hải?

– Vườn soài, vườn xa-bô-chê, vườn bưởi, vườn chuối, vườn cau…

– Gì mà nhiều thứ quá vậy, ăn làm sao hết.

– Khờ chưa, người ta trồng trái cây để bán chớ bộ để ăn sao.

– Ăn trái cây mút mùa hả anh Hải?

– Ờ, mút mùa, mùa nào cũng có.

– Em mê vườn cây nhà anh Hải rồi.

– Không phải một vườn đâu nghen.

– Sao Kim biết rành vậy?

– Lúc này Hạnh thực tập ở bệnh viện Nguyễn Văn Học xa quá, sao con không ở lại ăn trưa ở canteen.

– Dạ, cơm canteen chán ngáy.

– Cơm toàn là mùi thuốc tây chớ gì? Kho cá chắc bà bếp bỏ thêm thuốc tím cho đậm đà.

– Còn nước mắm thì pha thêm thuốc đỏ.

– Canh nấu bằng nước bình sirum… ha… ha… bổ dưỡng dữ đa.

– Hi… hi…tại anh Tâm không ăn ở canteen chớ gì.

– Hoàng, chút nữa con đi học võ nhớ đem theo chai nước hột é má làm để sẵn trong tủ lạnh, đừng xin tiền chị Hai Cao mua nước ở ngoài đường, bụi bậm.

– Nước hột é, nước lừ ư hoài con ngán quá, lần tới chị Hai Cao làm cho em nước sirô nghen.

– Hết sirô rồi, hôm qua có bạn lại chơi, Loan làm nước sirô đãi bạn, hết trơn.

– Bộ cả lớp lại chơi hả?

– Nhỏ Loan này chuyên rủ bạn lại nhà bày đặt làm hết món bánh này đến món bánh kia mà mấy chị có được hưởng chút nào đâu, ăn sạch trơn.

– Còn thèm, nói chi đến chuyện để dành cho mấy chị.

– Kệ, cho em tập làm.

– Tập làm thì cũng phải tập dọn dẹp. Bày ra làm thì hăng lắm, đến chừng ăn xong rồi mạnh người nào người nấy dông về. Chị Hai Cao này dẹp đừ luôn.

– Lần sau con nhớ dọn dẹp sạch sẽ nghen Loan.

– Dạ.

Câu chuyện trong bữa cơm chiều nhà Kim cứ thế mà tiếp nối nhau từ người này sang người khác, cho đến dứt bữa cơm. Mấy ông thầy, cô giáo là được mang ra thảo luận, chọc là nhiều nhất. Ngày nào cũng có chuyện phê bình thầy cô, chuyện vui về giờ học, về một bạn khờ khạo nào đó. Ông bà Ba Hòa cố gắng bênh vực thầy cô nhưng khó mà che chở được vì lũ con có đủ mọi cách để chọc, để phê bình. Có thương, có kính, thì không kể ra, nhưng phê bình, chọc thì đem ra thường xuyên.

Hai tô cơm lớn được bới đầy liên tục. Bữa cơm không thịnh soạn. Canh rau nấu với thịt giã nhuyễn vò từng viên nhỏ, cá chiên ăn với nước mắm ớt, giá xào hành mỡ. Tráng miệng là một tô lớn gồm những củ sắn trắng tinh mượt mà tròn trĩnh lớn hơn trái banh bóng bàn một chút, ngọt thanh, dòn dòn vì đã được để trước trong tủ lạnh. Cơm xong, mạnh ai nấy đem chén xuống bếp, bỏ vô thau, Hải cũng vậy, không ai chỉ giúp Hải cả.

***

Tối xuống nhanh, cả nhà ngồi xem TV, người ngồi sô pha gỗ nâu đỏ không nệm, người nằm dài trên cái divan, người ngồi trên ghế bố, con bé Út nhảy lên lòng anh Hải ngồi, móc lục túi áo, nũng nịu:

– Anh Hải không có kẹo gì hết trơn.

