Võ Thị Điềm Đạm – Hương Chanh (chương 1)

Tháng ba, một chín bảy bốn

Sau Tết , thay vì về Phan Thiết thăm nhà, Hải quyết định trở vào Sài Gòn thăm Trí và gia đình Trí, nơi Hải ở trọ hồi còn mài gót giày ở trường Đại Học Khoa học. Nhà có hai anh em trai, anh Trân có vợ ra riêng. Thêm Hải, như dọn thêm một chén cơm, kê thêm cái gường sắt. Hải ở nhà Trí gần hai năm, chia căn gác rộng, chia bàn học với Trí, chia những nỗi buồn trống không và được gia đình Trí coi như con. Sau hai năm ở trường Đại Học Khoa Học, Hải thấy mình thừa thãi trong thành phố ăn chơi, thành phố hờ hững với chiến tranh, thờ ơ với nỗi bất hạnh của biết bao người giữa bom đạn.

Thao thức với cái học vô vọng trong an nhàn vô hướng của mình cũng như đa số sinh viên cùng thời, muốn tự dấn thân tìm một đường sống thiết thực, Hải ghi tên vô trường bộ binh Thủ Đức. Từ đấy, bắt đầu cuộc sống nay Long Khánh, Rừng Lá, Tánh Linh, Đồng Xoài… gian nan, nhưng đầy tình đồng đội, chia sẻ được phần nào hướng sống dấn thân ”Nợ tang bồng vay trả trả vay – Chí làm trai nam bắc đông tây” của Nguyễn Công Trứ với bạn bè. Càng sống thực sự trong cuộc chiến ý thức hệ này, Hải càng tin tưởng vào sự lựa chọn không đắn đo cho đời mình.

Nắng xuân dìu dịu, Sài Gòn vừa tỉnh giấc ngủ trưa, chiếc xe jeep chạy rề rề cho Hải nhảy xuống lề đường. Vai đeo túi vải xanh lá cây đậm, Hải lững thững đi, ngắm nhìn Sài Gòn sau hơn một năm chưa trở lại. Cảnh vật không có gì thay đổi mấy, tiếp tục thờ ơ ngái ngủ trong lòng chiến tranh. Đường Phan Thanh Giản một chiều, Hải chỉ nhìn chừng bên phía trái rồi băng qua để ra đường Trần Quốc Toản, đến trường Quốc Gia Hành Chánh tìm Trí đang học ở đó.

Một chiếc xe PC từ con hẻm lớn phóng ngược chiều để băng qua hẻm bên kia. Chủ nhân chiếc PC coi bộ rất cấp thiết nên không cần ngó phải liếc trái và dỉ nhiên bóng Hải cũng không nằm trong võng mô của người lái. Hải chợm chân thụt lùi. Quá trễ! Bi đong xe PC chạm vào cánh tay Hải. Những căn nhà cao tầng phía bên kia đường ngã nghiêng 45 độ. Một người đàn ông nửa nằm nửa ngồi với tư thế ngược về phía sau vì hai tay chống xuống mặt đường nhựa đen. Một chiếc PC nằm bất lực không xa lề đường mấy. Một cô gái nằm trên đường nhựa trong tư thế bốn điểm tựa.

Hải tức giận, lồm cồm tìm thế đứng lên, nhìn quanh tìm thằng nhóc du côn chạy xe ẩu để mắng. Mặc dù chưa kịp đứng thẳng người vì phải vừa xoa vừa phủi hai đầu gối, chủ nhân chiếc PC không quên quay 90 độ, gương mặt không cần che dấu sự giận dữ về phía Hải, chiếu cho Hải một cái nhìn dao phay, giọng bực tức:

– Qua đường mà không ngó trước ngó sau gì hết vậy, lần sau gặp xe nhà binh cán cho ngủm luôn.

– Ơ!

Bị hất té, bị mắng xối xả, định gầm lại với cô gái du côn chạy xe ẩu rồi đổi thừa cho mình, nhưng khi thấy cô gái loay hoay dựng chiếc xe PC lên, miệng lẩm bẩm: “Đúng là lính rừng về phố.” Hải bật cười. Cô gái quay phắt lại:

– Vui lắm sao mà cười?

Chừng như hối hận vì cách lối mắng mỏ du côn của mình, cô gái dịu giọng, hỏi:

– Ông có bị sao không? Đường là đường một chiều nhưng cũng phải ngó trước ngó sau mà băng qua. Sài Gòn chứ đâu phải rừng núi đâu mà muốn đi ngang đi dọc thì đi, không sợ xe cộ gì hết.

