NHẤT UYÊN PHẠM TRỌNG CHÁNH – SỬ THI ILLIADE (bài 22): THI HÀO HOMÈRE

Astéropée

THI CA KHÚC XXI

GIAO CHIẾN BÊN SÔNG

TÓM LƯỢC: Quân Troa càng thua chạy sau cái chết Lycaon và Astéropée. Cuộc chiến đấu giữa Achille và Thần sông Xanthe. Héra Thần Nữ sai con là Thần Héphaistos giúp Achille. Cuộc chiến các Thần, sau đó các thần trở lại Olympe chỉ còn Apollon ở lại.

Quân Troa đến bến cạn rồi,

Sông Xăng cuồn cuộn xoáy trôi một dòng.

Khơi nguồn từ đỉnh trời xanh.

An Sinh đã cắt địch thành chia hai. 13480

Một bên hoảng hốt chạy dài,

Băng đồng rộng hướng về nơi kinh thành.

Cũng nơi quân sĩ An Kinh,

Hải Tô từng đuổi , đường cùng chạy đi.(Hector)

Quân Troa chậm bước nơi này.

Hạ Cơ tỏa lớp sương dày cản ngăn.(Héra)

Nửa kia lăn nhảy vào sông,

Sông sâu sóng cuốn, bạc dòng sóng dâng.

Ngã vào dòng nước hoảng kinh,

Dòng sông dốc ngược, ngập ngừng lại trôi. 13490

Tiếng gào thét, bì bỏm bơi,

Sóng tràn cuốn xiết, chìm nơi sâu dòng.

Cũng như trước ngọn lửa hồng,

Lũ châu chấu trốn, lửa bừng tỏa ra.

Nhảy vào dòng nước phù sa,

Trôi quanh lẫn trốn, thét la kinh hoàng.

Sông Xăng nước xoáy cuộn tràn,

Xác người, xác ngựa, cơ man tuôn trào.

An Sinh để lại ngọn lao,

Cắm vào tựa gốc cây cao trên bờ. 13500

Và lao như quỷ, gươm khua,

Chém quanh mình, tiếng quân Troa kinh hoàng.

Nước sông đỏ sắc máu hồng,

Như đang đứng trước cá kình hung hăng.

Cả bầy cá trốn nương thân,

Trong hang ngóc ngách sâu bên cảng bờ.

An Sinh tay chém mõi nhừ,

Lôi lên bắt sống bao người thanh niên.

Mười hai dũng sĩ Troa quân,

Tế thần thế mạng bạn hiền tử vong. 13510

Như nai mất vía kinh hoàng,

Dây thừng mang sẵn áo choàng mỗi quân,

An Sinh trói chặt sau lưng,

Và giao binh sĩ dẫn quân về thuyền.

Và chàng trở lại chiến trường,

Ly Ca Ông lại gặp, con dòng vua Biam.(Lycaon)

Mới vừa thoát sóng chạy sang,

Hắn từng phen bị bắt làm tù binh.

Trong vườn cây trái cha ông,

Một lần đột kích ban đêm chiến trường. 13520

Ly Ca Ông dùng dao đồng,

Chặt cành cây vả làm thành can xe,

An Sinh bỗng đến bất ngờ,

Mang về thuyền, bán tù về Lâm Nô.(Lemnos)

Con Gia Song trả giá cao. (Jason)

Âu Thông Âm Bốt trả theo hơn nhiều.(Éétion Imbros)

Ở A Ri Bê trốn thoát tù.(Arisbé)

Về quê nhà mới được chừ chẳng lâu.

Mười một ngày từ Lâm Nô,

Bạn bè thoả thích tha hồ vui chơi. 13530

Ngày mười hai Thần hại đời,

Lại vào nanh vuốt thần trời An Sinh.

An Sinh đưa đến tận cùng,

Cõi âm Diêm Chúa dù không muốn vào.(Hadès)

An Sinh Phi Túc thấy nào,

Ly Ca Ông chẳng khiên lao mũ đồng.

Hắn ta ném sạch trong sông,.

Đẫm mồ hôi chạy khỏi dòng nước trôi,

Gối quỳ vì hết sức hơi.

An Sinh lòng nhủ : Lạ đời sự nay.! 13540

Mắt ta quả thấy diệu kỳ,

Quân Troa ta giết mỏi tay trong mù.

Gã này bị bán hôm nao

Sang vùng Lâm Nốt nay sao trở về.

Thoát tai ương số phận chờ,

Mênh mông biển sóng giữ hờ phận ai. ?

Thôi thì tặng mũi lao này,

Trí lòng ta biết rồi đây đời đời,

Hắn không từ chốn xa xôi,

Về thanh thản nữa chơi nơi quê thành. 13550

Vì người giữ hắn Diêm Vương,

Sẽ giam mãi mãi linh hồn âm cung.

An Sinh nghĩ thế trong lòng,

Ly Ca kinh khiếp quỳ chân gối sờ.

Lòng mong muốn thoát tóc tơ,

Tai ương cái chết phận giờ đủi đen.