– Làm như chị Kim không bằng, kẹo trong túi áo túi quần, kẹo trong giỏ, kẹo trong cặp… Để anh nhớ anh mua cho Út.

– Anh Hải đừng chiều Út! Út này răng rụng gần hết rồi đó, sắp được mang tên Út Sún nhưng còn thấy tội, chưa làm lễ tuyên dương.

Ba Kim, ông Ba Hòa xoay nhìn Hải, hỏi giọng nghiêm trọng:

– Cậu Hải có vợ chưa?

Cả nhà nín thở. Các con không ai nghĩ đến điều đó. Hải hơi ngẩn người vì câu hỏi quá trực tiếp, quá đột ngột sau bữa cơm thoải mái trong không khí gia đình đầm ấm. Hải trở lại nhanh trạng thái bình thường, trả lời cũng nghiêm trọng:

– Dạ chưa.

Không khí hơi ngượng ngập vì đó là một câu hỏi mà lũ con chưa hề thắc mắc, ngay cả Kim. Nay nghe ba hỏi, nghe Hải trả lời, ba cô con gái lớn mới hiểu tầm nghiêm trọng của vấn đề. Một vấn đề bỗng nhiên được phơi bày một cách đột ngột và một ý tưởng mới lạ manh nha. Nằm dài trên divan bên cạnh Phương, Kim chống cùi chỏ, hai bàn tay nâng gương mặt, giả đò xem TV, tránh ánh mắt Hải thỉnh thoảng từ sofa tìm mắt mình. Kim không hiểu chính mình, chẳng vui, chẳng mừng, không hiểu tại sao, chỉ cảm thấy ngượng ngùng vì chuyện mình quen biết với Hải trở nên khá quan trọng dưới mắt nhìn của ba má. Ông Ba Hòa như đã an tâm, với tay lấy bịch thuốc Boston gõ gõ, đưa mời Hải.

Má Kim chuyển đề tài, thân mật hỏi:

– Cháu có thường về Phan Thiết thăm gia đình không?

– Dạ, từ Tết đến giờ con chưa về lần nào. Chị Tư có vô Gia Ray thăm con hồi con đóng trại ở đó.

Phương, chị kế Kim, phá tan bầu không khí bỗng dưng trở nên yên lặng ngượng ngạo một cách đột ngột, quay qua chọc Hải:

– Thời giờ đâu mà anh Hải về thăm cha yêu mẹ quí. Em Kim bỏ cho ai? Em tỉ tê, em làm thơ than thở, em làm thơ nhớ nhung, em điệu hạnh, em bắt đền… ai mà chịu cho thấu. Có được ngày phép nào là lặn lội về Sài Gòn, còn nhảy dù về nữa. Chắc thế nào cũng bị xếp phạt mà đâu dám kể cho em Kim nghe. Anh Hải mắc nợ em Kim nhà mình mà anh Hải không biết. Anh Hải đừng tin miệng lưỡi em Kim nhà này. Cây viết thì nói nhớ nói nhung, dòng chữ thì than héo hắt mà đôi chân thì đi chơi với bạn từ sáng đến chiều, thì giờ đâu mà biểu là …Em gởi lời thơ theo gió lộng – Biến câu thương nhớ thành yêu thương – Hòa theo mây trắng về phương ấy – he… he… Mây che nắng gắt… he… he… biến thành mưa lũ… he… he… chắc để anh Hải trôi từ núi về với em… he… he …mưa nhiều quá coi chừng anh Hải trôi lạc ra sông Đồng Nai, trôi ra biển… he… he… trôi về Phan Thiết luôn… he… he…

Mặt đỏ bưng, Kim bật ngồi dậy, quắt mắt quay nhìn bà chị kế, trả đủa:

– Té ra chị đọc lén thư em hén. Mai mốt anh Thiện lại chơi, em xúi thằng Hoàng đem mấy con chuột con đỏ chét mới đẻ để trên bàn mời anh Thiện-Bắc-Kỳ “xơi” món tủ của người đẹp, món chuột-tơ-đỏ-hỏn. Cho chị hết làm dáng làm điệu ta đây hiền thục, cho chị la hét, cho mặt chị đỏ hơn Trương Phi, cho anh Thiện-Bắc-Kỳ sợ đám em nhà này, cho anh Thiện-Bắc-Kỳ-Ăn-Cá-Rô-Cây không dám tới nữa. Hừm… trước mặt mấy anh thì yểu đa yểu điệu, về nhà thì ăn hiếp em, còn dành ăn với em nữa chớ.