Hải dơ hai tay lên trời, giả bộ than:

– Tung tui té, rồi còn mắng, còn dạy đời, dạy khôn. Còn gì để mắng nữa không thì mắng luôn đi. Còn gì để dạy nữa không thì nói luôn một lần đi.

– Ông không bị chảy máu chỗ nào hết. Còn tui, chảy máu ở tay nè, chảy máu ở đầu gối nè, rồi không biết cái xe ra sao đây. Tại ông qua đường ẩu.

Chẳng lẽ đưa cái mông chắc bầm tím cho cô gái coi, và lối lý luận: ”trong một cuộc đụng xe, bên nào không bị gì cả bên ngoài, là bên đó có lỗi”, làm Hải lắc đầu chịu thua. Chịu thua nhưng sao đôi giày bố đen đầy đất bụi cứ dính chặt mặt đường mà không bỏ đi hướng khác. Cô gái đi hơi cà nhắc, dắt xe qua bên kia đường, Hải như bị nam châm hút, lững thững theo sau. Cô gái dựng xe, kéo cái e, nhổng người định đạp cho xe nổ máy. Nhưng cái bê-đan bên phải vênh lên cao, bình xăng thì nhỏ giọt càng lúc càng nhanh.

Không biết do đâu xui khiến, Hải đề nghị:

– Tiệm sửa xe đằng kia, cô đem xe lại cho người ta sửa.

– Không.

Không ngó Hải, cô gái trả lời cộc lốc, cương quyết dắt xe tiếp tục vô con hẻm rộng. Chân hơi cà nhắc, vai mang cái túi da nâu nặng hơi ươn ướt, cô gái lì lợm đi. Lực từ trường chớp mạnh, Hải chùng lòng, đi nhanh theo, giọng hơi năn nỉ:

– Cô đem xe vô tiệm cho người ta sửa rồi về, nhà gần đây không?

– …

– Ở đâu lận?

– Trần Quốc Toản

– Tôi cũng định ra Trần Quốc Toản đây. Xa quá mà! Sao đi đường này?

– Đi đường tắt.

– Đem xe đi sửa, tôi ngồi chờ với cô.

– ….

– À há!

– Gì?

– Không có tiền phải không?

Im lặng.

– Tui có tiền.

– Ai thèm tiền ông.

– Tui cho mượn, mai mốt tui lại nhà đòi.

– Ai cho ông lại nhà?

– Không cho lại nhà thì lại trường, học ở đâu về vậy?

– Không học đâu hết, người ta đi bơi về, không thấy cái túi ướt nhèm này sao?

Hải nhìn kỹ cô gái. Hèn gì tóc tai không mấy gọn gàng, hơi rối thì đúng hơn, trông còn âm ẩm. Quần pat nhung nâu đậm chật cứng, áo thun trắng dài ôm chặt người, phủ hết mông, trên ngực áo có thêu chữ Dream uyển nhuyển màu nâu. Đôi giày sandal thấp đế da nâu. Vai đeo cái xách da nâu to, màu da nâu chỗ đậm chỗ lợt vì mớ quần áo ướt trong giỏ. Dáng người dong dỏng cao, vai ngang, ốm nhưng trông khỏe mạnh. Gương mặt nâu hồng rám nắng lém lỉnh, cái mũi hinh hỉnh, đôi mắt nâu dài long lanh nhìn thẳng mặt người đối diện không chút rụt rè. Ở cô gái, nét trong sáng tự nhiên của tuổi trẻ Sài Gòn hiện rõ trong cách ăn mặc thời trang nhưng giản dị, nét vô tư yêu đời hiện trong đôi mắt nâu trong, sự chân thật hiện ở gương mặt không chút son phấn và ánh mắt nhìn trực thẳng không e dè như của nhiều cô gái khi nói chuyện với người đàn ông lạ. Cô gái không có dáng dấp nữ sinh yểu điệu nhu mì mà mấy anh lính rừng như Hải và những người bạn cùng đơn vị thường ao ước được tôn làm thần tượng. Cô gái cũng không có cái dáng dấp hippie thời thượng, ăn mặc diêm dúa, bất cần đời mà nhiều cô thiếu tự tin thường tự tạo cho mình. Nữ sinh không ra nữ sinh, sinh viên không ra sinh viên. Nhưng ở cô gái có cái gì đó khiến Hải cảm thấy ấm lòng, thích chiều chuộng.

