Phượng Vũ – Những điều thú vị khi đi thăm “Pink City”- Ấn Độ

“Mưa Hồng” là một trong những bài hát của Trịnh công Sơn mà tôi rất thich, vì màu Hồng vốn là màu tôi yêu từ khi còn nhỏ cho tới tận bây giờ.  Ngay câu mở đầu bài “Mưa Hồng”  tác giả đã vẽ lên một bầu trời trẻ trung:” Trời ươm nắng cho mây hồng” và câu kết bài lại gợi lên 1 quan niệm sống lạc quan cho tuổi hoàng hôn: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”. Vì quan niệm này mà tôi vẫn thich đi chu du đó đây khi còn có thể. Và hôm nay khi chu du Ấn độ tôi lại sắp được đi thăm “Pink City”.

Nghe cái tên “thành phố Hồng” dễ thương là đã thấy cảm tình rồi, nhưng đường đi từ New Delhi tới bang Jaipur có Pink City khá xa nên gần như ngồi xe suốt ngày, thỉnh thoảng cũng có trạm dừng chân để nghỉ ngơi, nhưng nhờ vậy chúng tôi được ngắm nhiều cảnh lạ ở Ấn Độ khi rời xa New Delhi.

Ấn  Độ: vương  quốc  của  nhiều  loài  thú

Khi ra ngoại ô, chúng tôi thấy Khỉ khá nhiều, chúng đùa giỡn trên các nóc nhà hay bờ tường thoải mái. Riêng bò thi ở đâu cũng gặp, có khi chúng thơ thẩn vào chợ, có lúc lại đi lang thang giữa quốc lộ, xe cộ phải tránh nó, chứ nó không tránh xe. Nói tới đây tôi lại nhớ tới câu chuyện vui của 1 người quen kể khi đi du lịch Ấn độ. Đoàn xe đang chạy ngon lành bỗng bị tắc lại giữa đường vì 1 chú bò buồn tình ra đứng giữa đường ngắm cảnh chơi. Trời thì nóng nực mọi người chờ đợi sốt ruột, đoàn xe chờ càng lúc càng dài nhưng chú bò thì thản nhiên như không, chủ nó đứng bên đường cũng thản nhiên nhìn đoàn xe đợi. Một phụ nữ xuống xe chạy tới gần con bò, mọi người nhắc nhở: “Không được đánh hay xô đẩy bò…”- “Tôi biết điều này mà!”. Bà ta tới sát cạnh con bò, xắn tay áo lên và cúi xuống nhìn rồi thò tay vào phía duới bóp 1 cái, thế là con bò nhảy dựng lên phóng thật nhanh vào rừng, chủ của nó khiếu nại “bà làm gì khiến bò tôi phóng nhanh như gió làm sao tôi đuổi kịp?” – “Sẳn tay áo tôi đang xắn, ông có muốn tôi làm cho ông phóng nhanh để đuổi kịp bò của ông không?” – “Thôi khỏi!” Rồi ông vội vàng phóng theo đuổi cho kịp con bò. Mọi người nghe xong bò lăn ra cười thoải mái quên đường dài.

Ấn độ đúng là “Vương Quốc của Bò”, bò muốn đi đâu muốn làm gì hoàn toàn tự do. Trên toàn lãnh thổ Ấn Độ có khoảng 44,9 triệu chú bò, chiếm 17,2% lượng bò gia súc trên toàn thế giới nên được xem là Vương quốc bò lớn nhất thế giới. Lúc nhìn thấy đàn bò đi bên đường ốm phơi cả xương sườn ra ngoài làm tôi ngạc nhiên vì tôi tưởng bò ở Ấn được “cưng” lắm nên phải béo tốt chứ, hay là tại nó muốn diet chăng? giống mấy cô diễn viên điện ảnh lúc nào cũng muốn “mình hạc, xương mai”. Nhắc tới điện ảnh, HDV cho biết Ấn độ có Bollywood là ngành công nghiệp sản xuất phim lớn nhất thế giới. (theo sau nó là Nollywood ở Nigeria và Hollywood ở Mỹ). Ngành công nghiệp điện ảnh Ấn Độ tạo ra nghệ thuật điện ảnh đông người xem nhất thế giới. Ôi chao nhờ “đi một ngày đàng học một sàng khôn“, chứ trước đây tôi cứ tưởng Hollywood của Mỹ là “number 1” chứ!

HDV theo đạo Hindu nên cũng ca ngợi bò hết mình, anh cho rằng bò rất hữu dụng trong nhiều việc khác nhau, từ việc dùng làm thuốc để trị bệnh. Ngay nước đái bò cũng được chế làm thuốc, nhiều thuốc chế tạo từ Ấn lấy nguyện liệu từ bò. Ngoài ra nó còn chế biến được nhiều thực phẩm ngon ( Cheese, Yogurt, Milk…) .Đăc biệt phân bò còn dùng để nấu bếp, HDV chỉ 2 bên đường cho thấy phân bò được đóng thành “bánh tròn to” như ngày xưa VN hay đóng bánh than để đun nấu. Bánh phân bò được chất đầy trên nóc nhà và khắp các sân. Có một số đền chùa cấm mang những món hàng làm từ da thuộc ( áo, bóp ví…) vì bò được xem là con vật linh thiêng ở Ấn Độ.

