Tôn Thất Mệnh – QUEBEC & THỦ ĐÔ CỦA TUYẾT 

Bảo tuyết tại thành phố Québec

Còn đúng 24 tiếng nữa là năm mới. Từ năm cũ sang năm mới chẳng có gì thay đổi , thiên nhiên thì cứ hững hờ và con người thì vẫn hoạt động như cái máy dù được vài ngày tạm nghỉ, tạm ngưng phát ra những tiếng ồn ào cũ rích…

Mấy tuần nay bầu trời vẫn cứ xám xịt , đêm không trăng sao ngày không ánh nắng và đông chí đã đến chính thức hôm 21 tháng 12. Nhưng dù đông chí đã qua gần mười ngày rồi mà đêm vẫn còn quá dài. Bốn giờ chiều trời bắt đầu tối và đến hơn 7 giờ sáng trời mới bắt đầu sáng lại, con người ở đây sống trong cõi âm nhiều hơn cõi dương.

Mùa đông ở đây là mùa của sự lạnh lẽo, tuyết đổ, bão tuyết, đường xá trơn trượt, bệnh cúm (influenza) và …Bịnh tinh thần, đó là bịnh trầm cảm theo mùa (Seasonal Affective Disorder – SAD – Winter depression), có khoảng từ 10% đến 20% dân số Bắc Mỹ bị ảnh hưởng bởi trầm cảm theo mùa. Bịnh khá nguy hiểm có thể dẫn đến chết người (do tự sát). Thủ phạm gây bệnh này không ai ngoài mặt trời, vì do thiếu ánh nắng mặt trời nên con người sinh bệnh.

Ở đây không có “tết” chỉ có ngày Noel và ngày đầu năm, những ngày này người ta thường bỏ đi du lịch qua xứ nóng để tránh cái lạnh và hưởng sự ấm áp của ánh nắng mặt trời cùng tiếng sóng biển. Nếu không đi đâu thì họ ở nhà cùng gia đình nghỉ ngơi để chờ…đến ngày đi làm trở lại. Ngày Noel và đầu năm đi đâu ta cũng thấy vắng hoe…Thành phố và loài người đang ngủ đông…Mùa đông dài lê thê hơn sáu tháng, bắt đầu tháng mười một cho đến tháng năm của năm sau

Vì thế ở đây không phải là nơi lý tưởng cho những bợm nhậu vì không có đồ nhậu và rất ít quán bia, rượu và đến 8 giờ tối là không ai được phép bán rượu bia hay mua rượu bia nữa, muốn uống chút đỉnh là phải mua trước 8 giờ tối. Ở đây uống rượu lái xe là phạm tội hình sự…Ở tù và nhẹ nhất thì cũng bị lấy bằng và giam xe…

Con người sống ở đây có hạnh phúc hay không ? Chữ hạnh phúc thật rất khó định nghĩa, thế nào là hạnh phúc và thế nào là không ?

Nếu nói sự đầy đủ là hạnh phúc thì có lẽ dân ở đây khá hạnh phúc. Nhưng sự đầy đủ chỉ là điều kiện “ắt có” chứ chưa phải là điều kiện “đủ” để có hạnh phúc, hạnh phúc thật sự là những cảm nhận riêng của mỗi người về sự khoái lạc và an vui.

Hạnh phúc thì tùy vào mỗi cá nhân quan niệm hạnh phúc là gì. Nhưng có một điều chắc chắn là muốn có hạnh phúc thì phải được đầy đủ, đủ về tinh thần lẫn đủ về vật chất. Nhưng thế nào là đủ đối với ta ? Để ta biết rõ hạnh phúc của ta là gì để mà ta có thể dừng lại khi ta có đủ ? !

Lão Tử có nói: “Tri túc, tri chỉ” (biết đủ, biết dừng). Đó là hai cái “biết” khó biết nhất trên đời này. Ngoài ra Nguyễn Công Trứ có nói : “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc. Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn” (Biết đủ là đủ, chờ đủ bao giờ cho đủ. Biết nhàn thời nhàn, chờ nhàn bao giờ cho nhàn). Như vậy ta thấy Nguyễn Công Trứ thực tế hơn Lão Tử.

Lão tử khuyên ta nên biết đủ để mà biết dừng, nhưng trên thực tế hai cái “biết” này đòi hỏi con người phải quán triệt thế nào là đủ để mà ta biết ta đã đủ và khi đã biết ta đủ rồi thì ta phải biết dừng, nếu biết đủ mà không dừng thì cũng như chưa biết đủ.

 

Còn Nguyễn Công Trứ thì đơn giản và thực tế hơn nhiều : “Biết đủ là đủ, chờ đủ bao giờ cho đủ. Biết nhàn thời nhàn, chờ nhàn bao giờ cho nhàn”. Như vậy theo Nguyễn Công Trứ cái biết, cái tri về cái đủ không còn là cái mà ta cần biết về ta và cái ta ở đây không còn quan trọng. Một khi cái ta không còn quan trọng thì ta không cần chờ, không cần đợi cái đủ cái nhàn của ta nó đến và lúc nào ta cũng có thể đủ có thể nhàn.

Trong hai cách suy nghĩ này ta thấy Nguyễn Công Trứ có “Phật tâm hơn Lão Tử”.

Lão Tử khuyên ta có một cuộc sống đạo đức. Ta phải biết thế nào là đã đủ cho ta để mà ta biết cách dừng lại đúng lúc, đừng đi quá xa để đem lợi ích cho ta và cả tha nhân.

Còn Nguyễn Công Trứ thì với Phật tâm, ông ta khuyên ta nên dứt bỏ mọi ưu phiền cho mình và cho người nếu ta biết đủ là đủ không cần phải thật sự đã đủ, bởi vì trên đời không phải cái gì ta muốn đều được, bởi vì trên đời còn khối người ít đủ, thua ta.

Sự tìm kiếm hạnh phúc, chính là đi tìm kiếm bình an. Bình an cả thể xác lẫn tâm hồn. Nó không phải là thái độ tiêu cực mà chính là lẽ sống…Sống phải tranh đấu, vươn lên…Phải chiến thắng, nhưng chiến thắng chính mình mới là điều khó nhất trong mọi chiến thắng…

Chúng ta không hề biết đủ nên có một cuộc sống phiền toái, người biết đủ lại không biết dừng nên khổ nhọc, còn người “biết đủ là đủ” như Nguyễn Công Trứ thì không nhiều. Thành phố tôi đang sống rất lạnh và được mệnh danh là thủ đô của tuyết. Cuộc sống tại đây rất êm ả và an lành, khí hậu trong lành tươi mát. Khi tôi chấp nhận tuyết là một phần của cuộc đời mình tôi thấy tôi hạnh phúc…Cũng như các bạn đang ở Việt Nam nếu các bạn chấp nhận ánh nắng mặt trời, sóng biển, mưa dầm , bảo lụt là một phần của cuộc sống thì hạnh phúc tự nhiên sẽ đến với các bạn.

Tôn-Thất Mệnh , Quebec city , ngày 30 tháng mười hai 2010

Viết vào một đêm đông lạnh lẽo tại thành phố Quebec, Canada

http://tonthatmenh.centerblog.net/

 

Bảo tuyết tại thành phố Québec

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s