Hà Văn Thùy – AI LÀ CHỦ NHÂN CỦA TRIẾT LÝ ÂM-DƯƠNG? Trao đổi với tác giả Nguyễn Phúc Anh

Người bạn gửi tới bài “ÂM – DƯƠNG CHẲNG CỦA RIÊNG AI – CẦN DỪNG NGAY NHỮNG ĐỐI THOẠI NHÀM CHÁN VỀ NGUỒN GỐC CỦA TRIẾT LÝ ÂM DƯƠNG!”* với lời đề nghị tôi cho ý kiến.

Tác giả bài báo là Phúc Anh, một người mới, có lẽ lần đầu tiên tôi gặp.

Xin thưa lại đôi lời.

Linh mục Lương Kim Định có lẽ là người được đào tạo bài bản bậc nhất trong các học giả đương đại. “ Sau khi tốt nghiệp triết học tại Giáo Hoàng Chủng Viện Sait Albert Le Grand, ông dạy triết tại Đại Chủng Viện Bùi Chu (1943-1946). Năm 1947, ngài sang Pháp 10 năm nghiên cứu về triết học tại Institut des Hautes Etudes Chinoise để thâu thập tài liệu xây đắp nền triết lý Việt Nam” (Vũ Khánh Thành). Tiếp tục đọc

Nguyễn Cung Thông – Cách nói tôi, ta, tao, tớ, qua, min … Tiếng Việt thời LM de Rhodes (phần 2)

Phần này bàn về các cách dùng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất vào thời linh mục (LM) Alexandre de Rhodes đến An Nam truyền đạo. Cách gọi đại từ nhân xưng với các ngôi chính là vết tích của truyền thống ngữ pháp La Tinh như sẽ thấy rõ hơn ở phần sau. Bài này chú trọng đến cách dùng vào thời các giáo sĩ qua An Nam, chứ không phê bình cách phân loại này có chính xác hay không cho loại hình ngôn ngữ đặc biệt của tiếng Việt. Một điều rất rõ qua các tài liệu vào thời này là LM de Rhodes phải đối phó với một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ, nhất là cách xưng hô thật là phức tạp khiến ông phải giải thích bằng nhiều trang giấy hơn so với các cách dùng khác như danh từ, động từ, giới từ … Tiếp tục đọc