An Sinh nóng nẩy vung thương,

Ly Ca Ông cúi tránh tầm ngọn lao,

Ôm chân lưng lách qua mau,

Lao cắm xuống đất, chê sao thịt người. 13560

Ly Ca ôm gối kêu nài,

Một tay nắm chặt không rời ngọn thương,

Cất cao lời rỉ rên than :

Tôi xin quỳ gối Ngài thương xót tình,

Xót thân tôi kẻ khẩn nguyền,

Ngài dòng thần thánh uy quyền nể kiêng,

Tại dinh Ngài tôi đầu tiên,

Lộc Thần Mùa Lúa tôi ăn từ ngày, (Déméter, Đề Mê Thế)

Ngài bắt tôi từ vườn cây,

Xa cha đến chợ nô tỳ Lâm Nô. 13570

Bán tôi giá trăm con bò,

Tôi được giải thoát giá đồ gấp ba.

Mười hai ngày mới vừa qua,*

Tôi về trở lại quê cha khổ sầu.

Giờ đây số mệnh thương đau,

Đẩy tôi lần nữa rơi vào chẳng may,

Bàn tay đáng sợ của Ngài,

Hẵn là Cha Dớt ghét tôi vô cùng,

Một lần nữa chẳng xót thương,

Đẩy tôi vào đến tai ương tay Ngài. 13580

Mẹ sinh tôi non, khổ đời,

Lao Thơ công chúa, cha thời An Thê.(Laothoe, Altès)

Trị vì tại xứ Lê Lê,(Lèlèges)

Bê Đa hiểm trở, sông về Sát Ni.(Pédasos. Satnioeis)

Vua Biam cưới thứ phi,

Mẹ tôi sinh được hai người con trai,

Nay Ngài muốn giết cả hai,

Bồ Ly anh lớn sức trai như thần,(Polydore)

Hàng đầu dũng sĩ giáp binh,

Ngài đà giết với lao đồng nhọn kia. 13590

Phận tôi ma dẫn quỷ đưa,

Giờ đây tôi biết tai qua phận dành.

Không tin thoát khói tay thần.

Tuy nhiên xin được nói thêm một lời,

Lọt vào tâm trí của Ngài,

Chớ giết tôi trả thù đời bạn thân,

Tôi chẳng cùng một mẹ sinh,

Hải Tô giết bạn tri âm của Ngài.

Biam hoàng tử khẩn lời,

An Sinh đáp lại lòng thời dững dưng : 13600

Điên rồ, chớ có cầu mong,

Món tiền chuộc mạng mà hòng thoát thân.

Mắt ta chẳng chút thương tình,

Từ khi Ban Tuấn bỏ mình oan kiên,

Trước ta khoan nhượng tấm lòng,

Bắt người đem bán, rộng lòng hiếu sinh.

Giờ đây đứng trước Ý Long,

Chẳng quân Troa thoát số phần tai ương.

Nhất là con của vua Biam,

Vào tay ta chớ có hòng thoát thân. 13610

Bạn ơi ! cái chết phù dung,

Mà còn than vãn kêu rên ích gì ?

Ban Tuấn tài sức ai bì,

Thế mà cũng chết đến khi số phần.

Cha ta cao thượng giàu sang,

Mẹ ta là một nữ thần sinh ra,

Vậy mà cả đến với ta,

Quyền uy cái chết lững lơ trên đầu,

Như treo sợi tóc mệnh sầu,

Nào ai hay biết lúc nào sao đây ? 13620

Bình minh, chiều tối, ban ngày,

Kẻ nào sẽ cướp đời đây an lành,

Số phần mũi giáo đường tên.

Ly Ông nghe nói tay buông rụng rời.

Hai tay dang rộng ngã rơi.

An Sinh đâm ngọn gươm dài xuyên qua.

Gươm hai lưỡi ngập tận chuôi.

Ly Ông ngã chúi, láng lai máu trào.

Nắm chân quăng xác sông sâu.

Và cười đắc thắng cất cao nỗi hờn: 13630

Nằm đây cho cá rỉa ăn,

Mẹ mi chẳng đặt trên giường khóc than,

Sông Măng sóng xoáy cuộn dòng,(Scamandre)

Sẽ đưa mi đến ngàn trùng biển sâu,

Xác đen, biển bạc, sóng cao,

Vài con cá mập đua nhau ăn mồi.

Đớp ăn mỡ xác người thôi,

Đến khi ta chiếm thành đồi Ý Long,

Ai chạy ta đuổi, ta đâm,

Con sông sóng bạc cuộn dòng giúp chi ? 13640

Lâu nay người tế những gì,

Bao con bò mộng, ngựa dày móng chân,

Cũng không thoát nạn diệt vong,

Số phần thê thảm trả xong nợ này.

Cái chết Ban Tuấn còn đây,

An Kinh thảm bại thuyền ngày đau thương.

Khi ta vắng mặt chiến trường,

Các người sát hại vô vàn chiến binh.

Thần Sông quằn quại bực mình,

Tìm phương ngăn cản bước đường An Sinh, 13650

Tránh cho thảm bại Troa quân,

Pê Lê công tử lại nhanh xông mình,

Giết Ất Thế con Phê Công, (Astéropée, Pélégon)*

An Thủy sông lớn một dòng sinh ra.(Axios)

Thần Sông tình tự nài hoa,

Lệ Chi, nương tử Cát Sa sinh thành.(Péribée. Akessa)

Hai người xông bước lại gần,

An Sinh lên tiếng lạ lùng hỏi tên :

Mi là ai, mẹ cha sinh ?

