Nguyên Lạc – VÕ TÒNG ĐẢ CẨU

Rất lâu sau này, hậu duệ của tên lỗ mãng, hiếu sát Võ Tòng, đã theo lệnh con Rồng hung hăng Đặng Tiểu Bình (các vua Đại Hán thường tự sướng mình là Rồng) tấn công xâm lấn lãnh thổ Việt Nam năm 1979, hãm hiếp, phanh thây biết bao nhiêu cô gái Việt Nam yêu nước, vô tội.(**)
Này đây các bạn hãy xem tội ác của hậu duệ Võ Tòng:
– Sau khi thẩm vấn những nữ tù binh Việt Nam , họ cho biết bị lính TC tra tấn vô nhân đạo, lẫn ngày cả đêm, không gián đoạn bạo lực. Lính Trung Cộng đã trở thành băng đảng hảm hiếp, xem nữ tù binh là chiến lợi phẩm, họ cho rằng trên chiến trường có quyền hưởng giải sầu, chúc mừng hạnh phúc, lính Trung Cộng suy nghĩ đời chiến binh, chuyện đồng lõa hảm hiếp như một cơn say quá tuyệt vời. Tất nhiên họ có biện pháp không thể để có thai, hoặc sau khi hảm hiếp thủ tiêu.

+++

Cẩn báo: Bài này với chủ đích là khuyến khích THOÁT TRUNG, yếu tố khôi hài chỉ là phụ và không có vấn đề kỳ thị ở đây! Xin các bạn thẩm định cho kỹ! Nguyên Lạc tôi xin phủ nhận những gì ngoài chủ ý của mình! Có gì hiểu lầm hoặc thiếu sót, xin các cao nhân bỏ quá cho. Lại nữa, đây không phải là sử liệu, nên xin quên đi tính chính xác. Trân trọng!
Lời nói đầu: Do thiếu sự hướng dẫn, sự khan hiếm sách đọc, sự thao túng thị trường sách vở của các Hoa thương (thời Pháp thuộc), sách truyện đến tay người nông dân, người lao động… ở các làng xa xôi lúc xưa thường là những loại nhảm nhí, giả dối, nhằm phục vụ cho giấc mộng Đại Hán. Buồn thay, người dân Việt không thuộc sử Việt, mà lại nằm lòng sử Tàu. Nào là Thuyết Đường, Tiết Nhơn Quý Chinh Đông, Tiết Đinh San Chính Tây.v.v… , trong khi Nguyễn Trãi, Lý Thuờng Kiệt, Trần Hưng Đạo.v.v., những anh hùng dân tộc có công dựng nước và giữ nước thì họ không biết là ai! Thí dụ như trong Tiết Nhơn Quý Chinh Đông, thật ra chỉ là cuộc xâm lăng Cao Ly (Hàn Quốc), trong đó họ đề cao tên xâm lược Tiết Nhơn Quý , mạt sát anh hùng dân tộc Cao Ly: Cáp Tô Văn. Chắc họ cũng đã mạt sát nhiều người anh hùng Việt Nam chúng ta rồi! Những nhận thức bị khuất lấp đó truyền lại cho con cháu chúng ta sau nầy. Làm sao Thoát Trung được nếu không giải mã những điều khuất lấp đó?! Bài này viết ra với mục đích giải mã những khuất lấp.(*)
***
Thử bàn về nhân vật Võ Tòng mà ai cũng xuýt xoa khen ngợi anh hùng dũng cảm. Gần như một phần ba sách Thủy Hử đã ưu ái cho nhân vật này. Nhà nhà ở quê lúc xưa thường treo hinh vẽ chàng ta đánh cọp đầy ngưỡng mộ (bây giờ ra sao thì không biết, vì tôi xa quê quá lâu!)
Thật ra đây chỉ là một tên chẳng ra gì, đáng lánh xa nếu không muốn mang họa vào thân. Này nhé:
1/Lỗ mãng, ham gây sự, du thủ du thực:
” Ra đến ngoài Tống Giang bước tới đạp nhằm cây lửa văng lên trúng mặt một người đang ngồi hơ lửa. Người ấy nổi giận đứng dậy sân si, muốn đánh Tống Giang. Sài Tấn lật đật chạy ra nói với người ấy rằng :
– Không nên vô lễ như vậy, bấy lâu ngươi cứ nói chuyện Tống Công Minh với ta hoài, nay gặp Tống Công Mình sao ngươi lại vô lễ?
Sài Tấn nói với Tống Giang:
– Người nầy là Võ Tòng, thiên hạ hay gọi là Võ Nhị Lang, cũng vì bị án sát nhân cho nên đến đây tị nạn. (Nguyên khi Võ Tòng mới đến thì Sài Tấn cũng cung kính hết lòng, sau vì Võ Tòng hay say sưa hết đánh gia đinh trong nhà, rồi lại ra đường đánh người. Sài Tấn chịu không nổi; song không nở đuổi nhưng lòng hậu đãi cũng giảm. Ðến khi Sài Tấn uống rượu với Tống Giang, Võ Tòng mắc rét, cho nên Sài Tấn không mời uống.)”
