Trần Đan Hà – Nhớ Mẹ

Thao thức mãi với yêu thương ngày cũ

Vẫn sống hoài trong tâm tưởng mẹ ơi !

Tháng năm trôi buồn khổ cũng qua rồi

Nghe nặng trĩu trong lòng con nhớ quá

Đường về dẫu vẫn ngàn trùng đâu xá

Ngày chạnh buồn lòng chỉ biết lặng im

Như thương đau đang cày nát con tim

Nghe nhớ quá những ngày xưa còn bé

Buổi đến trường con tung tăng bên mẹ

Cùng bạn bè như hạnh phúc trời cho

Nét trinh nguyên của lứa tuổi học trò

Tình yêu mến con được luôn bên mẹ

Nay ngăn cách gần nửa đời… chẳng lẽ

Không còn gì ngoài khắc khoải hồn đau

Hành trang đâu dành dụm cho mai sau?

Ngoài hình bóng trong tim con của mẹ !

Nhớ vườn xưa gió chiều rung hồn khẻ

Thấy nguồn thơ lai láng bóng mẹ yêu

Con muốn gom yêu dấu lại thật nhiều

Để hạnh phúc vơi đầy trong khóe mắt

Tuổi thơ dại nguyện con ôm chưa chặt

Những ước mơ hy vọng đến tương lai

Khi lòng con còn vẫn nhớ thương hoài

Quê nhà đó chạnh niềm con muốn khóc

Đường muôn lối bước đời con mệt nhọc

Sao nhớ thương thì vẫn phải người ơi !

Xem như đây những giây phút tuyệt vời

Rồi khi biết quê hương ngàn trùng quá

Con bây giờ nương thân phương trời lạ

Nguồn cội xưa đã cách biệt không gian

Khi hoàng hôn đang xuống núi vội vàng

Như chìm khuất theo bóng hình của mẹ

Con nhủ lòng đừng buồn đau nữa nhé

Hảy ước mơ hạnh phúc thật rạng ngời

Như bình minh trên đồng lúa xanh tươi

Như bóng mẹ trong con còn nhớ mãi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s