Đến từ đâu dám hiên ngang đối đầu ? 13660

Bất hạnh thay mẹ cha nào,

Có con đối mặt anh hào với ta.

Phê Công công tử lời qua:

An Sinh đại hiệp chi mà hỏi tên,

Ta từ Phê Ni đồng xanh,(Péonie)

Dẫn đoàn dũng sĩ Phê Niên lao dài.(Péoniens)

Mười bình minh đỏ chân trời,

Ta từ sông rộng nước xuôi xanh dòng.

An Thủy dòng sông anh hùng,

Sinh Phê Công đó lẫy lừng ngọn lao, 13670

Sinh ta dòng giống anh hào,

Này An Sinh hỡi đánh nhau bây giờ,

Chớ lời dọa dẫm lập lờ.

An Sinh vung thẳng ngọn lao gỗ tần.

Ất Thế phóng lao một lần,

Hai lao một lúc luyện thuần khéo tay.

Một lao trúng nơi khiên ngay,

Chẳng xuyên, chẳng vỡ nhờ may lớp vàng,

Khiên thần lại cản ngọn thương.

Mũi kia cùi phải bên chàng trầy tay, 13680

Máu đen nhỏ giọt rắc rây,

Ngọn lao phóng vượt cắm ngay bên mình,

Lao dù khao khát thịt mềm,

An Sinh thẳng cán gỗ tần ngọn lao,

Nức lòng giết Ất Thế nào,

Nhưng lao không trúng dốc bờ cắm sâu,

Pê Lê công tử rút mau,

Thanh gươm lủng lẳng chàng đeo bên đùi,

Nhảy vào sát khí tung trời,

Hắn ta toan chộp lao dài nhổ mau, 13690

Chẳng lay, muốn uốn gảy lao,

Nhưng An Sinh đã kết mau số phần,

Ruột gan lòi rốn gươm đâm,

Máu bay tung đất, bóng đêm đen trùm.

An Sinh đâm gục tước khiên,

Rồi cười đắc thắng oan oang : Mi nằm,

Dù sinh từ một dòng sông,

Cũng không chống nổi con thần là ta,

Giống dòng Cồ Nô sinh ra,(Cronos)

Dòng vua nắm giữ bao la uy quyền, 13700

Pê Lê vùng Nguyệt Mi Đông,

Âu Ất sinh bởi giống dòng Thần Vương.(Eaque)*

Dớt mạnh bạo gấp ngàn lần,

Dòng Thần Vương mạnh hơn dòng Thần Sông.

Trường Giang cứu giúp mi chăng ?

Cũng không đánh nổi con Thần Cồ Nô.

So An Chi Lộc còn thua, (Achélios)*

Cả Ngài Sức Mạnh vô bờ Đại Dương.(Océan)

Nơi bất tận mọi dòng sông,

Biển xanh, dòng suối, thác nguồn, chảy tuôn. 13710

Đại Dương từng đã hoảng kinh,

Sấm Thần Vương Dớt vang lừng trời xanh.

Nói rồi rút ngọn lao đồng,

Để xác Ất Thế bên sông cát dài.

Nước đen tắm xác quanh người,

Cá, lươn ăn mổ thịt lòi ruột gan.

An Sinh xông tới Phê Niên,(Péoniens)

Mũ đồng, kỵ mã theo triền nước trôi,

Sau khi hổn chiến tơi bời,

Bao chàng dũng sĩ tả tơi chiến trường. 13720

Dưới tay lưỡi kiếm An Sinh,

Thạch Si, Ất Tỵ và cùng My Đông,(Thersilochos, Astypylos, Mydon)

Mê Sốt, Tha Sốt tử vong,(Mnésos, Thrasios)

Ai Nốt, Ô Phệ bao chàng Phê Niên,(Ainios, Ophlèstèe, Péoniens)

An Sinh còn thể giết thêm,

Nếu Thần Sông chẳng cuồng điên giận khùng.

Hiện ra dưới dạng người trần,

Nói cùng chàng tự đáy sông nước trào :

Hỡi An Sinh mạnh nhất nào,

Phạm tội tàn sát biết bao con người. 13730

Các Thần theo gót hộ trì,

Cho dù Dớt muốn giết đi chẳng chừa.

Cho chàng diệt hết quên Troa,

Ít ra đuổi chúng ra xa cánh đồng,

Một nơi cách biệt xa sông,

Hành vi tàn ác khuất tầm mắt ta.

Dòng sông ta chảy an hoà,

Xác người nghẽn tắc chẳng ra biển thần.

Xác thân người giết chất chồng,

Ta ghê rợn lắm, tướng quân bạo tàn. 13740

An Sinh Phi Túc đáp rằng :

Dòng Sa Măng hỡi phát nguồn trời xanh,

Như lòng Thần muốn sự tình,

Quân Troa kiêu hãnh không ngừng bại vong.

Nếu chưa đuổi chúng vào thành,

Hải Tô chưa đọ sức mình cùng ta.

Tôi thua hắn hay hắn thua.