Không quan tâm đến lối ăn nói trống không của cô gái, Hải nhẹ giọng:

– Thôi đem xe lại tiệm sửa, rồi vô quán chè bên cạnh ngồi chờ. Anh đi mua bánh mì về ăn, tui đói quá, mà cô đi bơi về cũng đói lắm phải không. Một ổ bánh mì lớn, bốn viên xíu mại, có đủ đồ chua, hành ngò rau thơm, thêm vài lát ớt không?

Cô gái bật cười lớn, giọng cười khanh khách, miệng cười không che dấu, hàm răng trắng đều, mắt long lanh cười, cánh mũi hinh hỉnh cũng lay lay cười, gương mặt rực sáng trong nắng xuân chiều Sài Gòn, gật đầu không ngần ngại, và quên mắng cái-ông-lính-rừng bỗng dưng ”dám cả gan” xưng anh với mình. Và Hải, Hải biết từ đấy Hải đã gắn bó yếu lòng với đôi mắt nâu dài long lanh sáng, với nụ cười hết lòng, với cái trẻ con trong cô bé láu lỉnh này.

Đến khi nghe Kim bảo Hải sáng mai lại trường Sư Phạm ở góc đường Thành Thái và Cộng Hòa để Kim trả tiền sửa xe, Hải cười to, giọng cười nửa ngạc nhiên, nửa trêu chọc, ánh mắt nheo nheo tinh nghịch.

– Sao anh Hải cười?

– Kim học Sư phạm?

– Dạ.

– Năm thứ mấy?

– Hè sang năm ra trường.

– Rồi Kim sẽ làm cô giáo?

– Thì có sao không?

– Kim sẽ làm cô giáo?

– Bộ đó là chuyện lạ bốn phương sao?

– Không, niềm vui của anh.

– Niềm vui gì? Bộ anh Hải cùng phe với ba Kim hả?

– Phe gì?

– Phe độc tài, chuyên chế, phe trọng nam khinh nữ. Ba độc tài độc đoán, tuyên bố thẳng thừng: “Con Kim, con gái mà du côn, bạn bè tứ chiếng, cho nó học Sư Phạm coi có hiền ra chút nào không. Không học toán, không học Phú Thọ gì hết, con gái mà học mấy ngành khô khan đó, ế chồng.” Ba ém tài. Năm nào Kim cũng lãnh phần thưởng, tụi con trai ban B mà còn khớp Kim. Kim muốn học ban toán bên Khoa Học nhưng ba ém tài.

Hải khoái chí, đổ dầu thêm vô lửa:

  • Anh chịu ba Kim quá! Ông nói đúng quá!

– Đúng cái gì? Kim tức. Kim nhịn ăn. Kim năn nỉ má cho Kim ghi danh bên Khoa Học, nhưng không ai lay chuyển được ba. Mà Kim ngu lắm. Không muốn học trường đó, đến chừng thi thì quên hết nỗi ấm ức, cắm đầu cắm cổ làm bài. Làm xong còn xoa tay tự khen mình nữa chớ, quên mất tiêu. Thi xong, Kim cũng chẳng nhớ mà đi coi kết quả. Chừng ba vui mừng khi đi coi bảng kết quả thi tuyển về, khoe với má: “Con Kim thi đâu đậu đó. Vậy là tui với mình yên tâm. Không như con Phương, học long bong năm này qua năm kia, chẳng nghề chẳng ngỗng gì cho rõ ràng”.

Vén mấy cọng tóc qua tai, Kim kể tiếp:

– Phương, chị kế Kim, mắng Kim: “ Mày ngu như bò, chỉ giỏi cái miệng, đầu óc suy tính ngắn ngủn. Không thích học ở đó thì ráng làm bài chi cho mệt, không vô Sư Phạm thì tự do ghi danh vô Khoa Học.” Hôm đầu năm học, thày Thọ, thày hướng dẫn, bắt từng đứa lên kể lý do tại sao mình chọn ngành Sư Phạm. Bọn con trai, ông nào cũng vì lý do trốn lính. Mấy bà con gái thì bà nào cũng có lý do lý tưởng yêu trẻ yêu nghề. Đến phiên Kim, Kim không sợ chút nào hết, Kim cũng chẳng biết màu mè, chẳng có lý tưởng gì ráo, Kim tuyên bố với thầy: “Em đâu có thích học Sư Phạm, ba em bắt em học.” Nói tới đó, cơn giận ba từ lâu bị ép chặt, nay được châm ngòi, bùng nổ, ức quá, Kim òa khóc hu hu trước mặt cả lớp. Vậy mà cả lớp im re. Còn thầy Thọ thì cười cười, coi lời tuyên bố của Kim không ra ký lô nào hết, coi cái chuyện Kim bị ba ép học ở cái trường Sư Phạm không đáng bàn. Lâu lâu nghĩ lại thấy quê quá.

