Nguyên Lạc: CHÙM THƠ XUÂN (2)

ĐÊM CUỐI NĂM NGHE HƯƠNG XƯA *

Mùa xuân đừng nhé. chớ về đây !

Để chút hoài hương đối sầu này

Người hỡi. có mơ về chốn ấy ?

Hương xưa. đêm vỡ. khúc tình đầy

—————————–

(*) Người ơi, chiều nào có nắng vàng hiền hòa sưởi ấm nơi nơi….

…Người có thương yêu loài người và yên vui sống cuộc sống vui.

(Hương Xưa –  Cung Tiến)

 

ĐÊM CUỐI NĂM KHÔNG NGỦ

Trước đèn xem truyện Tây minh

Gẫm cười hai chữ nhân tình éo le. (Nguyễn Đình Chiểu) 

*

Đêm quánh đặc. thời gian tích tắc

Chong đèn khuya. đọc truyện nhân sinh

Thấy người xưa khóc mù đôi mắt

Sao người nay vui sống riêng mình?!

 

Đêm vắng lạnh. thở dài tiếng gió

Khêu đèn khuya. gõ tụng Tâm kinh

Lòng cố an. không không. sắc sắc

Sao trong tim. vẫn động chữ tình ?!

 

GIAO THỪA ĐỌC NGUYỄN DU

“Đêm quánh đặc tiếng thời gian tích tắc

Chong đèn khuya đọc lại truyện tử sinh” (NL)

*

Chong đèn. đọc truyện Nguyễn Du

Câu văn trêu khổ. thiên thu lệ người

Lệ xưa. tháng bảy sụt sùi

Người nay mùa đến. có vui được nào?

 

Nhớ xuân ngày ấy. đắng trào

Quê hương năm cũ. biển dâu kiếp đời !

 

Tiền nhân. thảm thiết khóc người

Ta nay. đêm muộn. mượn lời văn xưa

Chiêu hồn tháng bảy. mưa thưa

Thở dài tiếng gió. giao thừa đêm nay !

 

Khêu đèn. cho nỗi sầu dài

Đọc trang văn cổ. khóc ai xuân về

Chúng sinh thập loại buồn thê !

Thời gian tích tắc. tái tê tiếng lòng !

 

Giao thừa. ta chẳng ngóng mong

Khép trang văn khổ. nến hồng lụn tim !

 

Nguyên Lạc 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s