Dột từ nóc

<<<<<<Tống Kiều Trang Thảo trường THPT Chuyên Hà Giang với điểm thi cao chót vót. Ảnh: HHT

Tống Kiều Trang Thảo là cháu vợ của Vũ Trọng Lương, trở thành thủ khoa sau khi nâng điểm. Điểm của Thảo: Toán 6,2->9,6. Lý: 4,75 ->9,5. Hoá -> 6,75 -> 9,5. Sinh 7,5 -> 9,75.

Các bạn bảo những đứa trẻ vô tội. Còn Thảo lên báo chia sẻ kinh nghiệm làm bài thi sao cho tốt. Đối với bài thi trắc nghiệm, làm xong biết ngay kết quả. Nghĩa là cô bé đã biết về sự dối trá này.

Cô vẫn tự hào với sự giả dối ấy. Thay vì im lặng trong xấu hổ. Cô bé vẫn xem mình là đỉnh cao vì chắc chắn cô tin rằng thế lực sau lưng đủ lớn để hợp thức hoá cho sự dối trá ấy.

Tâm thế ấy là vốn liếng để về sau cô nhảy múa trong xã hội. Sẽ nói về điều tốt đẹp như một cái máy khi đã mục ruỗng từ bên trong. Và có lẽ, cô sẽ cố vươn lên thành một thế lực dối trá để dìu dắt truyền nhân.

Tương tự, con gái được nâng đến 5,4 điểm, hai cháu họ cũng được nâng điểm, ông Triệu Tài Vinh (dù nhúng chàm hay không) thao thao bất tuyệt về sự nghiêm túc chấn chỉnh.

Ông Vinh đứng giữa nghị trường “dạy” bộ GD-ĐT phải rút kinh nghiệm. Không một ai cười, không một ai ngắt lời.

Đây là một tư duy khủng khiếp. Thay vì phản kháng với sự phi lý, người ta đồng loã với nó. Thay vì im lặng khi bản thân không tốt, họ vượt lên trên tháp lợi ích bằng mánh lới, dùng tuyên ngôn để tạo tấm áo choàng lung linh cho nó.

Họ nghĩ không ai có đủ kỹ năng và quyền năng để lật tấm áo choàng ấy lên vì há miệng mắc quai. Điều trái khoáy được cộng hưởng, khuếch tán.

Giáo dục VN với cải cách triền miên “khắc xuất, khắc nhập” không bao giờ chạm được đến giá trị khai phóng. Không thể khai phóng cho con người được khi tự thân họ đã không còn giữ được nhân cách.

Đi ra xã hội, giáo dục lại là một cá thể rúm ró, bạc nhược. Một hệ thống mong manh rất dễ nhận sự đe nẹt, dạy dỗ mà không dám phản kháng. Thầy cô giáo, người quản lý giáo dục… luôn mang một tâm lý bé mọn, con sâu cái kiến, rất sợ bị đào thải ra khỏi guồng quay, dù biết là dối trá.

Khi sự dối trá được lặp lại nhiều lần, nó sẽ trở thành chân lý. Giáo dục, đang là tấm gương phản chiếu xã hội này. Cho nên, đừng hy vọng vào một sự chấn hưng khi nhà dột từ nóc.

Đất nước bệ rạc này cần duy nhất một con người dám đập đi, xây lại từ nhân cách. Không có con đường khác!

FB Nguyễn Tiến Tường

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s