Đi tới bất cứ nơi đâu của Ấn Độ, từ vùng quê đến thành phố đều có thể bắt gặp bò, khỉ, chó, sóc, chim… sống lẫn với con người. Người dân Ấn với niềm tin tôn giáo mạnh mẽ, rất hạn chế việc sát sinh. Chúng tôi được xem hình: Một tín đồ Hindu thắp hương để bày tỏ sự kính trọng trước xác một con voi chết. Con vật này bị bắn khi xông vào một ruộng lúa gần vườn quốc gia và nó chết vài ngày sau đó. Ấn Độ còn được xem là quê hương của nhiều động vật quý hiếm nhất thế giới. Cuộc sống trong vườn quốc gia Kaziranga tại Ấn Độ rất khắc nghiệt, nhưng đối với cọp và nhiều loài động vật hiếm quý khác, nơi đây vẫn tuyệt vời hơn nhiều khu vực khác trên thế giới.

Không những đối với động vật to lớn mà ngay cả loài chuột bạch bé nhỏ cũng được quý trọng. H.D.V. kể hằng ngày nó được nuôi bằng sửa tươi, sửa nó uống còn dư được dùng làm thuốc?!. Tôi tưởng là nói đùa, ai dè lát sau ghé thăm một đền thờ nhỏ trên đường đi,(cũng phải lột dép ra mới được vào,  2 bà Mỹ cầm dép theo cũng không cho vì dép là thứ dơ bẩn). Chúng tôi thấy trên bàn thờ 1 chú chuột bạch chạy ra chạy vô uống sửa tươi trên đĩa. Ngoài ra HDV còn cho biết có những vùng bị dịch bệnh, người ta cho những con chuột ăn no ( feed the rat) rồi ăn cứt chuột thì sẽ hết dịch bệnh!  HDV khi vào đền khấn đầu quỳ mọp lạy thật sâu, và khi trở ra anh ta đi giật lùi.(anh  đã tốt nghiệp đại học để làm HDV du lịch cho khách nước ngoài).  Có người thắc mắc về tình trạng vệ sinh ở sông Hằng, khi có cả trăm ngàn người tới tắm rửa, tẩy uế…thì anh nói sông Hằng là con sông linh thiêng nên nước của nó “pure” bằng chứng là cá Dolphin vẫn sống ở đó! Ôi những điều thuộc về niềm tin tôn giáo thì xin miễn có ý kiến!

Dọc đường chúng tôi thấy nhiều đoàn xe lửa, và HDV cho biết hàng ngày có 18 triệu dân đi xe lửa. Công ty tuyển dụng nhiều nhân viên nhất thế giới là công ty Đường sắt Ấn Độ (Indian Railways). HDV cũng cho biết tất cả nhân viên làm cho chính phủ đều được cấp nhà ở, nhưng khi đông quá thì phải đợi hơi lâu. Ấn cũng có nhiều cái nhất thế giới khác: với 300,000 giáo đường, Ấn là quốc gia có nhiều giáo đường nhất thế giới. Mới đây đọc bản tin một phụ nữ Ấn Độ hạ sinh 11 đứa con trong một lúc ( nhất thế giới).  Có điều ngược lại với Dubai cô dâu Ấn về nhà chồng phải có của hồi môn, bản tin mới đọc cho biết 1 chú rễ vì quá tham lam, nên đòi của hồi môn quá nhiều. Được rồi lại đòi thêm nữa và còn dọa nếu không đáp ứng sẽ cấm không cho cô dâu bước vào cửa nhà mình. Cuối cùng cô dâu đã quyết định ly hôn, sau 3 giờ cưới. Còn chú rễ bị dân làng trừng phạt bằng cách cạo trọc 1 phần tóc trên đầu cho nhớ đời. Dân Ấn sinh sản nhiều ( hạng 2 thế giới) vì thế theo truyền thống người phụ nữ lúc nào cũng ở nhà chăm sóc con.  Độ tuổi trung bình của người dân là 26.9 tuổi. (Ấn là 1 dân tộc trẻ). Hình như họ không bị hạn chế sinh sản, lại lập gia đình lúc còn trẻ (dưới 18 tuổi). Đại đa số người dân Ấn  kết hôn theo sự sắp xếp của cha mẹ hay các thành viên khác trong gia đình.  Hôn nhân được cho là gắn liền với sinh mệnh, và tỷ lệ ly hôn rất thấp. (Ngay cả Gandhi, trong sách tôi vừa mua đọc, ông đã tự kể lại phải lập gia đình từ năm 13 tuổi và mọi việc từ nghi lễ đến ngày giờ đám cưới đều do cha mẹ quyết định).

