Phượng Vũ – Thói vô cảm đáng sợ của người Việt (ngay tại khu Little Saigon – Nam CA)

Lâu lắm buổi sáng tôi mới có dịp cầm tờ báo mới tinh trong tay khi đến phòng Nha sĩ vừa mở cửa. Nhưng ở góc trái nhật báo Viễn Đông với hàng tít đậm “Cướp táo bạo trước tiệm bánh mì Ba Lẹ, cạnh Phước Lộc Thọ” đã thu hút lập tức tâm trí tôi. Từ vài tuần nay tình trạng cướp giật xảy ra thường xuyên trong khu Little Saigon, nay tin 1 người đàn ông VN bị giật sợi giây chuyền ngay khu chợ Thuận Phát, mai tin người khác bị giật bóp khi vừa bước ra khỏi tiệm ăn và chúng đều chạy thoát. Tình hình an ninh khu vực này có vẻ đi xuống! Hôm khác có tin 1 chị phụ nữ bị giật dây chuyền khi vừa đẩy xe ra khỏi khu chợ 99 Cent.

May là có cảnh sát mai phục sẳn nên tên cuớp1 bị tóm tại trận. Nhưng tình trạng cướp giật vẫn tiếp tục gia tăng như chỗ không người. Điều khiến tôi bức xúc khi đọc bản tin hôm nay là nó xảy ra ngay giữa trung tâm phố Little Saigon, nơi lúc nào cũng có đông người Việt sinh hoạt mua bán, ngồi uống cafe, ăn bánh mì.

“…Nạn nhân kể rằng vào khoảng 4, 5 giờ chiều thứ Ba, trời còn sáng, hai mẹ con bà đến ngồi phía trước tiệm Ba Lẹ ăn bánh mì. Khi ăn vừa xong, bà nhìn thấy một thanh niên trạc hơn 20 tuổi, người Mễ Tây Cơ, nước da đen, mặc áo màu trắng đứng nép vào góc tiệm bán vải gần đó nhìn bà, rồi bỗng nhiên hắn chạy lại giựt sợi giây chuyền của con trai bà tên là Long khoảng 40 tuổi đang ngồi ghế bên cạnh bà.

Con trai bà nhờ biết võ nên chống trả kịch liệt, vừa đánh tên cướp anh vừa la “Cướp, cướp,” nhưng tên cướp vẫn không buông tay khỏi sợi giây chuyền trên cổ Long, đến khi anh đấm một cú khá mạnh vào cằm tên cướp hắn mới chịu buông tay.

Trong lúc đó, bà mẹ hết hồn hết vía, lo sợ tính mạng cho con trai nên bà cố la “Cướp, cướp” nhưng không một ai trong tiệm hay những người Việt gần đó chạy ra tiếp cứu.

Thấy không có ai ngoài hai mẹ con nạn nhân, tên cướp quay sang giựt túi xách của bà Ngọc, nhưng người con trai bà nắm tay tên cướp và một tay nắm cái túi xách của mẹ, tên cướp liền dùng tay còn lại giựt mất sợi giây chuyền trên cổ bà Ngọc và tháo chạy.

Bản tin cho thấy vụ cướp giật đã bị giằng co khá lâu, hai mẹ con đã tri hô cầu cứu, nhưng không một ai trong tiệm hay những người Việt gần đó chạy ra tiếp cứu. Thấy không có ai ngoài hai mẹ con nạn nhân, nên tên cướp mới tự do tung hoành, giựt cái này, không xong, thì chuyển qua giựt món khác, giựt món khác không được thì đổi qua thứ khác cho tới khi đạt kết quả mới thôi. Đọc bản tin mà tôi thấy lòng “bức xúc”, sao cộng đồng người Việt ở ngay thủ phủ người Việt lại “vô cảm” đến như vậy?? Trước đây tôi vẫn nghĩ có lẽ chỉ có ở VN, sống dưới chế độ Cộng Sản phi nhân nghĩa lâu quá nên tâm tính người dân Việt đã bị chai đá nên hóa ra vô cảm trước những hoan nạn, nổi đau của người khác. Còn ở Mỹ, xứ sở tự do tình nghĩa con người được trân trọng. Hơn nữa truyền thống dân Việt vốn vẫn là “Chị ngã, em nâng”, chứ đâu chị ngã, em tỉnh bơ coi như không dính gì đến mình dù là được nghe kêu cứu.  Người Việt chúng ta từ nhỏ vốn đã thấm nhuần lời dạy trong Gia Huấn ca:

“Thấy người hoạn nạn thì thương
Thấy người tàn tật lại càng trông nom…
Trời nào phụ kẻ có nhân
Người mà có đức, muôn phần vinh hoa
.” (Sách Quốc văn giáo khoa thư).

Vậy mà giờ đây đồng hương ngay trong khu người Việt bị cướp giật giữa ban ngày kêu cứu mà đồng hương nở quay mặt làm ngơ.?? Vì thế thằng ăn cướp mới tung hoành như chỗ không người. Có lẽ biết rõ cái tính thờ ơ vô cảm đó của người Việt nên bọn ăn cuớp mới ngang nhiên cướp giật trong khu vực Little Saigon. Hậu quả là nay chúng cướp chỗ này, mai chúng cuớp chỗ kia. Biết ai sẽ là nạn nhân trong tương lai? Có thể đó là những người hôm nay cảm thấy chuyện đó không dính đến mình thì khôn ngoan là làm lơ. Biết đâu ngày mai tới phiên người đó là nạn nhân thì họ cũng sẽ bị mọi người làm lơ? Không có lực lượng cảnh sát nào có thể dàn trãi ra để mà trị bọn cướp, chỉ trừ người Việt giúp nguời Việt. Mỗi khi nghe có người bị cướp, chúng ta mỗi người trong khả năng của mình, phải đồng lòng góp sức bắt cướp, chắc chắn chúng sẽ thất bại và e dè không dám tới “làm ăn” ở khu vực này nữa.

Sáng hôm sau khi ra khu tập thể dục, tôi nghe mọi người bàn tán xôn xao về việc dạo này cướp lộng hành trong khu Little Saigon. Điều này khiến mọi người cảm thấy bất an, đi ra đường là thấy lo lắng. Một bà lên tiếng:

– Thôi từ nay ra đường thì đừng đeo nữ trang, kẻo bị giựt mà có khi còn mang họa vào thân

– Từ lâu tôi đã không đeo nữ trang rồi, nhưng đi đâu thì cũng phải có cái giỏ, cái bóp để đựng phone, kiếng mát, chìa khóa và bóp nhỏ đựng giấy tờ tùy thân (Bằng lái xe, thẻ nhà băng, Credit Card…)

– Vậy mới kẹt chứ, mất mấy cái đó còn khổ hơn mất tiền. Tiền thì giỏi lắm vài chục tới vài trăm thôi. Có ai đem theo tiền mặt nhiều vì ở Mỹ này đi đâu cũng xài Credit Card.

Một chị mạnh mẽ đưa ý kiến:

– Tại sao nó cướp giựt ngay giữa khu đông người Việt, mà không xúm lại đánh chết cha nó đi, cho nó tỡn. Tui thấy tụi Mễ nó binh nhau lắm, một lần tui đi chợ Mễ đậu xe bị cọ quẹt, chưa biết ai trái, ai phải là tụi Mễ nó đã kéo nhau bu đông lại uy hiếp tinh thần đối phương. Tui phải nói gọi cảnh sát tới giải quyết tụi nó mới giải tán.