Nói rồi như quỷ nhắm Troa lao vào.

Thần Sông xoáy nước sông sâu,

Cùng An Long : Hỡi con yêu Thiên Đình. 13750

Cớ chi Ngài chẳng thi hành,

Thần Vương giao lệnh làm nhanh giúp giùm.

Bảo vệ Troa cho đến đêm,

Đất màu bao phủ quay trùm bóng đen.

An Sinh lừng lẫy ngọn thương,

Bờ cao nhảy xuống giữa dòng Sa Măng,

Thần Sông chồm sóng ầm ầm.

Vươn mình lay động khua thân xác nằm.

Chất cao giết bởi An Sinh,

Hất lên bờ tiếng rống lên như bò. 13760

Những người sông cứu giúp cho,

Ấp ôm ẩn dấu âu lo trong lòng.

Quanh An Sinh sóng tràn dâng,

Đuổi theo chàng bủa ầm ầm vào khiên,

An Sinh lảo đảo đôi chân,

Nắm cây du, lá lòng thòng bên sông,

Cây to bật rể đổ ầm,

Lá xum xuê cản nước sông nối bờ.

An Sinh lao bước nhảy vô,

Thoát mình ra cánh đồng khô kinh hoàng. 13770

Vị Thần Sông chẳng chịu ngừng,

Nhanh nhanh lao tới nước đen nhuộm dòng,

Cản ngăn An Sinh như thần,

Mưu đồ tàn sát tan tành Troa quân,

Pê Lê công tử cầm thương,

Như chim ưng mạnh của phường thợ săn.

Chim khỏe nhất loài bay nhanh,

Bước như bay tiếng khiên rung rợn người.

Xa sông cứ thế chạy hoài,

Nhưng Thần Sông cuộn lao nhoài không tha. 13780

Như người lấy suối nước ra,

Tưới cho đồng ruộng cỏ hoa tươi màu.

Tay cầm chiếc cuốc khơi sâu,

Cào đi cành lá cản đầu nước mương.

Nước dòng chảy xuống sườn nương.

Nước xua sõi đá chảy tuôn xuống người.

Sa Măng cuồn cuộn đuổi hoài,

Theo chàng sát gót dù đôi chân chàng,

Do Thần hơn hẵn người trần,

Mỗi lần chàng muốn xông lên đối đầu, 13790

Thử xem Thần cõi trời cao,

Đuổi theo mình, tất cả sao ? thế nào ?

Là lần chàng bị sóng đào,

Sông từ Thần Dớt đập vào vai trên,

An Sinh nhảy vút cao lên,

Lòng chàng lo lắng tràn lan sóng ngầm.

Đập vào đầu gối hổng chân,

Pê Lê công tử thở than nhìn trời :

Dớt Phụ Vương chẳng giúp tôi,

Chẳng Thần nào giúp tôi thời khỏi sông. 13800

Rồi tôi gánh chịu số phần,

Lẽ nào dối trá các Thần U Ra Niên.(Ouranien)

Như mẹ tôi có lời rằng :

Tôi sẽ chết dưới chân thành Troa Yên.

Vì phi tiễn thần An Long,

Sau khi tôi giết anh hùng Hải Tô.

Người ưu tú nhất thành Troa.

Mà sao số phận tôi chưa báo thù.

Lẽ nào chết với sông sâu,

Như người chăn lợn cuốn theo bão bùng. 13810

Dứt lời đã thấy đến gần,

Quán Trí cùng Hải Long Vương đứng kề,(Athénée. Posséidon)

Hiện ra dưới dạng người quê,

Nắm tay chàng khẽ vỗ về âu lo.

Thần Rung Chuyển Đất nói to :

Pê Lê công tử, Dớt cho giúp chàng.

Chớ nên run sợ kinh hoàng,

Hai ta đây đã cưu mang giúp mà !

Lát nữa chàng sẽ thoát ra,

Chàng không bị nạn, Thần Hà Bá yên. 13820

Nghe ta nhớ lấy lời khuyên,

Đánh luôn một trận chớ liền ngừng tay.

Trong cuộc chiến ngang ngữa này,

Quân Troa chạy trốn về ngay lũy thành.

Đánh cho Hải Tô tiêu vong.

Mới về trở lại dinh thuyền vinh quang.

Chúng ta phù hộ cho chàng.

Nói rồi hai vị bay lên cõi Thần.

An Sinh phấn khởi trong lòng.

Băng mình đồng rộng mênh mông nước tràn. 13830

Nhấp nhô vũ khí long lanh,

Của quân bị giết xác thân lềnh bềnh.

Gối chàng nhảy ngược khỏi sông,

Chẳng còn cản trở một dòng trường giang.

Quán Trí Tuệ gieo sức thêm,

Thần Sa Măng chẳng dịu cơn điên cuồng.

Chống An Sinh dựng sóng lên,

Gọi sông Si Mộc cội nguồn là em: (Simois)

Hai ta phải chặn đứng liền,

Sức con người ấy ngã nghiêng kinh thành. 13840

Quân Troa hết cách giao tranh,

Hãy nhanh chóng kéo suối nguồn, thác cao,

Dồn vào dòng dựng sóng đào,

Làm cho sụp đỗ tiêu hao tan tành.