Xe chạy ngang một khu khá lớn thấy đề hàng chữ ” Japan Zone”, rồi “Japanese City”. HDV cho biết đây là khu kỹ nghệ  của nguời Nhật, vì nhân công ở Ấn giá rẻ, nhiều xe hơi trên thế giới đều được làm tại đây và 70% đồ phụ tùng đều được sản xuất tại Ấn. Không chỉ có người Nhật mà nhiều công ty của Mỹ như  Apple hiện nay đang thương thuyết để thiết lập mối quan hệ mật thiết với Ấn Độ và có lẽ  một phần những sản phẩm của Apple không nhất thiết quay về Mỹ mà có thể bay sang Ấn Độ nơi mà nhân công vẫn còn rất rẽ. Do đó,vấn đề không đơn giản như TT Trump muốn mà nó còn tùy thuộc rất nhiều vào những yếu tố khác như: nhân công, luật lệ để cho giá sản xuất không quá cao mà có thể cạnh tranh với những công ty khác như Samsung, Sony …Về mặt kỹ thuật hiện nay Ấn đã sản xuất được nhiều loại xe hơi nhỏ, gọn với giá thành khá rẻ ( khoảng 4, 5 ngàn đola/1 chiếc) lại ít hao xăng. Trong khi VN từ năm 1970 đã sản xuất được “La Dalat”, chạy khá tốt, nhưng bây giờ chẳng biết đến bao giờ VN mới tiếp tục lại được?

Có lẽ vì thời tiết quá nóng, nên chúng tôi thấy 2 bên đường đều có những tấm bảng quảng cáo khá lớn luôn nhấn mạnh tới A.C:  A.C Resort, A.C Restaurant, A.C Hotel ( nếu không có máy lạnh chắc không chịu nổi với thời tiết quá nóng như thế này). Như vậy thì không biết những khu nhà ổ chuột 2 bên đường lợp bằng những tấm thiết mỏng, trên chất đầy gạch ( nếu không gió sẽ thổi bay đi mất) lại thấp lè tè thì làm sao chịu đựng nỗi?.Đôi khi lại thấy cảnh giống nhà quê bên VN thời chiến tranh với những ngôi nhà xơ xác, con nít ốm tong teo… Kìa trên 1 đường quê chúng tôi nhìn thấy 1 đám tang 4 người đàn ông khiêng xác phủ vải đỏ trên 1 miếng ván và hơn chục người lếch thếch  theo sau. Trông thật nghèo khổ, lặng lẽ và tội nghiệp, HDV cho biết ở đây tất cả người chết đều được đem đi thiêu! Tôi tự hỏi không biết kiếp sau người đó còn muốn làm người nữa hay không? vì HDV cho rằng:”Mỗi người đều có quyền tự do chọn lựa kiếp sau của mình. Nếu ở tốt thì kiếp sau được làm người, nếu ở không tốt thì kiếp sau làm thú vật” Nhưng ở xứ Ấn này làm thú cũng được ưu đãi lắm chứ!

Jaipur – Pink City

Gần 4 giờ chiều chúng tôi tới Jaipur – Pink city. Có lẽ Jaipur là thành phố cổ xưa duy nhất được xây theo lối kiến trúc của một đô thị buôn bán, bao quanh bằng những tường thành cao và những đường phố rộng lớn. Sắc hồng của đá hoa cương phủ khắp những con phố của Jaipur nên chính vì vậy thành phố này mới được mệnh danh là thành phố hồng với hai bên là những cửa hàng được xây bằng đá hoa cương hồng. Đúng là thành phố Hồng, nên nhìn đâu cũng thấy màu hồng kể cả chân cầu xa lộ, cũng được sơn màu hồng. Điều đáng nói là dân chúng có vẻ bình dân nhưng tuyệt nhiên không thấy 1 nét vẽ bậy nào trên những bức tường màu hồng đó!

Chúng tôi được các cô nhân viên hotel Sheraton với y phục truyền thống Ấn độ chào đón bằng cách chắp tay chào “Manasta” (God in you), rồi bôi trên trán mỗi người một vết đỏ. Sau đó chúng tôi nhận phòng tắm rửa nghỉ ngơi và 1 giờ sau gặp lại nhau để xe chở đi phố shopping. Khi gặp nhau lại, tắm rửa rồi ai cũng có vẻ tươi mát hơn, nhưng đều cố gắng giữ lại vết đỏ, vết hồng trên trán như lưu dấu cái gì đó của xứ Ấn hay là của Pink city. Dọc đường đến chợ đi ngang 1 công trường chúng tôi nhìn thấy cảnh hằng ngàn con chim bồ câu đậu đầy quảng trường hay hàng trăm con đậu trên vòng xoay giữa đường và trên sân rộng. Một hình ảnh hòa bình và thân thiện giữa người và chim sống chan hòa bên nhau, chim không có vẻ gì sợ con nguời. Cảnh này tôi đã từng nhìn thấy nơi 1 quảng trường ở Ý, nhưng ở Pink city  thì hình ảnh này được thấy thường hơn, phổ biến hơn  nhất là khi ngày hôm sau trên đường chúng tôi đi thăm cung điện Hawa Mahal. Điều đáng nói là dân chúng ở đây có vẻ  nghèo và ít văn minh hơn. Hình ảnh vui nhất làm tôi nhớ lại cảnh Saigon năm xưa là khi nhìn 1 đoàn quảng cáo cho vở diễn vào buổi tối. Theo sau 1 xe chạy chậm có treo hình ảnh vở hát 2 bên, họ đi từng đoàn có cả đàn ông, đàn bà với sắc phục màu mè vừa đi vừa gỏ trống ca hát tưng bừng làm huyên náo cả 1 khu phố, khi gặp du khách họ vẫy tay chào cười toe xem ra có vẻ rất thân thiện.

