Ngô Khôn Trí – Có nên lập khu đèn đỏ làm thí điểm hay không ?

Ngành du lịch Việt Nam đang phát triển tốt, số lượt du khách đến Việt Nam tăng nhanh trong vòng 5 năm qua, nhiều nhu cầu phục vụ khách du lịch cũng tăng theo. Nhờ đó, ngành ẩm thực, văn hóa, giao thông, danh lam thắng cảnh, v.v… đã có nhiều phát triển đáng được khích lệ. Thế nhưng, một số du khách đặc biệt có nhu cầu đánh bài và mua dâm, do đó sòng bài đã mọc ra, gái mại dâm cũng tăng.

Có ý kiến cho rằng hoạt động mại dâm ở trong nước hiện nay phát triển nhanh, nên  lập khu đèn đỏ để dễ kiểm soát. 

Cách suy nghĩ này quá đơn giản, nó giống như việc mở sòng bài cho du khách nhưng vì không thu được lợi nhuận như mong muốn nên quay qua cho phép người giàu Việt Nam vào chơi ( lợi tức trên 10 triệu đồng/tháng). Không biết việc đánh giá ra sao sau 1 năm làm thí điểm ? Có thấy hết hậu quả của nó chưa ?

Mục đích là để dễ kiểm soát xem chủ nhà thồ, cò, người mua dâm và người bán dâm có làm đúng qui định của chính phủ hay không ?. Có an toàn (các cô phục vụ có đi khám sức khoẻ định kỳ hay không ?), có khai thuế rõ ràng hay không ?, có tôn trọng thuần phong mỹ tục, cuộc sống yên tĩnh của người dân sống gần đó hay không ?,v.v…

Nếu như lập ra nhưng không kiểm soát được, rồi cuối cùng đóng cửa. Hậu quả sẽ ra sao đối với các chủ nhà thồ, số lượng lớn gái ( trai và lưỡng tính)  mại dâm sẽ đổi nghề qua sinh sống bằng nghề gì ? Cuộc sống kinh tế và văn hóa gia đình của họ ra sao ?. Khách thường xuyên lui tới có dễ dàng từ bỏ thú nghiền đi tìm của lạ hay không ?

Còn nếu như nhà nước tự cho là quản lý tốt (an toàn, nộp thuế, hợp với văn hoá hiện đại, tệ nạn xã hội không tăng ) , các tỉnh nhỏ và ngay cả nông thôn cũng muốn đứng ra xin phép lập khu đèn đỏ ? Nếu như vậy, bao nhiêu cô gái phục vụ mới đủ và việc cạnh tranh giành khách sẽ xảy ra như thế nào ?

Thái lan không hợp thức hoá mại dâm nhưng có tổ chức hẳn hoi mà nạn phá thai và vứt bỏ thai nhi ở chùa rất nhiều, phát sinh nhiều kiểu bán dâm trai, đồng tính, lưỡng tính,…không phù hợp với văn hoá Á châu bình thường. 

Nhật đã từng cho lập khu đèn đỏ và đã phải đóng sau đó vào năm 1956  nhưng mại dâm không biến mất, được trá hình ở nhiều hình thức khác, ngược lại ngành công nghiệp tình dục phát triển mạnh, giới trẻ ngày nay không muốn lập gia đình, quan hệ tình dục của vợ chồng giảm đưa đến những hậu quả không lường như tỷ lệ ly dị cao, tỵ lệ kết hôn thấp, dân số giảm, thiếu lao động trẻ, thiếu người làm ngành nông. Nước Nhật được xem như là một tấm gương cho các nước châm phát triển, nhất là các nước ở châu Á. Cái giá mà văn hóa Nhật phải trả cho sự “Tây hóa”, “Tự do cá nhân” quá đà, cho việc phát triển không đồng bộ rất cao. Hiện nước này đang bị rơi vào “cơn bão tình dục và hôn nhân” với đầy rẫy những nguy cơ khó quay đầu trở lại được. Đó là hậu quả của việc đã cho mở khu đèn đỏ, chính phủ Nhật âm thầm chấp nhận bán hợp pháp ngành mại dâm, dung túng nhóm mafia Yakuza và đã không có biện pháp mạnh tay kiềm soát và ngăn chặn sự pháp triển ngành công nghiệp tình dục ngay từ đầu ở đất nước đông dân này ?

Đây là bài học kinh nghiệm quý báo cho các nước theo sau. Phát triển kinh tế phải đi đôi với việc gìn giữ đạo đức, bản sắc và giá trị văn hóa của riêng mình ?

Có ai nghĩ đến việc đề nghị xuất trình giấy chứng minh độc thân để được mua dâm hay không ? Bởi vì quan hệ tình dục ngoài hôn thú là phạm pháp. Có ai bằng lòng mua nhà ở gần khu đèn đỏ hay không ?. Ở những nơi khác, gái mại dâm có biến mất hay không ? hay ngược lại sẽ phát triển  thêm vì một số người cho rằng mại dâm là hợp pháp ? Vì là một nghề dễ kiếm ra tiền nhanh nên sẽ xuất hiện nhanh chóng một thành phần mới trong xã hội, từ chủ các nhà thồ đến cò dẫn khách, săn các cô gái trẻ, xinh đẹp ở nông thôn nghèo nàn, họ là thành phần nào trong xã hội ? và việc cạnh tranh tuyển chọn các cô gái phục vụ sẽ xảy ra như thế nào ? Có kiểm soát được không ?. Quan niệm tình dục và hôn nhân , gia đình sẽ có ảnh hưởng tiêu cực nếu giới trẻ lạm dụng quá đáng . Nhiều thanh niên trẻ dưới tuổi vị thành niên con nhà giàu xuất hiện ở nhà thồ vì không phải trình giấy tờ trước khi vào, nhiều thanh niên không kiếm được vợ nhất là ở nông thôn, nạn phá thai, vứt bỏ thai nhi tăng v.v…

Đó là chưa nói đến hình ảnh của đất nước đối với thế giới.

Có người còn cho rằng một vài nước phát triển cho hợp thức hóa mại dâm, tại sao chúng ta không bắt chước họ ? .Thực tế, chỉ có 5/40 nước giàu và 15/155 nước nghèo hợp thức hóa mại dâm. 

Đối với  nhiều khách du lịch trẻ trên thế giới, VN là chốn để ăn chơi (cờ bạc và gái điếm ). Đó có phải là điều chúng ta mong muốn hay không ?

Tóm lại, tệ nạn mại dâm có từ thời xa xưa, ở bất cứ thời đại và xã hội nào, chúng ta chỉ có thể kiềm chế nó bằng luật pháp và giáo dục. Nó phát triển mạnh hay không tùy theo văn hóa, luập pháp và cách thi hành nghiêm khắc hay không của nước đó ?

Có rất nhiều điều cần suy nghĩ thoáng nhưng cũng có rất nhiều điều không thể đi quá giới hạn của nó ?

Montreal, ngày 15/9/2017

Ngô Khôn Trí

khoahocnet: Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s