Gốc cây, đá tảng lật tung.

Chận tên man rợ bước chân hung tàn.

Hắn kẻ mạnh nhất trần gian.

Khí ngang thần thánh, nát tan trận này.

Nào uy phong, vũ khí đây,

Sẽ chôn sâu xuống đầm lầy bùn ao. 13850

Thân hắn la lấp cát nào,

Phủ lên đá cuội biết đâu nhặt về.

Lớp bùn dây đặc phủ che,

Cũng là ngôi mộ chẳng khoe bia phần.

Quân An Kinh chẳng tốn công,

Chẳng cần chôn cất tro tàn mà chi.

Thần Sông trổi dậy tức thì.

Dựng căm hờn sóng ai bi thét gào.

Sầu dăng bọt trắng máu đào,

Nhuộm hồng từng đợt sóng cao trùng trùng, 13860

Cuốn vào vực trước An Sinh,

Hạ Cơ thét lớn hoảng kinh nói cùng :

Thần Hỏa Thái con yêu thương,

Con què của mẹ đứng lên đối đầu,

Có con trị được sông sâu,

Giúp chàng con đốt lửa cao trùng trùng,

Ta mang gió tự trời xanh,

Tây Khuê, NamTố tung hoành khắp nơi,(Zéphire, Notos)

Tung đám cháy đốt tơi bời,

Quân Troa và khắp mọi nơi đôi dòng. 13870

Cháy cỏ cây, cháy cả sông,

Chớ ai lung lạc được lòng của con.

Lời đưởng mật, lời rủa nguyền.

Chẳng ai dẹp tắt lửa thần của con.

Nhưng khi tiếng mẹ kêu lên,

Thì con ngừng lái lửa hồng trong tay.

Nghe lời Thần Hoả làm ngay,

Đốt từ đồng lúa xác thây đôi bờ.

An Sinh đã giết bấy giờ,

Cánh đồng cạn nước ao hồ bốc tan. 13880

Như mùa thu gió Bắc tàn,

Ruộng vườn khô ráo thoả lòng chờ mong.

Đồng khô xác chết cháy nung,

Thần Hoả tung ngọn lửa hồng chống Sông.

Cây bên bờ cũng cháy tàn,

Cây du, cây liễu, thông tan rực trời.

Cháy sen, lao sậy, bèo trôi,

Con lươn, con cá nóng rồi nhảy tung.

Giữa dòng sâu, nước cuốn tròn,

Lửa Thần Hoả Thái sông thành lửa trôi. 13890

Thần Sông tất dạ rụng rời,

Cùng Thần Hoả Thái cất lời cầu xin :

Chẳng ai sánh nổi với Thần,

Tôi không chống nỗi thực tình rằng không.

Lửa ngài khiếp vía hồn kinh,

Tôi ngừng tranh chấp chẳng bênh ai nào.

An Sinh có đuổi quân Troa,

Tôi chẳng cứu họ, tranh đua chẳng cầu.

Lửa hồng vẫn cháy sông sâu,

Sục sôi như chảo đun lâu bếp hồng. 13900

Mở dày, lợn béo nuôi chăm,

Củi khô chồng chất chảo đồng nước sôi.

Nước không còn chảy, ngừng trôi,

Thần sông ngã gục lửa trời Hoả Sơn.

Thần Săng cầu khẩn Mẫu Vương :

Hạ Cơ Vương mẫu, con Thần vì đâu ?

Nung sôi dòng nước sông sâu,

Tôi nào tội lỗi, khác đâu các Thần.

Ra ta cứu giúp Troa quân,

Nếu Ngài ban lệnh tôi xin dứt liền. 13910

Xin thề chẳng cứu Troa quân.

Ngày tàn bất hạnh kinh hoàng thành Troa.

Mặc trong biển lửa bao la,

Dưới tay uy vũ quân nhà An Kinh.

Hạ Cơ Bạch Thủ Nữ Thần,

Nghe Thần Sông nói bằng lòng bảo con :

Hỏa Thần lừng lẫy hãy ngừng,

Không nên đối xử tuyệt tình thế nao,

Với Thần hay với người nào.

Thần Hoả Thái vội tắt mau lửa thần. 13920

Sóng về lui gót dòng sông,

Thế là thắng được sông Xăng nước tràn

Hai Thần chấm dứt giao tranh.

Hạ Cơ dù vẫn bất bình, nén sâu.

Các Thần khác vẫn tranh nhau,

Bất hoà bùng nổ, xé đau nặng nề.

Trong hồn hai hướng, hai phe,

Lại giao tranh trận búa đe ồn ào.

Đất mênh mông dội binh đao,

Kèn đồng thúc nhịp trời cao vang lừng. 13930

Dớt ngồi trên đỉnh non ngàn,

Lòng cười khúc khích các Thần giao tranh.

Chẳng dừng lâu cách hai đường.

Thần Chiến khởi sự xuyên khiên mở đầu.

Tới Quán Trí lời đâu đâu :

Hỡi con bọ chó, mi gieo oán hờn,

Bất hỏa táo tợn các Thần,

Chỉ vì máu nóng dục lòng mi chăng ?