Đến khu chợ chúng tôi thấy có quá nhiều gian hàng, chia ra từng khu: bán giày dép, quần áo, thực phẩm khô. Có nơi đề “Fix Price” (giá nhất định), nhưng có nơi trả bớt 50% vẫn bị hớ. Có 1 điều tôi công nhận người bán hàng thật “quá hiền”. Khi bạn tôi trả giá 1 cái áo, họ đồng ý bán và vô trong lục đồ từng đống này qua đống khác để tìm bông và size cho vừa ý khách. Khi mọi việc vừa ý rồi, bạn tôi mặc thử và họ đã gói đồ đàng hoàng, lúc đó bạn xúi tôi mua theo vì giá rẻ. Tôi mặc thử và thấy không vừa ý nên không mua. Ai dè bạn tôi  bắt chước không mua trả lại gói hàng. Tôi áy náy vì mình đã tiêu tốn thời giờ của người ta quá nhiều. Kiểu này gặp VN thì chắc bị chửi te tua, nhưng ở đây không nghe họ chửi gì cả. Hú hồn!

Trên đường về lại hotel chúng tôi gặp một đoàn người thật đông đi kéo dài trên đường phố, hình như họ kỷ niệm 1 ngày lễ gì đó. Họ đi theo lớp lang có voi đi mở đầu, rồi có cả ngựa, rồi đoàn kèn trống ầm ỉ. Tiếp theo là nhóm nam, rồi tới nhóm nữ mặc y phục Ấn độ màu đỏ, đầu đội nồi đồng có hoa. Hính như đời sống người dân Ấn nghiêng về đời sống tôn giáo nhiều hơn, họ có nhiều lễ hội tôn giáo. Chẳng thế mà có đến hơn một nửa dân số Ấn Độ là người ăn chay trường hay thường xuyên ăn chay. Họ thường được khuyên: “Không nên ăn thịt, ăn rau là an toàn“. Có lẽ vì thế bạn sẽ ít có cơ hội trông thấy các anh tài xế xe tuk tuk tranh giành khách của nhau như ở VN. Bạn cũng tha hồ tay phải iPhone, tay trái cầm bóp tung tăng trên phố mà không phải lo sợ chẳng may bị giật. Đời sống họ tuy nghèo nhưng hiền hòa và lương thiện, nhờ đó tôi học được nhiều điều từ đất nước này hơn là những gì nhìn thấy bên ngoài xem ra có vẻ thấp kém, nghèo khổ thiếu vệ sinh.

Tối đó đoàn ăn buffet tại hotel, lâu lắm mới được ăn 1 bữa buffet ngon miệng, vì có nhiều món ngon và có cá. Ăn xong ra ngoài còn được xem múa rối, họ điều khiển con rối thật tài tình. Con rối múa đủ kiểu từ đàn ông quay lại đã hô biến thành đàn bà, rồi nhào lộn thật ngoạn mục nhất là màn gọi con rắn bò ra ngóc đầu quay tới quay lui làm tôi nhớ chuyện sợ tiếng sáo gọi rắn ngày xưa khi còn bé.

Sáng hôm sau chúng tôi lên đường đi thăm Pháo đài Amber, cố đô của Liên Bang Ấn trước năm 1728. Pháo đài này được xây dựng bằng đá cẩm thạch trắng và đá sa thạch đỏ. Điểm hoàn hảo cho pháo đài Amber chính là vị trí toạ lạc trên đồi cao, phản chiếu hình ảnh mỹ lệ xuống hồ Maotha xanh biếc. Kiến trúc Amber hoàn toàn khác biệt với những pháo đài gần đó, khi bên ngoài giống như căn cứ quân sự, nhưng bên trong lại là khung cảnh ấm áp và hệ thống đồ sộ các phòng, đại sảnh, vườn cây cắt tỉa hay những tháp canh với tầm nhìn rộng lớn. Năm 2013, pháo đài Amber, cùng với 5 pháo đài khác của bang Rajasthan được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới.