– He… he… có em để ăn hiếp, để dành ăn… mới oai chớ…

Hải cắt ngang, giả giọng âu yếm hỏi Kim:

– Sao Kim không tự đem món “chuột-tơ-đỏ-hỏn” mời anh Thiện mà lại xúi Hoàng?

– Ha… ha… trời phạt! Gậy ông đập lưng bà. Em Kim mà dám ngó tới món chuột-tơ-đỏ-hỏn thì trời sụp luôn. Ngó còn chưa dám. Anh Hải còn biểu bưng cái dĩa có mấy con chuột-tơ-đỏ-hỏn thì em Kim nhà mình chỉ có nước đứng trời trồng như khi Từ Hải mắc kế Hồ Công ngoài chiến mạc. Còn đôi chân thì ha… ha… ướt nhẹp . Anh Hải hỏi kiểu đó là em Kim nhà mình cứng họng. Ha… ha… anh Hải biết món tủ của em Kim là gì không? Là cái đuôi thằn lằn bị đứt mà còn quậy quọ đó anh Hải.

Kim tức tối lườm Hải:

– À há, anh theo phe chị Phương há, chút khỏi thèm đưa ra cổng.

Biết Kim sắp sửa “có chuyện” với mình, Hải cầu hòa, hỏi:

– Kim đi với anh Hải ra Bà Hạt mua cái gì về ăn tối nha. Các em muốn mua gì đây, cho lựa chọn tự do.

– Kem ký đi anh Hải, chừng một ký rưỡi là đủ cho cả nhà, kem sầu riêng nghen Kim. Hãng kem ngay góc Nguyễn Biểu -Trần Hưng Đạo đó anh Hải.

– Ra tuốt Nguyễn Biểu? Anh Hải có chạy xe lạng cách mấy thì kem cũng chảy nước khi chưa về tới nhà. Chuối nướng đi Kim, ngoài đầu đường đây chớ mấy, nhớ lấy nhiều nước cốt dừa nghen Kim.

– Xôi vò, hàng xôi ngay con hẻm gần chợ cá Trần Quốc Toản cũ đó Kim, xôi ở đó vừa dẻo vừa bùi, ngon lắm.

Bà Ba Hòa xua tay ra dấu cho lủ con háo ăn ngưng đề nghị. Bà biểu Hải:

– Chuyện hàng quán thì Kim giỏi lắm, khỏi cần chỉ chỗ, khỏi cần dặn dò. Hải mua cho mỗi em một trái chuối nướng là được rồi. Nhớ tính luôn phần hai bác, em Hai Cao, mười trái là đủ.

– Dạ, được đó anh Hải, chuối nướng, chuối nướng nóng hổi nghen Kim, lấy nhiều nước cốt dừa nghen Kim, nhớ xin thêm muối mè nghen Kim, mình mua mười trái lận mà, chuối nướng đủ rồi nghen anh Hải.

Gia đình Kim thế đó, thẳng thắng thật lòng. Ba Kim thường chuyện trò thân mật với Hải. Ông không độc tài, độc đoán, không trọng nam khinh nữ… như Kim đã kết án ba mình trong lần đầu tiên gặp Hải, trong những lần giận ba. Có lần ngồi uống rượu với Hải, ông tâm sự:

– Cậu thương Kim là cậu hiểu em. Bác thường mắng em Kim du côn, ăn nói vô chừng vô đổi (đỗi), kềm kẹp cho nhu mì nhưng thực ra em là đứa nhiều tình cảm nhất trong mấy đứa con gái của bác.