Ngồi nhìn Kim kể liên tu bất tận, không kịp thở, nét mặt thay đổi theo từng ý tưởng, làm như Hải là cái dịp may hiếm có để Kim trút hết nỗi “uất ức” đã chôn dưới lòng biển sâu. Hải nghĩ thầm: “Anh yếu lòng vì cái ngây ngô của Kim rồi Kim ơi!”

***

Sáng hôm sau, mới bảy giờ ba mươi, Hải đã có mặt ở trường Sư Phạm Sài Gòn nằm trên đường Thành Thái kế bên đường Cộng Hòa có trường Đại Học Sư Phạm ở góc đường, có trường Đại Học Khoa Học cách đây sáu năm Hải đã miệt mài. Sinh viên bắt đầu lai rai đến. Hải ngồi chờ bên hàng cà phê kế hông trường, dưới tàn cây quỳnh đàn già đang mang những chùm hoa nho nhỏ vàng rực, chỉ chờ một cơn gió mạnh là rơi đầy hè đường. Một chiếc xe PC quẹo nhanh từ đường Cộng Hòa, thắng gấp ngay trước cổng phụ, cổng chỉ mở vừa đủ cho một chiếc xe ra vô.

Kim đó, hôm nay áo dài mini trắng ngắn gần tới đầu gối, mái tóc mượt mà, mái tóc được cắt tỉa từ trán kéo dài từ từ xuống vừa qua khỏi vai, sợi ngắn sợi dài. Đôi kính mát gọng John Lennon, tròng kính màu hồng nhạt, vai đeo cái túi được móc bằng những sợi len cotton nâu, bên hông giỏ điểm một cái bông hippie trắng to tướng chiếm gần hết cái giỏ trong đó có vài quyển sách. Tắt máy xe, Kim tháo đôi găng tay nâu lợt.

Bỗng từ bên kia đường, cổng sau trường Bác Ái, trường dành cho học sinh người Việt gốc Hoa, hai anh thanh niên cỡ tuổi Kim, một người trắng trẻo cao dong dỏng, đeo kính cận, một người hơi ngang cũng trắng trẻo thư sinh, băng nhanh qua đường, kêu to:

– Kim!

Kim quay lại, hỏi:

– À… ha… sao bữa nay đi bộ?

– Xe hư, còn sớm, lại Trần Bình Trọng ăn bánh cuốn không?

– Bánh cuốn dì Thanh? Bảnh vậy? Mới được tiền tuần hả? Chờ Kim đem xe vô rồi đi, hay mình chờ nhỏ Thảo Nhiên luôn.

– Bà Thảo Nhiên hay đi trễ lắm, đi không thì đi theo.

– Mời hay dắt theo đây? Có mời đàng hoàng thì Kim mới đi à nhen.

Hải đứng kế bên Kim, gọi nhỏ:

– Kim!

Kim xoay người, dơ ngón tay che miệng, mắt tròn long lanh sau cặp kính mát, đôi môi hồng bóng nhểnh cong:

– Anh Hải? Anh Hải đứng đây hồi nào mà Kim không thấy?

Kim quay lại hai người bạn trai chắc học cùng lớp, nói:

– Kim đổi ý, Kim không đi theo đâu. Mai đi, mình rủ nhỏ Thảo Nhiên luôn.

Anh chàng đeo kính cận mặt buồn thiu, nói:

– Thôi, mai đi cũng được

Không đi ngay, cả hai nhìn Hải dò hỏi như chờ đợi một lời giải thích phải có từ cô bạn gái cho cái lý do từ chối. Hơi lúng túng, Kim nói, như phần trần:

– Anh Hải, anh của Kim.

Rồi xoay sang hai người bạn trai, Kim giới thiệu:

– Huấn, với biệt danh Huấn Cận. Đông, với biệt danh Đông Ngang.

Hải bật cười, hỏi:

– Còn Kim? Với biệt danh…?

Như được dịp trả thù, mép môi kéo gần tới vành tai, Đông nháy mắt:

– Ha… ha… Kim Nhè

Chưa đủ, Đông nháy mắt với Kim:

– Đông này quen Kim cũng khá lâu, có nghe Kim nhắc tới ông anh nào đâu.

Kim lúng túng:

– Ha… cái này là… ha… ông-anh-trên-trời-rơi-xuống.