Điều thú vị là HDV cho biết chúng tôi sẽ được cưỡi voi, 2 người/ 1con để đi lên thăm pháo dài Amber. Thật là “exciting”, chúng tôi xếp hàng dài để đợi tới lượt leo lên các bậc thang và đứng   nơi góc cao của pháo đài cổ, voi đứng phía dưới thung lũng. Các chú voi cũng được khoác áo màu sặc sỡ (kiểu voi Hoàng Gia), trên mặt và tai cũng được “vẽ vời” hoa lá cành cho nhan sắc thêm phầm diễm lệ! Trên lưng là 1 tấm thảm dầy cho 2 du khách ngồi thoải mái và có sợi dây nhỏ chung quanh để du khách có thể vịn vào đó cho an tâm. Voi có đánh số và cũng xếp hàng để tới lượt phục vụ và chúng rất biết nghe lời các chú nài voi. Tụi tôi thich quá, nhưng không biết làm sao nhờ ai chụp hình được? Nhưng đúng là “lo bò trắng răng” vì voi vừa đi được 1 đoạn thì dọc theo sườn đồi các thợ chụp hình đã đứng sẳn và la lớn tiếng nhắc chúng tôi nhìn vào máy hình, để họ bấm lia lịa. Bấm xong họ la lớn tên của họ: Vicky, John…Ngồi chễm chệ trên lưng voi đủng đỉnh đi lên đồi cao, tiến lên pháo đài cổ thật oai phong. Ngửa mặt hưởng gió mát và cảm nhận được rõ ràng hơn vẻ đẹp hùng vĩ của bầu trời xanh và mây lang thang trên đầu. Nhìn xuống phía dưới thành phố và cảnh sắc mê hoặc của hồ Maotha xanh rờn xa xa thật tuyệt. Ôi đời chu du đây đó đầy vui thú có lúc nào thich hơn? Hình ảnh từng đoàn voi với sắc màu sặc sỡ nối đuôi nhau đi lên thành phố cổ với tường màu vàng xa xa trông vừa đẹp uy nghi lại vừa lãng mạn.

Khi xuống voi rồi ai cũng tấm tắc “very interesting”, tôi chợt thầm nghĩ: “cám ơn TH nhiều lắm!” Lâu đài trên này vừa rộng lớn vừa uy nghi, sân rộng mênh mông. Mọi người xúm nhau mua “nón India” có người gọi là “khăn” hay “rế” đội lên đầu. Trông ai cũng giống India thứ thiệt, vậy là lăng xăng lo chụp hình cho nhau, hết nhóm này tới nhóm kia. Thật vui, chẳng ai còn màng tới HDV giải thich sự tich hay lịch sử của pháo đài nữa. Ông thợ chụp hình đã tìm ra tôi dễ dàng để giao hình. Cả xấp hình, họ đòi 500R, tôi trả 300R, họ chịu và trả tiền. Vậy mà lát sau bạn tôi la: “bà trả mắc quá rồi! chỉ trả 100R thôi, vì họ không chịu lát nữa họ cũng đem liệng. Từ đây bà giao cho tui trả giá cho..” – Tôi ỉu xìu: “Ừ thì lần sau tui giao cho bà!” nhưng trong bụng thầm nghĩ “Trả rẻ quá, thì có vẻ ép người ta, tội nghiệp!”. Sau đó chúng tôi được dưa đi thăm khu dệt thảm, một trong những sản phẩm nổi tiếng của Ấn. Có đi thăm mới thấy công phu tỉ mỉ của bao nhiêu nhân công dệt bằng tay qua nhiều giai đoạn để hoàn thành 1 tấm thảm đẹp. Đi xuống phía dưới thăm cửa hàng silk, giá khá đắt vải áo giá trung bình cỡ 100$US trở lên.

Buổi chiều chúng tôi đi thăm đài thiên văn cổ Jantar Mantar – một trong năm đài thiên văn được xây dựng từ thế kỷ XVII dưới thời Vua Jai Singh II. Hiện nay, di tích vẫn còn giữ được nguyên trạng vốn có. Thời ấy, đài quan sát Jantar Mantar giữ một vai trò nòng cốt trong việc dự báo các sự kiện thiên văn học và khí tượng học.Trong khi chờ mọi người ra đông đủ, các người bán hàng lên xe mời mua những món hàng đều hạ giá 50%, (so với giá mới mua lúc nảy). Vậy là tha hồ   mua khỏi cần trả giá. Ở đây người nghèo và ăn xin khá nhiều, hình như ở đâu cũng vậy, cái nghèo đói và cái sung túc luôn nằm kề bên nhau. Tôi đi để biết và… để thấy chẳng xã hội nào giống xã hội nào! nhưng ở đây tôi có cảm tưởng hình như dù nghèo họ vẫn sống trong sự an bình, có lẽ niềm tin tôn giáo đã giúp họ điều này!