Nhớ ngày nào đã gây thương,

Giúp Đỗ Mạnh vác lao đồng đâm ta.(Diomède) 13940

Rách tuôm ta cả thịt da,

Giờ đây phải trả cho ta nợ đời.

Công bằng ta nghĩ đúng thôi,

Trả thù gây hấn thiệt thòi cho ta.

Nói rồi đánh tấm khiên, mà

Khó làm gì cả Sấm lòa Thần Vương.

An Thiết đâm thẳng ngọn thương,

Bàn tay chém giết máu tuôn hằng ngày.

Quán Trí giận cúi bàn tay,

Nhặt viên đá tảng nằm ngay giữa đồng, 13950

Xưa làm ranh giới đất riêng.

Ném ngay trúng cổ Chiến Thần hung hăng.

Tứ chi bủn rủn ngã lăn,

Mắt đèn bảy ngọn, tóc tung bụi đào.

Khiên lao rớt xuống lao xao,

Quán Trí đắc thắng cất cao tiếng cười:

Điên rồ, mi muốn so tài,

Thấy chưa ta mạnh hơn người biết bao.

Chớ đem hăng hái tự cao,

Đứa con tàn ác, mẹ đau rủa nguyền. 13960

Những điều tai họa lầm đường,

Bỏ An Kinh cứu giúp phường Troa quân.

Quắc nhìn đôi mắt long lanh,

Ngọc Vệ Nữ đến gần cầm tay lên.(Aphrodite Vénus)

Chiến Thần miệng vễn rỉ rên,

Con tim thoi thóp nhưng còn hồi sinh.

Hạ Cơ bảo Quán Trí rằng :

Này kìa, ái nữ Thần Vương Khiên Vàng,

Con bọ chó đang lại gần,

Cứu Thần An Thiết oan kiên loài người. 13970

Đứng lên đuổi hắn đi thôi.

Quán Trí rạng rỡ, được lời Mẫu Vương.

Nhanh chân nhẹ gót xông lên,

Chân vàng đuổi kịp, chưởng lên ngực nàng.

Vệ Nữ rời rã gối, tim.

Hai thần lăn ngã xuống nằm hết hơi.

Quán Trí Tuệ đắc thắng cười :

Đây là số phận những ai muốn cùng,

Giúp Troa quân chống An Kinh.

Như Ngọc Vệ Nữ lớn lòng to gan. 13980

Cứu viện gian ác Chiến Thần,

Chống ta thì cũng ngã lăn thế này.

Giá được như thế lâu nay,

Chiến tranh hết, Ý Long này tiêu tan.

Hạ Cơ Bạch Thủ cười dòn :

Thần Rung Chuyển Đất nói cùng An Long ( Apollon)

Hỡi Phổ Bút, hai chúng mình, (Phébus)

Sao ngồi xa cách chẳng màng đánh nhau.

Khi các Thần khác bắt đầu,

Chúng mình xấu hổ biết bao khi về. 13990

Không chiến đắu, vô sự hề!

Về Cung điện Dớt vàng hoe ánh đồng.

Anh, Thần trẻ nhất ta nhường.

Để ta khởi sự ắt rằng không hay,

Ta sinh trước từng trải đời,

Điên rồ, anh thật kém lời nghĩ suy.

Anh còn nhớ đến những gì.

Hai ta gánh chịu những ngày gian nan. *

Hai ta riêng ở Ý Long,

Lưu đày bởi Dớt suốt trong năm ròng. 14000

Làm công phục vụ Lao Đông (Laomédon).

Gật đầu thoả thuận tiền công đặt hàng.

Tôi xây một dãi tường thành.

Vỉ dân Troa mãi ngàn năm vững bền.

Còn anh Phổ Bút An Long

Chân nuôi bò giống cong sừng khểnh chân.

Đỉnh Y Đa, khắp núi rừng,

Cong cong thung lũng, trùng trùng xanh tươi.

Đến ngày xong trả công thôi,

Lao Đông quịt trắng, dối lời đuổi đi. 14010

Dọa đem thừng trói chân tay,

Dùng gươm đồng cắt hai tai chúng mình.

Bán nô lệ đảo xa xăm.

Hai ta ôm hận cũng đành rút lui.

Mất tiền công một năm trời,

Cháu con người ấy anh thời tiếp tay.

Lẽ ra cùng phá thành này,

Diệt Troa ngạo mạn, lưu đày vợ con.

An Long Viễn Kích lời rằng :

Hỡi Thần Rung Chuyển Đắt Bằng nói chi , 14020

Bảo rằng tôi thiếu lương tri,

Nếu tôi chiến đắu vì tôi chống Ngài .

Người trần khốn nạn bi ai.

Giống như ngàn lá mãi hoải xanh tươi.

Chứa chan cuộc sống yêu đời.

Ăn hoa quả đất bỗng người héo khô,

Trái tim nghừng đập bất ngờ.

Chúng ta hãy dứt bây giờ chiến chinh.

Người trần tự họ mặc tình.

An Long chẳng muốn giao tranh bác mình.* 14030

Là điều xấu hổ với tình,

Em chàng, chúa tể thú rừng, đồng nương.

