Nguyên Lạc – MỘT THỜI

Chiều nay mây trắng phương đoài
Nhớ về cố quận mắt đầy ngùi trông
Dòng sông nước lớn nước ròng
Bãi bồi bãi lở xuôi dòng hoa trôi
Lục bình tím ngát một thời
Bần de đom đóm gọi mời tình nhân

Vẳng khuya cá đớp bóng trăng
Buồn ai tiếng vạc kêu khan lưng trời
*
Quê tôi buồn lắm ai ơi !
Từ ngày bão nổi đổi dời bể dâu
Một thời cùng ước mộng đầu
“Vá trời lấp bể” hẹn câu tình người
Những “đêm không ngủ” lửa ngời *
Câu ca lời hát dựng đời mai sau
Khung trời đại học thuở nào
Tay ôm mắt ngỏ môi trao nụ cười
Oan khiên đâu phải do trời
Quê hương tan rã bởi lời dối gian
Điêu tàn cùng với ly tan
Mộng mơ tuổi trẻ lụi tàn từ đây
Từ ngày ngụy ngữ lên ngôi
Từ ngày giai cấp phân đôi ta thù
Giã từ phố cũ đường mơ
Kẻ vào từ ngục kẻ mù chân quê
Kẻ ra đi mãi không về
Bỏ tình ở lại bốn bề hư không
Riêng ai bến vắng bờ sông
Những chiều hiu quạnh bên đồng chim kêu
“Chiều chiều chim vịt kêu chiều” **
Bâng khuâng nhớ bạn quán chiều phố xưa
Khổ đau như thế chắc vừa?
Quê hương giả biệt hẹn mùa xuân sau!
Giữa khuya cũng vẫn sông nào
Xuôi dòng ra biển lệ trào biệt ly
Như buồn bần đước ngả quỳ
Vạc than khóc tiễn người đi lưng trời
*
Chiều nay mây trắng phuơng đoài
Nhớ về cố quận một thời đã xa
Đã xa buồn chắc phải là
Nhưng trong tâm mãi em và quê hương!
Nguyên Lạc
…………………..
[*] Sinh viên trước 1975 thường tổ chức những đêm không ngủ để hát tình ca và nhạc “đấu tranh”
[**] Ca dao
QUÊ HƯƠNG VỜI NHỚ
Sương khói chạnh niềm riêng cố xứ
Dõi mắt,  xuân không, lệ đắng lòng! (Nguyên Lạc)
 
*
Lam dương hướng ấy chiều đến vội
Thấy những tàn phai mộng cuối trời
Đồng vọng mùa sang lời rất khẽ
Vời nhớ quê hương ngút phương đoài
Sao nhớ chi câu thơ ly khách
Chuyện ngàn xưa buồn tiếp đời nay
Sầu ly hương đong đầy mắt khách
Sao chẳng say ly rượu chiều này ?
Nhớ lắm cố hương dòng sông Hậu
Tím biếc hoa trôi nước ròng đầy
Thương lắm quê tôi vườn trái ngọt
Sầu riêng môi mật mớm tình nhau
Ra đi đã biết rồi không thể…
Mang theo hồn thơ cổ người xưa
Mang theo chút tình quê để nhớ
Chiều nay vời đó tím một màu !
Tha phương lưu lạc đầu có bạc
Vẫn mãi trong tôi cố quận nào !
Bạc đầu tình ấy làm sao bạc
Cách chi phai nhạt vị ngọt ngào ?
Vẫn mãi trong tôi vườn trái ngọt
Ngàn năm môi mật mớm tình nhau !
Nguyên Lạc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s