– Dạ! Kim chân thật.

– Em lo cho ba má lắm. Trưa nào cũng chờ hai bác ngủ trưa thức dậy là lo pha nước chanh cho bác gái rồi làm cho bác ly cà phê đá đen. Hôm nào bận đi thực tập là dặn chị Hai Cao, dặn tới dặn lui. Đi chơi cũng dữ mà chuyện nhà cũng siêng. Chịu khó theo bác gái giao hàng, lấy hàng, đi thâu tiền… không ngồi yên. Bạn bè thì tụm năm tụm ba cả ngày, không biết thời giờ đâu mà học, vậy chớ năm nào cũng lãnh phần thưởng, thi đâu đậu đó. Hai bác la thét rồi cũng chịu thua.

Ông Ba Hòa và Hải còn là đôi bạn những lúc Hải đến mà Kim mãi lông bông với bạn bè, chưa về. Cả hai thường bàn thảo chuyện chiến sự, chính trị. Hải phải nhìn nhận ông có kiến thức khá cao trong chiến sự và nắm vững tình hình chính trị trên thế giới. Ông ước ao Việt nam có được cấp lãnh đạo biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết như chính quyền Singapore, độc đoán nhưng độc đoán cho lợi ích toàn dân. Chính phủ Singapore đã cho người dân những gì Cộng Sản hứa, đó là việc làm, nhà ở và giáo dục, nên Cộng Sản quốc tế không có cơ hội xúi đẩy dân làm loạn, chiêu dụ dân như ở Trung Hoa, Đại Hàn, Việt Nam.

Ông than:

– Từ sau hiệp đinh Paris, người Mỹ coi như bỏ rơi Việt Nam, Mỹ phản bội đồng minh, phản bội lý tưởng bảo vệ tự do dân chủ mà họ đã từng làm chiêu bài để gây chiếm ảnh hưởng trên thế giới.

– Người Mỹ rút quân khỏi Việt Nam, cũng tốt, để cho lính miền Nam chứng tỏ tài năng, nhưng phải tiếp tục viện trợ vũ khí đạn dược, nhu liệu… Tụi Liên Sô, Trung Cộng khôn ngoan, chỉ giúp súng đạn, thuốc men, lương thực… nên không bị chính dân nước họ xót lòng phản đối vì mất con mất chồng, không mang tiếng đem quân đội đi xâm lăng nước người như Mỹ. Quân đội miền Nam có hết lòng chiến đấu nhưng thiếu vũ khí, thiếu phương tiện thì coi như lấy đá chọi voi.

– Hừm… Liên Sô… hừm Trung Cộng… hừm… tiếng là giúp chứ thật ra là cho mượn, đòi hỏi thỏa thuận này, trao đổi kia, làm sao dân đen biết được. Bác không ngán Liên Sô mấy. Chỉ sợ dính tới Trung Cộng là không sớm thì chày cũng phải ký nhường miếng đất này, hòn đảo kia, có bao giờ Trung Hoa để yên cho mình sống đâu. Chiến trường Việt Nam mình đây còn là bãi thực tập, thí nghiệm đạn dược, vũ khí của Liên Sô, Trung Cộng đó thôi. Phải chi ngay từ đầu, Mỹ dội bom thẳng tay miền Bắc thì đâu đến tình trạng như ngày hôm nay. Nói thì nghe vô nhân đạo. Nhưng chiến tranh mà.

– Khó lắm bác. Hà Nội là cái đuôi của Bắc Kinh. Nếu Mỹ thẳng tay với Hà Nội thì sợ rằng Liên Sô và Trung Cộng phản ứng mạnh, có thể là mầm móng cho thế chiến thứ ba. Thời kỳ chiến tranh lạnh kéo dài quá, phải đi đến một giải pháp.