Tất cả cười vang, Đông hỏi:

– Rơi hồi nào? Lượm ở đâu vậy?

Không chờ trả lời, cả hai người bạn đi vô trường. Anh chàng Huấn Cận còn quay đầu nhìn Hải lần nữa, cái nhìn đầy dấu hỏi.

Không bận tâm đến ánh mắt tò mò của hai người bạn cùng lớp, Kim chọc Hải:

– Mới sáng sớm mà anh Hải lại đòi nợ rồi, xui cả ngày. Chút Kim vô học, anh Hải đi đâu?

– Anh Hải ngồi đây chờ Kim ra chơi, rồi anh Hải ngồi chờ tiếp, chờ Kim về, uống vài ly cà phê là xong.

– Đâu có được! Tội chết! Hay l… à… Kim trốn học.

– Kim thông minh quá! Anh chỉ cầu có thế thôi. Mình đi Thanh Thế ăn sáng, có pâté chaud.

– Trời! Anh Hải dụ dỗ Kim. Sao anh Hải biết Kim mê bánh pâté chaud ở Thanh Thế. Còn một chỗ có pâté chaud ngon đặt biệt nữa là Givral

– Thì ngày mai mình đi ăn sáng ở đó.

– Anh Hải gian ác! Bộ định dụ nhỏ Kim này ngày mai trốn học nữa sao? Anh Hải toàn là đem chuyện ăn ngon dụ dỗ Kim, đúng tim đen của Kim quá.

***

Hải mang theo hình ảnh cô bé Kim, gương mặt chỉ cần nhếch tí xíu là trông như cười, cái cười làm đôi mắt lunh linh, cánh mũi hinh hỉnh, hàm răng thêm trắng nuốt, trở về đơn vị. Hải mang theo hương tóc thơm mùi chanh, con đường Cộng Hòa, con đường Thành Thái ngập tràn hoa huỳnh đàn vàng rực rỡ trở về tiền đồn. Hải mang theo giọng hát trong thanh, tiếng cười khanh khách, giọng Sài Gòn nhão nhẹc trở về núi rừng và trong giấc mơ. Những lúc làm nghiêm, phạt anh lính trẻ ba gai lười biếng, anh lính về thăm vợ, thăm người yêu lên trễ, Hải cười thầm: “Tụi nó mà biết mình chỉ cần một nhíu mày của con bé Kim là mình rối rít, chỉ cần một chu môi của con bé Kim là mình năn nỉ, chắc tụi nó hết sợ mình. Đàn ông con trai chỉ được cái tài bắt nạt nhau, nghiêm như mình đây mà bị con bé Kim nhỏ hơn mình bảy tuổi bắt nạt, ăn hiếp… đủ trò…” Lòng Hải mềm ấm lại. Và lần đầu tiên trong đời Hải viết một là thư dài thườn thượt:

Kim này,

Tối hôm qua không có phiên gác, anh Hải nằm mơ mơ màng màng, anh Hải trở về ngôi vườn nhà anh ở Phú Long, con chó lông nâu có vài đốm vá trắng ư hử liếm mặt anh. Con chó anh kể cho Kim nghe, con chó bạn thân nhất của anh hồi nhỏ, “chó đốm” của anh Hải đó. Anh lại liên tưởng đến con bé Kim buổi chiều đầu tiên anh gặp: quần pat nhung nâu, giày da nâu, cái giỏ da nâu, áo thun trắng, rồi anh buột miệng kêu “chó nâu!” Kim thấy tên “chó nâu” có dễ thương không? Anh Hải gọi Kim là Chó Nâu đó! Chu miệng hả? Trợn mắt ư? Anh Hải cũng gọi Chó Nâu. Tiếng Chó Nâu dễ thương như đôi mắt nâu, cái miệng cười, đôi má hồng rám nắng của con bé Kim anh Hải có may mắn được làm bạn, làm anh luôn. Kim có mắng anh Hải ba gai cũng không sao, có chê anh mắt một mí cũng chịu luôn, có bảo anh Hải đen thui cũng chấp nhận hết, miễn sao được làm thân với Kim Nhè (Đá nhẹ hìu, không đau tí nào hết!).