Một điều tôi mới khám phá ra là dân Ấn rất thich đeo cà rá, ngay HDV 1 bàn tay đã đeo cà rá hết 3 ngón, người dân cũng vậy! Những phụ nữ Ấn ở đây mặc quần áo màu sắc rất sặc sỡ (Xanh lá cây, đỏ, tím ,vàng) và cũng đeo rất nhiều nữ trang (hình như không phải vàng thiệt?) từ vòng cổ, vòng tay đến cà rá..Cả người họ là 1 bức tranh đầy màu sắc trông rất vui mắt

Sau đó chúng tôi đi vào trung tâm thành phố để đi thăm biểu tượng của Jaipur là cung điện Hawa Mahal.  Cung điện còn được mệnh danh là “Cung điện gió”, vì được thiết kế để đón các luồng gió thổi vào mọi ngóc ngách trong cung điện.

Khi vào đến trung tâm thành phố mới thực sự thấy cả thành phố toàn màu Hồng, đúng với cái tên của nó. Từ những tòa nhà cổ xưa, cho tới những tòa nhà mới sau này, chúng tôi đi giữa màu Hồng bát ngát chung quanh và chim Bồ Câu ở đâu ra mà nhiều thế. Chúng đậu chi chít đặc nghẹt trên các cửa sổ tòa nhà, trên mái, trên bờ tường… Có lẽ vì dân Ấn không bao giờ sát sanh chúng, nên chúng cứ tiếp tục sinh sôi nảy nở không ngừng. Cả thành phố chim và người sống với nhau rất thân thiện và hòa bình.

Cung điện Hawa Mahal nhìn từ phía ngoài,  trông giống như một tổ ong khổng lồ với hàng ngàn cửa sổ nhỏ được trang trí, chạm trổ tinh tế đến từng chi tiết. Đi vào bên trong mới thấy cung điện thật rộng lớn mênh mông, chia ra làm nhiều khu khác nhau. Quả cung điện là hình ảnh đại diện cho sự giàu sang và phồn thịnh của hoàng gia Ấn Độ khi xưa. Do đó là điểm đến nổi tiếng, thu hút lượng lớn khách du lịch cả trong và ngoài nước mỗi năm.

Điểm đặc biệt có lẽ không bao giờ thấy ở những noi khác là đường phố ở Jaipur còn nhuốm màu ngộ nghĩnh với đủ loại động vật trở thành phương tiện chuyên chở như voi, bò và lạc đà lẫn lộn với xe đạp, xe lôi, xe bus…tạo cho du khách được ngắm những hình ảnh thật thú vị của sự hòa đồng  pha trộn xưa và nay qua các phương tiện chuyên chở.

Buổi tối chúng tôi có Dinner show mọi người đều mặc thật đẹp, nhất là cặp trẻ chị em Mỹ đen diện 2 bộ quốc phục Ấn đẹp nhất dành cho nữ và nam. Mọi người xúm nhau chụp hình chung với cặp này. Đi chơi với nhóm có nhiều cái vui, mấy hôm đầu còn lạ nhưng vài ngày sau bắt chuyện rôm rả, chụp hình cho nhau rồi trở nên thân tình. Nhờ đó tôi mới biết họ làm visa vô Ấn 3 tháng hay vài tuần nên tốn có 5, 6 chục đô.Trong khi nhóm tụi tôi tin tưởng chỗ agency VN, họ chém giá 180$US với visa Ấn 10 năm? (họ có hề hỏi ý kiến gì đâu!) làm mấy anh trong đoàn cứ rêu rao “Tui phải làm quen với mấy cô Ấn để ít bửa còn qua thăm cho khỏi uổng visa 10 năm “.

Khi đoàn khách tới cổng bỗng nghe trống nổi lên dồn dập để welcome, 2 cô gái Ấn xinh đẹp trong bộ trang phục truyền thống tung cánh hoa hồng chào đón và bôi vết đỏ trên trán cho mỗi người. Bỗng nhiên tụi tôi cảm tưởng mình trở thành VIP. Hai dãy bàn dài trãi khăn trắng được xếp trong sân, tiệc buffet diễn ra ngoài trời. Gần đó là 1 sân khấu nhỏ, khi thực khách bắt đầu ăn được một lát thì 2 cô thay phiên nhau lên múa những vũ điệu cổ truyền của Ấn. Các cô người thì nhỏ mà đội những cái nồi thật to mà còn múa may, rồi vừa múa vừa chất nồi lên thêm 2,3,4 cái, làm chúng tôi hồi họp chỉ lo nồi bị rớt xuống. Sau cùng các cô xuống mời chúng tôi lên tham gia múa với các cô cho vui. Lúc đầu mọi người còn e ngại, nhưng khi đã có vài người lên rồi thì cả đám tự động lên theo, cứ nhìn các cô múa tay chân thế nào thì bắt chước y như thế. Vậy mà hóa ra vui quá. Ai nấy hồn nhiên múa theo “cô giáo” như các bé “mầm non” rồi tha hồ cười thoải mái. Ra về ai cũng cảm thấy khung cảnh các nhà hàng khác nhau cho chúng tôi những không gian mới và những phong cách thưởng thức cuộc sống đa dạng, phải nói là rất thú vị.