– Miền Nam thua xa Cộng Sản miền Bắc về chiến thuật ngoại giao, không biết lợi dụng dư luận thế giới, không biết tự tạo dư luận thuận lợi cho mình…

– Khổ vì mấy ông nhà báo lắm. Một số cây bút quốc tế đã trót tin vào lời lừa dối của Cộng Sản Quốc Tế nên đã gây không biết bao nhiêu khốn đốn cho công cuộc chống cộng, không phải chỉ ở nước mình mà toàn cả thế giới.

– Việt Cộng bắt bớ, thủ tiêu, dùng dân làm bình phong… mấy chuyện này thì báo chí ngoại quốc kín miệng lắm, che đậy hết. Nhưng mỗi hành động tàn nhẫn sơ hở của quân đội Mỹ thì chỉ năm mười phút sau là bị cả thế giới lên án, chửi rủa.

– Dạ, cũng như vụ Mỹ Lai, Việt Cộng cung cấp tin tức cho báo chí quốc tế, làm rầm rầm, tạo thêm thế lực cho cuộc chiến tiến Nam chống Mỹ của họ. Còn vụ Mậu Thân thì chính quyền miền Nam chỉ biết để dân chúng than khóc.

– Báo chí ác miệng lắm, bóp méo lý tưởng chiến đấu của thanh niên miền Nam. Biết rằng rất nhiều thanh niên bị bắt lính, nhiều thanh niên tìm đủ mọi cách để trốn lính, nhưng cũng có bao thanh niên sống chết cho lý tưởng một Việt Nam không cộng sản, một Việt Nam tự do dân chủ. Thế mà có mấy ai ca tụng, có mấy ai ủng hộ. Ngay cả dân miền Nam mình đây còn có nhiều người cố tình bôi nhọ sự chiến đấu của những người lính. Tội nghiệp thân phận người lính Việt Nam Cộng Hòa. Bác bực mình tụi Mỹ đổi mặt thành chủ nhân, lúc đòi cái này, lúc chê cái kia, lúc bắt tay với phe này, lúc thỏa thuận với phe kia, coi lý tưởng chiến đấu của người lính Cộng Hòa như cỏ rác. Phải chi tụi nó cứ đóng vai giúp đỡ như ban đầu thì dân miền Nam mình biết ơn biết mấy, thì tụi Cộng Sản miền Bắc làm sao đặt ra được cái chiêu bài đánh-Mỹ-cứu-nước, giải-phóng-miền-Nam. Miền Nam chỉ cần tụi Mỹ cung cấp vũ khí đạn dược, cố vấn như miền Bắc nhận được từ Liên Sô, Trung Cộng, Tiệp Khắc. Phải chi tụi nó để cho người lính Cộng Hòa đóng trọn vai trò tự vệ.

– Cháu chỉ ao ước được tranh đấu, được làm một cái gì đó cho một miền Nam Việt Nam tự do, không cộng sản. Cháu không có những lý tưởng to lớn là tự do cho toàn Việt Nam như nhiều thanh niên khác. Có tham gia trực tiếp mới hiểu được cuộc chiến này, mới hiểu được nỗi khổ nhọc khốn cùng của người lính, mới cảm thông được tâm tình người lính với cây súng trên tay trong niềm tin thật bi đát bác ạ. Tụi cháu chỉ là cấp chỉ huy cho một trung đội, một đại đội, mọi quyết định từ trên cao và từ trên cao hơn nữa. Nhưng cháu không bao giờ thắc mắc, không bao giờ ân hận về con đường cháu đã chọn.

– Bác nghĩ cũng tội nghiệp cho thanh niên miền Bắc. Lòng yêu nước, nhiệt tình tuổi trẻ bị lợi dụng bằng chiêu bài giải phóng miền Nam khỏi ách đô hộ của cường quốc Mỹ. Giải phóng ai đây, hay chỉ gây biết bao đổ nát tương tàn, thế mà vẫn cuồng tín chiến đấu trong mê muội.