Chó Nâu này,

Bốn ngày phép định bụng về thăm Trí và gia đình bác Năm, thành ra bốn ngày anh Hải ngập lụn trong niềm vui, trong hạnh phúc với con bé Kim. Anh Hải mang niềm vui về đơn vị, anh Hải sinh ra dễ tính với tụi lính, anh Hải yêu đời quá đó Chó Nâu ơi. Mấy ngày nay, gặp cái gì anh Hải cũng liên tưởng tới hình ảnh con bé Kim. Buổi sáng sớm rừng Định Quán sương mù còn dăng dăng, không khí thật trong lành thanh mát, anh nhớ đến hương tóc thơm mùi chanh tươi Kim vừa xả tóc. Hương chanh thơm thoang thoảng làm anh tìm kiếm nơi quán kem trên đường Nguyễn Du yên tịnh, cho đến khi Kim nghiêng đầu cho anh Hải cúi thơm lên mái tóc mượt bóng. Thấy mấy viên đạn dài nhọn đầu, anh lại liên tưởng đến những ngón tay mảnh dài nằm gọn trong tay anh, mềm ấm, buổi tối trước khi anh trở lại Định Quán. Thấy màu vàng của lá cờ treo cao trong trại, anh nhớ đến lời Kim kể: “Kim ước chi nhà mình có cây quỳnh đàn, cứ mỗi năm sau tết thì hoa vàng rực rỡ rụng theo gió xuân, tung theo cơn gió lộng, đầy đường Cộng Hòa và Thành Thái. Kim sẽ gom hết hoa vàng khô. Kim sẽ nằm trên trăm ngàn cánh hoa li ti mà ngắm mây trôi biến dạng, rồi Kim ngủ luôn một giấc ngủ trưa. Kim tiếc là hoa chỉ rực rỡ vỏn vẹn một vài tuần nên ít người để ý đến.” Và bây giờ anh Hải bắt chước Kim, anh Hải ước là lúc đó anh Hải về, anh Hải đi thật nhẹ, quì xuống, …hôn lên vầng trán rộng, để thấy môi hồng hé cười trong giấc ngủ trưa đầy mộng đẹp. Kim cho anh ước ao với Kim nhá, cho anh hôn lên vầng trán rộng nha. Anh Hải nhớ Kim quá Kim ơi!

Nếu ai đó để ý, sẽ thấy cái ông trung úy Hải lâu lâu lại mỉm cười, lơ đãng, tại anh nghĩ đến những lời chọc ghẹo của Kim đó. Kim dễ thương, Kim ngây ngô chọc anh Hải. Kim làm anh Hải nhớ con bé Kim lớn to đầu sắp làm cô giáo. Kim làm anh cười hoài. Anh nhớ Kim mà. Cho anh nhớ Kim nhá! Kim không cho phép thì anh cứ nhớ, coi làm gì được anh. Anh Hải ba gai mà. Làm sao anh có thể tưởng nổi con bé Kim sẽ là cô giáo, làm sao con bé Kim có thể khẻ tay mấy đứa học trò nghịch ngợm, hay là mè nheo với học trò luôn cho đủ bộ? (Au!) Anh nghĩ đến bữa cơm ở gia đình Kim, vui quá Kim ơi. Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ những lời chị em chọc ghẹo nhau trong bữa cơm thân mật đó, ánh mắt trìu mến của ba Kim, của má Kim nhìn đàn con ăn mạnh nói nhiều. Anh nhớ ly cà phê đen đá Kim pha cho anh và ba Kim sau bữa cơm. Con bé Kim ngổ ngáo thế mà pha cà phê thật tuyệt, đậm đà thấm ngọt lời mời nhỏ nhẹ của Kim. Bữa cơm làm anh liên tưởng đến những bữa cơm trưa một mình ở nhà. Đường đi từ trường trung học Phan Bội Châu về nhà buổi trưa dài lê thê. Bụng đói meo sau năm giờ học, cong lưng đạp chiếc xe đạp cọc cạch ngang qua ruộng muối trắng long lanh càng làm cho cổ anh khô cứng. Đôi chân rã rời ráng đạp năm cây số, lên cầu Phú Long rồi mới về tới nhà. Ai nấy có công việc của người đó, anh lủi thủi ăn cơm một mình. Má anh ngồi kế bên, múc cho anh tô cánh bí xanh nấu với hành mỡ, múc cho anh dĩa cá nục kho béo ngậy. Hai mẹ con ít nói chuyện với nhau. Thật ra cũng không biết nói chuyện gì với nhau, chuyện trường thì má anh không biết, chuyện ruộng nương thì anh không quan tâm tới, có ba anh, có mấy anh mấy chị lo. Nghĩ thương má anh. Trưa nào cũng chờ anh về để dọn cơm cho anh, để chờ múc thêm thức ăn cho anh.