Một giọng khác cất lên phản đối:

– Thôi chị ơi, đánh nó, nó đánh lại biết đâu mà chạy. Tốt nhất không dính tới mình thì “tẩu vi thượng sách”. An toàn cho bản thân mình là trước hết, còn ai ra sao kệ họ…

– Cái gì cũng bản thân mình trước hết, sao chị nói nghe giống “America First” của ông Trump quá ! Hèn gì Trump đã quyết định rút ra khỏi hiệp định về khí hậu ở Paris, một nỗ lực toàn cầu để đối phó với những hậu quả của biến đổi khí hậu. Điều này khiến các nhà lãnh đạo thế giới và các nhóm bảo vệ môi trường bày tỏ sự thất vọng to lớn kể cả Đức Giáo Hoàng Francis…

Một giọng khác phụ họa

– Đúng rồi nói vậy nghe ích kỷ quá, chỉ biết mình thôi sao? “Trái đất này là của chúng mình” mà không có tinh thần bảo vệ chung thì mất mặt tư cách cường quốc lãnh đạo thế giới. Dạo này đi đâu tui cũng nghe nói bịnh ung thư tràn lan, chắc là do không khí bị ô nhiễm quá nặng. Biết đâu ít bửa tới phiên Trump hay con cháu ổng bị ung thư thì ổng mới bỏ cái bịnh “Me first”, “America First” vì với đầu óc thiển cận thì “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”

– Đâu phải chỉ các nước trên thế giới mà ngay ở Mỹ, nhiều thành phố lớn, các trường đại học, các tiểu bang lớn như Cali cũng phản đối quyết định rút ra khỏi Hiệp định khí hậu Paris của Trump. Điều này cho thấy Trump không đại diện cho dân Mỹ, mà Trump đắc cử là nhờ tình báo Nga mánh mung xen vô nội bộ bầu cử Mỹ

Cái bà “Me First” nghe mọi người phản bác mạnh mẽ cho là giống Trump bèn âm thầm chuồn mất. Chị phát biểu hăng hái nói tiếp:

– Công đồng người Việt mình không có lòng chung bảo vệ lẫn nhau, bảo vệ sự an toàn cho cộng đồng ở ngay đây mà mình có hưởng nhờ, thì đừng nói chi tới chuyện lớn lao là dẹp bỏ chế độ Cộng Sản ở xa lắc bên kia bờ đại dương…

Tôi nghe chị nói hăng quá bèn hỏi lại:

– Hỏi thiệt chị nha, nếu chị gặp nguời ta kêu “Cướp cướp”, chị có dám xông lại đánh tên cướp không?

– Tôi đâu đủ sức đánh lại tên cướp, nhưng tôi không làm ngơ, tôi sẽ làm tất cả những gì tôi có thể làm để hổ trợ tinh thần người bị nạn như phụ họa la to kêu cứu, gỏ bàn ghế, rút giày dép ra chọi nó. Chị nên nhớ 1 người dám nhào ra phản đối, nhiều người khác sẽ nhào ra theo vì hiệu ứng dây chuyền. Bởi im lặng trước cái xấu là mắc tội đồng lõa

– Tôi đồng ý với chị về hiệu ứng lây lan, trong những video clip về người bị nạn, 1 người dừng lại giúp đở sẽ kéo theo những người khác làm theo. Hơn nữa mình có chính nghĩa lại số đông, nó phi pháp lại có 1 mình thì sẽ thất bại  thôi. Mình có thể la to “Police come, Police come “ là nó sợ mất hồn. Quan trọng là mình có đủ dũng khí để giúp người bị nạn không? Hy vọng phong cách của dân miền Nam Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha” vẫn còn tiếp tục phát triển ở đất Mỹ này

Nói tới đây bỗng dưng tôi nhớ lại những câu chuyện hào hiệp giúp người bị cướp xảy ra ở Saigon thật đáng nể

Hiệp sĩ đường phố – Những “Lục Vân Tiên”* thời nay

Trước hành vi cướp giật ngoài phố mỗi ngày một gia tăng, nên khi bước chân ra đường, nhiều người chọn thái độ thờ ơ với những gì không liên quan đến mình dù biết đó là hành vi sai trái trắng trợn. Liệu rằng, ngày nay có còn những hình ảnh ”Lục Vân Tiên giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”?