Đạt Thế Mỹ gây gỗ luôn,(Artémis)*

Nói lời xúc phạm mất lòng với anh:

Trốn ư ? danh Viễn Kích Thần,

Vì anh bỏ cuộc Hải Long thắng nào !

Vinh quang quá dễ thế sao ?

Anh cung tên bạc thế nào làm chi ?

Giờ đây em chẳng nghe gì,

Trong Cung đình vẫn khoe thi trổ tài. 14040

Các Thần chẳng có được ai,

Chỉ anh thi thố tranh tài Hải Long.

An Long chẳng nói chẳng rằng…

Hạ Cơ Vương mẫu giận căm mắng liền :

Hỡi con chó cái to gan,

Với ta mi cũng váo vênh thế à ?

Giỏi thì đấu đá với ta,

Danh Sư Tử Cái, dù là mang cung.

Dớt cho mi lộng quyền hành,

Giết ai thì giết, lên rừng mình riêng. 14050

Tha hồ thú dữ, nai hoang,

Thì mi sức lực dĩ nhiên dư thừa,

Còn nghề chinh chiến hơn thua,

Mi muốn thử sức thì vừa ta đây!.

Nói rồi nắm chặt hai tay,

Lột vai cung bạc, bạt tai, gằn cười.

Đạt Thế Mỹ quằn quại người,

Mũi tên lả tả buông rơi khỏi bầu,

Mắt đầy ngấn lệ, cúi đầu,

Lách mình như bóng chim câu tránh diều. 14060

Trở về hang động cô liêu,

Thoát nguy số phận chưa tiêu tàn đời.

Đạt Thế nức nở tả tơi,

Trốn đi bỏ lại cung rơi tên thần.

Mai Hạc Thần Sứ Thông Tin. (Hermès)

Đẹp trai, khẽ nói với cùng Lã Tôn :

Lã Nương ta đấu cùng nàng,

Khó ai hòng đánh phi tần Thần Vương,

Giữa thần linh hãy khoe khoang,

Riêng nàng đã thắng tôi bằng quyền uy. 14070

Lã Tôn nghe, chẳng ngừng tay,

Nhặt cung cong với tên bay bụi mù.

Cầm cung bạc cho con yêu,

Mới về vửa đến đỉnh cao Thiên đình.

Trong cung Dớt lát bằng đồng,

Bên đùi cha khóc đầm đầm lệ hoa.

Áo rung lóng lánh kim sa.

Thần Vương âu yếm xót xa trong lòng.

Cười êm, ôm sát con cưng:

Vị Thần nào đã bất bình với con. 14080

Con làm gì phạm lỗi lầm ?

Nữ Thần nhí nhảnh, tóc vàng cười tươi.

Giải bày nàng đã trả lời :

Thưa cha là chính vợ ngài Hạ Cơ,

Thần linh tranh chấp bất hoà,

Mình bà độc đoán gây ra nỗi này.

Cha con trò chuyện giải bày.

An Long khi đó đã bay vào thành.

Lo âu thành lũy Ý Long,

An Kinh hạ, trái phận dành hôm nay. 14090

Bên cha, Thần chốn cung mây,

Kẻ lo âu, kẻ mặt mày như hoa.

An Sinh tàn sát quân Troa.

Giết người, giết ngựa cùng là như nhau,

Như trời xanh khói tỏa mau,

Kinh thành như cháy, Thần đau tỏa hờn.

Cho người bao nỗi ưu phiền,

Cho người bao nỗi tang thương cuộc đời.

An Sinh sát khí ngời ngời,

Quân Troa tang tóc, một trời đau thương. 14100

Biam vương lão đứng trên,

Lũy thành trông thấy An Sinh diệu kỳ.

Quân Troa thất trận chạy đi,

Không còn ý chí gian nguy khôn lường.

Thở than, vua bước dọc tường,

Chỉ huy quân sĩ cổng thành : Mở to,

Quân tay lực lưỡng đợi chờ,

Đóng khi quân đã chạy vô trong thành.

An Sinh đang đuổi lại gần,

Ta e tai họa lớn trong lúc này! 14110

Khi quân tụ họp về đây,

Đóng then cánh cửa, chổt ngay vững vàng.

Ta lo người ấy hung hăng,

Gieo bao tai họa tang thương trong thành.

Nghe lời quân rút chốt ngang,

Cửa thành mở rộng, ngập tràn ánh dương.

An Long chạy sau Troa quân,

Hầu che chỡ họ tai ương bất ngờ.

Quân binh hướng thẳng thành bờ,

Miệng môi khô khát, mịt mờ bụi thân, 14120

An Sinh mãnh liệt trường thương,

Trái tim chàng vẫn còn điên giận cuồng.

Vinh quang, nôn nóng đánh tan,

Nếu An Long chẳng mưu toan cản đường,

An Kinh đã chiếm Troa thành.

Phổ Bút khích lệ tướng hùng Gê Nô,(Agénor)

Thế Nô công tử xông vô,(con Anténor)

Sức hùng mạnh bạo lớn to ai bì.

Gieo vào người chí bừng sôi,

Đích thân Thần đứng gốc sồi trợ thân. 14130

Gạt bàn tay nặng tử thần,

Phủ mình một lớp sương dâng che dày.