Nhớ Chó Nâu quá, anh sẽ ráng thu xếp về thăm Chó Nâu, về chỉ được nhìn Chó Nâu một tiếng đồng hồ anh cũng cam lòng. Nếu anh về buổi sáng, anh chờ Kim ngoài cổng trường, còn về buổi chiều thì anh đến thẳng nhà Kim. Không có Kim ở nhà, anh ngồi chuyện trò với ba Kim mà chờ Kim. Anh phải chờ, anh phải nhìn cho được con bé Kim, anh phải nghe cho được giọng cười khanh khách của con bé Kim, anh phải hít cho mạnh hương tóc thơm ngát hương chanh của con bé Kim. Anh nhớ Kim, anh nhớ Chó Nâu… nhớ quá đi mất Kim ơi!

Lần sau về, Kim phải dẫn anh Hải đi hết mấy chỗ ăn hàng của Kim nha. Đừng chạy xe ẩu Kim nhá! Kim mà tung xe lần nữa, không có anh Hải thì lấy ai sửa xe cho Kim. Anh Hải cám ơn một ngàn lẻ một lần buổi chiều tung xe đó. Cái cùi chỏ của Kim giờ này chắc đã kéo da non thành da già rồi chớ gì.

Nhớ Kim quá Kim ơi! Nhớ Sài Gòn quá Sài Gòn ơi!

Kỳ tới về, anh phải thơm lên tóc Kim mượt, anh phải hít thật sâu hương tóc Kim thơm thanh.

A…, anh Hải định là mỗi lá thư, anh Hải sẽ có một món quà cho con bé tự tôn mình là vua toán của lớp. Và Kim cứ phe phẩy món quà mà tha hồ lên mặt với tụi con trai. Món quà thứ nhất như vầy: Hãy chứng minh góc tù có thể bằng góc nhọn. Chừng nào ”vua toán” giải xong thì cho anh Hải biết nha.

Anh Hải

***

Anh Hải ơi!

Hôm qua vừa đi ăn bò bía với đám bạn Huấn Cận, Đông Ngang, Quan Cà, Nhiên Điệu sau giờ dự thính bên trường Sư Phạm Thực Hành, về nhà, chị Hai Cao đưa thư anh Hải cho Kim rồi còn mắng thêm một câu: “Đi cả ngày, tới giờ cơm mới về.” Kim không thèm cãi lại, nhảy bốn bước là lên tới gác, mừng quá, xé tung cái thư, lăn dài ra giường đọc. Anh Hải viết thư vui ghê, làm Kim cười, Kim thơ thẩn, làm Kim… thôi không nói. Chị Phương về, thấy bìa thư nằm trên giường, đòi xem. Kim không cho, Kim dấu tịt. Chị Phương tò mò lắm. Cho chị đọc rồi mai mốt chị lấy lời thư của anh Hải ra chọc trong bữa cơm là Kim nghẹn họng không trả đũa được, không ăn cơm được. Kim đọc bốn lần rồi đó, lần này là thuộc lòng luôn.

Kim viết thư cho anh Hải khi nào thấy hứng, khi nào nghĩ đến anh Hải, cho nên thư của Kim không đầu không đuôi, có khi quên chấm quên phẩy nữa đó, ráng mà đọc, và thường thì viết trong giờ học, cho đỡ chán hi.. hi… Con nhỏ Thảo Nhiên khen anh Hải oai làm cái mũi vốn đã hỉnh của Kim càng hỉnh thêm, có ngày gió vô đau bụng chết là Kim bắt đền anh Hải. Anh Hải biết không, thầy Thọ, ông thầy hướng dẫn nhóm Kim, nghe tên nào mách lẻo, thầy hỏi một câu ngớ ngẩn: “Ông-anh-trên-trời-rơi-xuống của cô ở binh chủng nào?” Kim có biết binh chủng là cái gì đâu, mà anh Hải đâu có kể cho Kim nghe nhiều chuyện lính tráng. Kim hỏi Đông Ngang, bạn hiền của Kim đó, hắn ta vừa kể vừa giải thích cách nhận diện từng quân phục, đủ loại: hải quân, không quân, biệt động quân, địa phương quân, pháo binh, thiết giáp, nhảy dù, biệt kích, thám sát… nghe sao ớn quá. Kim bắt đầu làm bài toán loại: Hải quân? Không. Không quân? Không. Nhảy dù? Không. Còn lại mấy thứ kia, anh Hải là thứ nào vậy?

Anh Hải ơi!