Thưa vẫn còn, và còn khá nhiều, họ có mặt ở mọi miền đất nước: Saigon, Bình Dương, Phan Thiết,  Hà nội…Họ là những người gồm đủ mọi lứa tuổi: trẻ, già và cả phái nữ nữa.

Như câu chuyện của 2 sinh viên tay không bắt cướp ở Saigon. Bạn kể lại  tối đó cả hai đang tham gia điều tiết giao thông đường Nguyễn Văn Bảo – Nguyễn Thái Sơn (phường 4, quận Gò Vấp) thì bất ngờ nghe tiếng “cướp, cướp…” từ bãi xe trong trường. Văn và Chiến liền chạy tới cổng trường thì thấy một thanh niên khoảng 30 tuổi mặc quần jeans, áo thun sọc đen trắng chạy xe Air Blade đâm ngã xe cô gái. “Thấy người này vứt xe tháo chạy, xác định đây là kẻ cướp, chúng tôi cùng nhau truy đuổi”.

Nói về hành động của mình, cả hai cho rằng đây là việc phải làm. “Lần đầu tiên chúng tôi đối mặt với một tên cướp táo tợn. Nghĩ lại phút đối đầu cũng thấy sợ nhưng đây là phản ứng bình thường ai cũng cần phải làm. Dù tội phạm có hung khí nhưng nếu người dân đồng lòng vây bắt thì bọn chúng cũng khó thoát”.

Sau những vụ việc tham gia đẩy lùi cái ác, những hiệp sỹ đường phố trở lại công việc đời thường như hàng triệu người khác và tiếp tục thầm lặng mưu sinh. Có thể nói, cái ác, cái xấu sẽ không còn chỗ dung thân trong xã hội, nếu cuộc sống vẫn còn nhiều Lục Vân Tiên như các bạn sinh viên, những người thấy kẻ bị cướp không thể không cứu.  Khi chúng ta nói không với cái ác – cái ác sẽ không có cơ hội phát triển.

“Hiệp sĩ” có thể là những anh xe ôm, những người lao động tự do, đều có xuất phát điểm nghèo khó, mưu sinh kiếm sống hàng ngày nhưng giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha. Ở điểm này tôi thấy hình như càng nghèo cái máu hiệp sĩ càng cao.  Họ sẵn sàng xả thân, sẵn sàng truy đuổi những tên tội phạm đến cùng.

Ông Nguyễn Văn Hùng (51 tuổi) đã làm công việc bắt cướp hơn 22 năm nay, giúp không dưới 500 trường hợp

“Mình thấy cướp, mình không thể đứng yên, thấy người gặp nạn cũng không thể không cứu. Nếu ai cũng vì những nỗi sợ hãi, lo cho bản thân thì còn ai dám giúp người, dám đấu tranh chống lại cái xấu, cái ác”.

Ông nhận xét: mỗi khi gặp khó khăn hay lúc bị cướp giật ngoài đường, chúng ta trở nên rất yếu đuối. Điều đầu tiên mà ai cũng hy vọng là sẽ nhận được sự giúp đỡ của những người xung quanh. 