– Không những thanh niên miền Bắc, ngay từ miền Nam, từ những người đang sống tại miền Nam cũng bị lợi dụng bằng chiêu bài đó.

– Thời kháng chiến chống Pháp, ở chiến khu được một thời gian, bác không chịu được đường lối chính trị của Mặt Trận Việt Minh, lừa dối! Thọc gậy! Chia rẽ! Lúc đầu kêu gọi đoàn kết các đảng phái để chống Pháp. Chiêu bài này dụ dỗ được rất nhiều người của các đảng phái khác, những người quốc gia. Rồi thúc gậy đâm lưng, thanh trừng… Lúc đó bác đang có cảm tình với chủ trương của nhóm AFI, Antifascitstes Indéopendants, Độc Lập Chống Phát Xít. Cháu có nghe về nhóm này chưa?

– Hình như là do Trung Tướng Nguyễn Ngọc Lễ, nhà văn Nguyễn Vỹ và một số bạn bè có lý tưởng quốc gia thuần túy, không nương tựa một thế lực ngoại bang nào. Lúc đó họ chủ trương chống Nhật, chống Pháp, chống Cộng Sản cả đệ tam lẫn đệ tứ Cộng Sản?

– Đúng đó! Và khi độc lập được rồi sẽ liên kết với tất cả các khối quốc gia trên thế giới, trên chủ quyền quốc gia bình đẳng. Nhóm này gặp rất nhiều khó khăn thời bấy giờ vì chống Cộng Sản mà không thân Pháp cũng không thân Nhật, ít được ủng hộ ngay cả thành phần trí thức cũng như lao động. Nhưng bác và nhiều bạn bè khác âm thầm ủng hộ nhóm này cho đến khi Việt Minh ló mặt với chiêu bài đoàn kết. Hừm… đoàn kết… đoàn kết để dễ bề tiêu diệt từ bên trong, dùng mọi thủ đoạn… tiêu diệt ngay cả phần tử trong nội bộ của họ. Bác bỏ về thành, không làm việc cho Pháp, làm cho một hãng thuốc tây tư nhân ở Cần Thơ mặc dù gia đình quê ở Long An. Một vài tháng bác mới vể thăm nhà. Cho đến năm 1954, trước khi đình chiến và chia đôi đất nước, em Kim ra đời. Bác thương con gái vì thời gian bác gái mang thai em Kim thì bác đi làm xa, bác không có mặt khi em Kim ra đời. Có thể vì thế mà bác thương đứa con gái chịu nhiều thiệt thòi này hơn. Hay là tại em Kim giống ông nội đã mất từ lâu, giống từ cánh mũi hinh hỉnh đến tay chân dài lượt thượt. Bác trở lại Long An, gia đình dọn lên Sài Gòn từ đó.

Hải hội nhập dễ dàng vô gia đình Kim vì tính tình giản dị của má Kim, vì cái nhìn về chiến tranh Việt Nam của ba Kim thích hợp với lý tưởng chiến đấu của Hải. Hải tìm được những giây phút bình an thong thả trong không khí gia đình ấm cúng đầy yêu thương vì chị em Kim xem Hải như người anh lớn trong gia đình. Vai trò này hình như làm Hải cảm thấy mình quan trọng bởi Hải là con út trong gia đình mình. Hải được nuôi ăn học hơn các anh chị nhưng Hải vẫn chỉ là một người em út trong gia đình Trần Ngọc. Và cũng vì ông bà Ba Hòa có những cái nhìn rộng rãi về giới trẻ ngày nay cho nên chị em Kim ai cũng được tự do giao du bạn bè. Gia đình không giàu có nhưng cách giao thiệp thật lòng từ ba má đến con cái nên nhà hầu như lúc nào cũng có bạn người này, bạn người kia đến chơi. Gia đình này đã tạo con người Kim chân tình nên Hải quí mến gia đình Kim, cảm thấy mình may mắn.

Đã đăng:

Võ Thị Điềm Đạm – Hương Chanh (chương 1)

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s