Hôm qua thứ bảy, đi dạo phố dọc Lê Lợi với chị Phương, có hai ông bận quân phục màu vàng khaki, đeo huy chương, dây nhợ tùm lum, theo làm quen. Chị Phương nói nhỏ với Kim: Dân trường Bộ Binh Thủ Đức đó, non chẹt, đừng thèm quen. Hồi đó anh Hải cũng học trường Bộ Binh Thủ Đức mà phải không. Anh Hải có bị cô sinh viên nào chê không? Mà sao bây giờ anh Hải oai quá! Ba Kim còn khen nữa đó, chắc không cô nào chê nữa đâu. Kim không chê anh Hải non chẹt đâu. Hi… hi… thua người ta bảy tuổi mà đòi chê người ta non chẹt… hi… hi… Chị Phương làm tàng lắm, yểu điệu lắm, cho nên đến giờ này hai mươi hai tuổi mà cũng chưa có bồ, chưa kịp thương người ta là người ta có bồ khác mất tiêu, cho bỏ cái tội em chả! em chả! Chị Phương biểu chị không thích mấy anh sinh viên. Anh nào anh nấy gật gà gật gù làm như mình ngon lắm, không oai chút nào hết, không có lập trường, chỉ biết a dua biểu tình chống đối mà thực sự ra không biết chắc mình chống đối điều gì. Anh coi, Bộ Binh Thủ Đức thì chị chê là non chẹt, sinh viên thì chị chê là yếu xìu sống không lý tưởng, còn chọc là Kim chơi toàn với con trai có ngày thành con trai luôn, không ai thèm thương. Anh coi chị Phương vô duyên chưa? Vậy chớ mà được mấy anh bên Văn Khoa gọi là “nàng thơ” mới chết chứ. Mấy anh bị cái mái tóc dài óng ả, dáng điệu thanh cao của chị Phương lừa, chứ mấy anh đâu có biết là chị Phương không thuộc trọn nổi một bài thơ nào hết. Còn anh thì gọi Kim là Chó Nâu, hừm… cũng được, cũng dễ thương. Mà Chó Nâu này hung lắm đó, ngang tàng lắm đó, không tên con trai nào dám hó hé chọc đâu.

Anh Hải à!

Chừng nào anh Hải về phép nữa? Anh Hải hăm dọa là sẽ về bất ngờ làm Kim cứ nhong nhóng ra đường. Chỗ Kim ngồi chỉ cần nhóng cổ chút xíu là nhìn ra cổng được, cổng lớn đó. Kim nhóng cổ hoài mà không thấy anh Hải nào đứng trước cổng hết trơn, mỏi cổ luôn, bắt đền anh Hải. Khi nào anh Hải về gặp lúc Kim đang học thì anh Hải nhớ đứng ở trước cổng lớn chứ đừng đứng ở trước cổng bên hông gần hàng cà phê, cho Kim thấy, Kim chuồn ra liền. Còn nếu buổi chiều thì Kim hay đi bơi lắm, ở Nguyễn Bỉnh Khiêm đó. Kim đi vô chừng không biết đâu mà chờ, anh Hải cứ lại nhà chờ Kim, ba Kim khoái nói chuyện với anh Hải lắm. Mà lỡ hôm nào Kim theo nhỏ Thảo Nhiên về nhà nhỏ ta chơi, theo đám bạn ăn hàng thì anh Hải chờ đến bao giờ? Thôi, Kim bỏ cái tật la cà, đi đâu về nhà cho lẹ để lỡ anh Hải có về thì không phải chờ lâu. Khi anh Hải đến nhà, nhớ bấm chuông hai tiếng ngắn, một tiếng dài là Kim biết dấu hiệu của anh Hải, Kim chạy ra mở cửa trước, nhớ nha! Hai ngắn một dài nha! Chó Nâu nằm canh cửa, Chó Nâu mau chân lắm, Chó Nâu chạy ra mở cửa liền hà. Chó Nâu nhớ anh Hải rồi.

Thôi Kim đi gởi thư này, để anh Hải mong rồi anh Hải giận lẫy, anh Hải không thèm thương lính của anh Hải nữa.

Thơm tóc Kim đi anh Hải!

Chó Nâu

A… anh Hải ma giáo ha. Kim gặm hoài mà không chứng minh được cái quà hóc búa và khá ”khôn” anh Hải tặng. Kim tiếp tục gặm đây, tức lắm đó nghen… muốn phe phẩy lên mặt với tụi con trai trong lớp nhưng… nghẹn. Ấy cho nên, trong vòng ba ngày sau bức thư này, nếu anh Hải không nhận được giải đáp của Kim là anh Hải phải mau mau gởi thư trả lời nghe chưa.

2 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s