Nhiều người không dám cứu, không dám giúp bởi vì lo sợ an toàn cá nhân, sợ rằng việc tốt chẳng những không được đền đáp mà còn gây ra hệ lụy. “Nhưng chẳng ai đặt vào hoàn cảnh người gặp nạn mà nghĩ, họ không nghĩ rằng lúc mình gặp nạn, mình cũng mong lắm một sự giúp đỡ. Vậy thì tại sao lúc này, khi chúng ta còn mạnh mẽ, có thể giúp người khác lúc khó, chúng ta lại không làm điều ấy?”- ông tâm sự: “Đã cứu người thì không sợ…”  

Hình như xã hội càng phát triển , đồng nghĩa với việc bệnh vô cảm càng gia tăng. Nhưng may quá chúng ta đã có những hiệp sĩ với tinh thần “Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà thaHành động này rất cao cả và đáng noi theo. Họ chính là những bông hoa làm đẹp cho đời. Họ đã làm cho đời sống tinh thần của người Việt Nam đẹp hơn lên rất nhiều

Bên cạnh nhiều người VN trở nên vô cảm, khiến xã hội càng ngày càng xấu đi. Tôi hy vọng với tinh thần “Hãy giúp đở nếu bạn có thể” bạn sẽ thuộc nhóm đa số người VN tốt bụng và luôn có tinh thần tương trợ lẫn nhau. Điều này sẽ làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên có ý nghĩa hơn.

Một email mới nhận được khiến tôi cảm động và rất vui. Trước đây tôi cứ nghĩ hình thức garage sale ở Mỹ là 1 hình thức tương trợ, san sẽ cho nhau rất hay, vì giá bán ở garage sale rất rẻ, người nghèo, ít tiền thường thich đi garage sale là vì vậy. Nhưng bản tin mới nhận làm tôi thán phục tinh thần tương trợ của người Việt Nam nhiều hơn. Điều này chứng tỏ người Việt Nam không vô cảm, luôn có tinh thần tương trợ và thương người rất cao.

Cửa hàng tình người

Ở một góc ngã tư thị trấn biên giới Tri Tôn (tỉnh An Giang), có một cửa hàng tuy khai trương không lâu nhưng rất được nhiều người gần xa biết tới.

“Khách tới đây từ khắp nơi. Vui lắm!” – chị Nguyễn Thị Tuyết Vân (44 tuổi, cửa hàng trưởng) cho biết: Có những món hàng đã cũ, nhưng cũng có những món mới tinh… được chắt chiu 
từ khắp nơi gửi về.

Trước đây chị có mở điểm nhận và phát hàng hóa ở công viên Núi Cấm ( huyện Tịnh Biên) với tên cửa hiệu là “Cho đi và nhận lại”. Nghĩa là ai có thứ gì, đồ mới hay đồ cũ còn sử dụng được có nhu cầu muốn cho thì ở đây chị sẽ tiếp nhận, giống như một hình thức ký gửi. Những thứ đó sẽ được trưng bày như hàng hóa để khách đến nếu thích thì cứ mang về dùng mà 
không cần trả tiền. Khi được hỏi về nguồn cung cấp chị Vân nói danh sách những người muốn cho nhiều không kể hết. Phần lớn họ gửi hàng đến nhưng không hề nói tên, theo kiểu “Tình cho không, biếu không”

Cám ơn bản tin về “Cửa hàng Tinh Người” đã xóa đi trong tôi những buồn lo về thói vô cảm của người VN. Nó giúp tôi củng cố thêm niềm tin Người Việt lúc nào cũng tương trợ giúp đở nhau dù là ở trong nước hay hải ngoại vì ông bà xưa đã nói:”Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”

Phượng  Vũ

* Lục Vân Tiên là tên 1 tập truyện thơ nổi tiếng ở miền Nam của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu. Trong truyện Lục Vân Tiên trên đường đi thấy kẻ cuớp tấn công Kiều nguyệt Nga, dù không hề quen biết, nhưng Lục Vân Tiên đã xông pha nguy hiểm cứu Kiều Nguyệt Nga.:

Nhớ câu kiến nghĩa bất vi,

Làm người thế ấy cũng phi anh hùng”.

( Thấy việc nghĩa mà không làm thì không phải là người dũng)

Truyện đề cao tinh thần dũng khí, nghĩa hiệp, luôn phóng khoáng, trọng nghĩa khinh tài của người miền Nam

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s