Agra – Taj Mahal

Hôm sau chúng tôi lên đường đi Agra, đường đi khá xa nên phải tốn gần cả ngày. Do đó dọc đường HDV cho chúng tôi dừng chân đi thăm một làng nhỏ cổ truyền của người Ấn. Nơi đầu tiên chúng tôi ghé vào là một chái nhà nhỏ để xem 1 cụ già làm đồ gốm ở ngoài sân. Với 2 bàn tay khéo léo, cụ véo một chút đất sét rồi lấy tay rẩy chút nước, xong cho lên cái bàn quay tít, rồi nặn, vuốt và một lúc sau cho ra những cái chén, lọ thủ công với đủ cỡ lớn, nhỏ khác nhau. Thấy cụ sống nghèo khổ, vài người cho tiền nhưng cụ từ chối, nếu thích những sản phẩm cụ làm ra thì mua, chứ cụ không xin tiền. Ra ngoài thấy cả 1 gia đình Ấn đi trên đường làng tôi ngỏ ý muốn chụp hinh chung với họ, không ngờ họ vui vẻ nhận lời mà còn réo gọi những người đứng gần đấy tới chụp chung cho vui. Họ thật thân thiện và dễ mến làm sao, hình như càng nhà quê càng chất phác người ta càng đôn hậu, cởi mở.  Thành thử bên trong những khu xóm nghèo rách nát, bẩn thỉu lại là những tâm hồn biết tự trọng, dễ thương, lạc quan và yêu đời

Đi vào phía trong làng mọi người đang bu quanh một anh còn khá trẻ ngồi ở hàng hiên với cái lò rèn nhỏ trước mặt đang làm những chiếc vòng đeo tay xinh xắn. Tôi thấy anh lấy một miếng nhựa rồi cho vào lò để nóng mềm ra, rồi kéo ra lăn tròn như lăn kẹo kéo, rồi cuộn nó lại thành hình tròn. Bỏ vô lò nung cho dính lại, rồi lấy ra bỏ vòng sắt vô giữa nướng lại, lấy ra bỏ vô thau nước kế bên. Xong vớt ra lau chùi và bây giờ nó trở thành 1 vòng đeo tay bóng bẫy với những vân màu sắc lấp lánh. Tôi hỏi mua với giá 100R, đeo vào tay mà vẫn còn ấm. Vậy là có 1 kỷ niệm về 1 chiếc vòng “Made in India” mà chính mắt mình trông thấy người thợ làm ra còn nóng hổi. Nhân nói tới “Made in India”, tôi mới nhớ tới tất cả các hotel tôi đi qua trên đất Ấn những đồ dùng trong hotel ngay cả khăn, bàn chải, kem đánh răng, dầu gội đầu, dầu tắm…đều là ” Made in India”. Vậy là Ấn nhất quyết không xài đồ China, tinh thần quốc gia của họ xem ra vững vàng, như việc họ chấp nhận cho Đức Đạt Lai Lạt Ma sống lưu vong trên đất Ấn từ 1959 dù China cực lực phản đối…Trong khi đó TT Trump hô hào tẩy chay đồ China, nhưng con gái ông nhập hàng tấn hàng China, và ngày cuối khi đoàn về “Double Tree” hotel của Mỹ thì lại thấy toàn đồ “Made in China”??!!

Lúc trở ra đường tôi gặp P, một em trẻ nhất đoàn vừa phát hiện ra bảng hiệu “Ali Baba” 1 cái tên Ấn độ nổi tiếng và muốn chụp hình. P trông có vẻ “lèng xèng” lại không biết nói tiếng Anh, nên hay bị mọi người coi thường. Nhưng tôi để ý thấy lòng bác ái với người nghèo của em là số 1 trong đoàn, có lúc tôi thấy em cầm 1 xấp tờ 50R rãi ra phát hết cho những người nghèo ở 1 chợ nhỏ. Trong khi có những người bề ngoài có vẻ sang trọng, chọn mua những chiếc áo đẹp sang rất đắt tiền, nhưng ít khi họ quan tâm tới người nghèo. Thành thử đối với tôi nét đẹp của 1 con người không nằm ở dáng vẻ bề ngoài mà chính là nét đẹp bên trong tâm hồn! Thấy P thich chụp chữ Ali Baba quá, tôi đề nghị phải chi kiếm được 1 ông Ấn độ chụp chung thì mới tuyệt. Không ngờ vừa nói xong thì có ông già Ấn độ mặc bộ đồ trắng xuất hiện đồng ý chụp hình chung. Đúng là cầu được ước thấy! Những niềm vui nho nhỏ trên đường đi giúp chúng tôi thấy thời gian qua mau. Nhìn 2 bên đường thấy đồng lúa xanh mênh mông, có điều thấy người dân dù buôn bán hay làm ruộng đều mặc quốc phục, chắc có lẽ giống ở Huế, mấy bà dù đi chợ hay buôn gánh bán bưng đều mặc áo dài.