Trước An Sinh phá thành trì,

An Gê Nô đứng yên vì đắn đo,

Tim dù bối rối âu lo,

Tâm hồn cao thượng nghĩ cho sự tình:

Khổ thân thôi trước An Sinh,

Nếu ta chạy trốn, chậm chân để rồi,

Thấy ta hèn nhát giết thôi,

Hay là ta lánh đợi người chạy qua, 14140

An Sinh truy bức người xa,

Ta tìm đường chạy lánh ra khỏi thành,

Ra ngoài đồng rộng Ý Long,

Trên sườn đồi núi cây rừng Y Đa.

Đến chiều tắm mát sông hoa,

Ráo mồ hôi mới về nhà thành trong.

Nhưng lòng lại nghĩ ý rằng.

Sợ An Sinh sẽ thấy trông ta liền.

Thoát về đồng rộng rừng xanh

Lướt băng đuổi kịp, đôi chân nhẹ nhàng. 14150

Bây giờ quả thật hết phương,

Trách thần linh, cái vận đen phủ phàng.

Bởi hắn khỏe sức phi thường,

Hay là ta đứng đấu cùng An Sinh,

Hắn thịt da, lao đâm thương,

Thịt da kia cũng tâm hồn như ai.

Người trần phải chết mà thôi,

Thần Vương có thể cho người vinh quang.

Nghĩ rồi đứng đợi An Sinh.

Thu toàn sức lực và lòng hăng say. 14160

Xông lên cuộc chiến đấu này,

Như con báo tựa gốc cây chống người.

Tâm hồn chẳng hoảng kinh ai,

Dù cho chó sủa chẳng hoài lui chân.

Thợ săn đứng trước báo đen.

Có đâm trước ngực hay cùng phóng lao,

Cũng không nhụt chí anh hào,

Xông lên quyết liệt ra sao sự tình.

An Gê Nô tướng anh hùng,

Con quan An Thế công minh tuyệt vời. 14170

Trước An Sinh chẳng chạy dài,

Cầm khiên vững chắc trước người hét vang :

An Sinh dù giỏi chớ mong.

Thành Troa bền vững đễ hòng tấn công,

Điên rồ ! vì dân Ý Long,

Vững bền ý chí, quyết tâm chẳng sờn,

Bao quân cường tráng thanh niên,

Trước cha mẹ, vợ quyết lòng đấu tranh.

Phận mi đây lúc tan tành,

Dù mi đáng sợ to gan thế nào. 14180

Nói rồi tay phóng ngọn lao,

Trúng chân dưới gối thép bao chân tròn.

Kêu to, nhưng mũi bật lên,

Vì là giáp của thần linh tặng chàng.

An Sinh nhảy tới phóng thương,

Thần An Long chẳng cho chàng điều may,

Vinh quang chẳng đạt hôm nay,

Dấu Gê Nô, áng sương dày mang đi,

Tránh nơi giao chiến, nhẹ bay,

Rồi thần lại hiện giống y người chàng. 14190

An Gê Nô đứng sẵn sàng,

Chạy băng qua giữa cánh đồng phì nhiêu,

An Sinh mãi miết đuổi theo,

Thì Thần chạy dọc sông reo nước tràn,

Cách đối thủ một bước chân,

Chỉ là mưu mẹo An Long đánh lừa.

Để chàng hy vọng chẳng thua,

Đối phương bằng tốc độ đua chân mình.

Quân Troa hoảng sợ từng đoàn,

Tránh nguy về được trong thành mừng vui, 14200

Quảng trường thành chật quân lui.

Không còn can đảm đợi người đến sau,

Không còn biết đợi chờ nhau,

Ai người đứng lại, ai mau chạy dài.

Và còn sống sót những ai,

Nhờ đôi chân mạnh, gối hài cứu nguy

Giờ đây đi lại mắn may,

Khắp trong thành bước đó đây mệt nhoài. 14208

(Còn tiếp)

Kỳ tới : Thi ca khúc XXII Achille giết Hector. Câu 14209 đến 14848

CHÚ THÍCH:

13573 : Qua câu này chúng ta biết được cơn giận của Achille chỉ trong khoảng không đến 12 ngày, và giá một tù binh con vua được bán bằng trăm con bò.

13653: Thủ lĩnh Péoniens

13702: Eaque lập ra triều đại Eaque vùng Myrmidon, sinh ra Pélée, cha Achille nối ngôi trị vì.

13707: Achélios hiện ra dưới dạng con bò mộng đánh với Héraclès, đó là con sông lớn nhất vùng Hellade (Hy Lạp), tên nó trở nên đồng nghĩa với dòng sông.

13998..14000 Ngày nay chúng ta đã mất chuyện thần thoại, vì sao Posséidon và Apollon bị Zeus lưu đày xuống trần xây thành Troie và chăn bò, bị vua Laomédon quịt tiền công, đòi cắt tai bán làm nô lệ. Hai thần lại sợ hãi bỏ đi mà không phản ứng như Héraclès.

14030 Apollon con Zeus. Zeus và Poséidon là con Thần Cronos . Zeus sinh cuối cùng, nhưng cõi Thần người sinh sau làm anh.

14033 Artémis và Apollon là con Zeus và Latone.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s