Sáng sớm hôm sau chúng tôi lên đường đi thăm một công trình kiến trúc nổi tiếng nhất thế giới của Ấn độ. Đó không phải là đền thờ, chùa hay dinh thự mà lại là ngôi mộ của 1 phụ nữ –  lăng mộ Taj Mahal – một trong 7 kỳ quan của thế giới – một đại công trình kiến trúc bằng đá cẩm thạch trắng, là hình mẫu tuyệt vời của kiến trúc Mogon với sự kết hợp các kiến trúc Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ, Ấn Độ và Hồi giáo. Ngôi đền này do vua Shah Jahan xây dựng thế kỷ 17 để tưởng nhớ     người vợ thứ ba, hoàng hậu Mumtaz Mahal. Bà đã qua đời khi sinh đứa con thứ 14 của họ ở tuổi 40, sau 30 giờ lâm bồn. Công trình này được xem là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu và thơ mộng.

Theo truyền thuyết, các nghệ sĩ và kiến trúc sư liên quan tới việc xây dựng lăng Taj Mahal đã bị giết để họ không bao giờ có thể “xây một công trình đẹp như thế nữa”. Nhưng các nhà sử học cho rằng họ chỉ được yêu cầu ký giao kèo thôi. ”.Sau này khi qua đời, Shah Jahan được đưa vào Taj Mahal và an nghỉ cạnh người vợ yêu dấu.

Trước khi đến lăng HDV dặn chúng tôi rất kỹ, tất cả đồ đạc phải bỏ lại trên xe. Khi vào lăng mọi người phải đi qua cổng security khám rất kỹ, không được đem theo thức ăn, nước uống, hay vật nhọn ( kể cả bút nguyên tử) cả son nữa. Nếu đem theo sẽ bị tich thu không trả lại, vì họ sợ du khách vô lăng viết hay vẽ trên tường làm dơ bẩn lăng. Có 1 ông thợ chụp hình đi theo đoàn, muốn chụp bao nhiêu tấm cũng được. Khi nào có hình, tấm nào ưng ý thì lấy (100R/1 tấm).

Bước vào bên trong mới thấy hết công trình to lớn tráng lệ, rộng đến 17 mẫu của lăng. Rộng là thế nhưng du khách lô nhô khắp nơi, đa số đều lo chụp hình làm kỷ niệm. Lăng nằm uy nghi bên bờ sông Yamuna thơ mộng, Mộ của hoàng đế Shah Jahan và hoàng hậu Mumtaz Mahal được đặt trong phòng lớn ở tầng hai và được trang trí bằng đá quý nhiều màu sắc với họa tiết được chạm khắc cực kỳ tinh xảo, trang nhã trên nền cẩm thạch trắng. Taj Mahal hoàn toàn tự hào khi là một trong bảy kỳ quan của thế giới. Taj Mahal lung linh giữa bầu trời xanh như một viên ngọc quý diễm lệ, thanh khiết và trở thành một trong những di sản văn hóa nổi tiếng nhất của Ấn Độ.

Khi ra về chúng tôi lại chia nhau ngồi trên các xe nhỏ để ra xe bus, các em bé bán hàng lại bu theo mời mua đủ thứ kỷ niệm về lăng. Nhiều khi không định mua nhưng thấy các em năn nỉ quá tội nghiệp lại mua. Khi xe chạy thì 1 bà Mỹ ngồi trên xe vội la lên là bà đã đưa tờ 500R cho 1 em bán hàng nhưng chưa kịp lấy 400R tiền thối lại. Mọi người trên xe nghe vậy vội góp tiếng: “Kinh nghiệm khi mua bán trên xe là mình phải lấy đủ tiền thối lại, rồi mới đưa tiền lớn cho nó” – “Nhưng nó phải cầm tiền đi đổi thì mới có tiền thối lại cho mình” – “Vậy là coi như mất toi rồi, có khi xe không chạy nhưng nó đã chạy biến thì làm sao mình xuống xe đuổi kịp, nó nghèo quá mà…” Mỗi người góp 1 câu  lao xao rút kinh nghiệm. Khi xe chạy ra tới đầu đường ngừng lại chờ đèn đỏ thì bỗng nghe tiếng đập vào cửa ầm ầm, mọi người nhìn ra thi ôi thôi con bé hớt ha, hớt hãi chạy theo xe, thở không ra hơi, đập cửa để đưa lại tiền thối cho bà Mỹ. Thấy tội nghiệp quá bà Mỹ cho lại 100R, nhưng con bé lắc đầu không lấy và chắp tay chào bà: “Manasta”. Những tiếng lao xao trên xe bỗng im bặt, cảm thấy ngượng ngùng vì đã vội vàng phán xét về nhân cách của 1 em bé chỉ vì em nghèo. Hình ảnh bé gái đó ghi dấu ấn trong tôi bởi em đã thể hiện “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Viên ngọc quý diễm lệ, thanh khiết tôi mang theo khi kết thúc chuyến đi thăm Ấn độ không phải là nét đẹp của Taj Mahal, mà chính là nét đẹp nhân cách của 1 bé gái nghèo mà tôi chưa kịp biết tên. Cám ơn em đã giúp tôi gia tăng niềm tin vào điều Thiện nơi con người.

Phượng  Vũ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s