2/ Hung hăng, hiếu sát:
a -” Võ Tòng liền nắm đầu Phan Kim Liên vật ngữa ra, mỗ bụng lấy gan cúng Võ đại lang, rồi lại chém lấy thủ cấp, khiến hai tên quân gói lại…
b- …Người ấy lên giường nằm ngủ, bị Võ Tòng nhãy lên đè trên ngực người ấy mà hỏi rằng :
– Mi biết ta chăng? Người ấy nghe tiếng thì biết là Võ Tòng, bèn năn nĩ rằng :
– Ðại ca ôi, tôi là người vô can, chẳng có lòng chi muốn hại đại ca hết, xin đại ca xét lại cho tôi nhờ.
– Mi nói cho thiệt ta không giết mi đâu. Vậy chớ Trương Ðô giám ở đâu, mi chỉ ta?.
– Hôm nay Trương Ðô giám đương uống rượu với Trương Ðoàn Luyện và Tương Môn Thần tại Oan Ương lầu.
– Mi phải nói cho thiệt, nếu có gian giấu thì ta giết liền.
– Tôi không dám nói giấu đâu.
Võ Tòng nghe xong chém người ấy một đao chết tốt, rồi đi thẳng tới nhà trong, tuốt lên Oan Ương lầu; vừa gặp hai con a hoàn Võ Tòng cũng chém chết luôn…
Võ Tòng vác đao xốc lại chém Tương Môn Thần. Tương Môn Thần trở tay không kịp, bị Võ Tòng chém xuống một đao đứt hai khúc. Trương Ðô giám và Trương Ðoàn Luyện cả kinh, vừa muốn thoát thân, song vì say rượu chạy không đặng, cho nên bị Võ Tòng giết chết rồi cắt luôn ba cái thủ cấp. Hai tên gia đinh bước lên lầu, Võ Tòng đứng núp chổ tối thấy, chạy theo chém mỗi người một đao chết hết. Rồi Võ Tòng lại thẳng lên phòng mà chém Trương Phu nhơn, thẳng ra nhà bếp chém hết gia quyến của Trương Ðô giám; xong rồi mỡ cữa chạy thẳng ra phía Ðông.”
Thấy chưa, sự hiếu sát và khát máu của tên du thủ du thực này! Thế mà họ (người Hán và cả một số người Việt) còn vẽ hình tôn vinh, treo từng nhà, khoe sự dũng mãnh đánh cọp, còn muốn phong thánh nữa!
Về chuyện đánh cọp, có gì anh dũng đâu? Suy cho cùng, đó chỉ là đánh chết một “con chó” lúc say rượu mà thôi! Nguyên Lạc tôi sẽ giải thích rõ điều này. Đây:
“Khi ở huyện Thanh Hà, Võ Tòng say rượu đánh một người gần chết, bị Quan Huyện cạo đầu nhốt vào ngục chờ ngày sử án. Hắn ta vượt ngục, chạy đến nhà Sài Tấn tị nạn, may gặp và kết nghĩa với Tổng Giang, được tặng tiền làm lộ phí về quê tìm lại anh là Võ Đại Lang.
Võ Tòng đi đến huyện Dương Cốc thì bụng đã đói rồi, bèn ghé vào quán mà ăn uống.
Chủ quán nhìn thấy một người bặm trợn, đầu trọc lóc bước vào lòng e dè
Võ Tòng nói :
– Mau đem rượu thịt ra, tiền đây!
Chủ quán dọn rượu thịt ra.
– Rượu nầy nhạt quá, hãy đem rượu thật ngọn ra đây, ta cho ngươi thêm tiền.
Chủ quán vào trong rồi mang ra một chai rượu khác và nói:
– Đây là rượu đặc biệt nhất của quán, uống ba ly sẽ say, không qua được con đường phía trước (tam bôi bất quá sơn đạo)
– Thật không, ta sẽ uống hết cả chai này cho người xem tửu lượng của Võ Tòng nảy!
Chủ quán trố mắt ngạc nhiên nhìn Võ Tòng tu hết trọn chai rượu đầy.
Ăn uống xong, mặt đỏ như gất, có vẻ say, Võ Tòng lạng quạng quảy gói ra đi. Ði đặng đôi ba chục bước, chủ quán lật đật chạy theo kêu lại mà rằng :
– Khoan đã ! Ở đây mà nghĩ rồi mai sẽ đi.
– Sao lại khoan ?
– Cách đây một đổi xa xa, có một cái giồng cát tên là Kiển Dương Cang; giồng ấy có một con cọp rất lớn , đã hại hết ba bốn chục mạng người, cho nên quan huyện có đăng bảng dặn rằng : Hễ ai ngang qua đường ấy thì chờ đến giờ Tị, giờ Ngọ và giờ Mùi (9 – 12 giờ trưa). Lại phải kết bọn với nhau cho đặng đôi ba mươi người thì mới nên qua. Bây giờ đã quá giờ Thân rồi (5 – 6 giờ chiều), tôi e khách quan đi ngang qua đó không đặng. Xin khách quan trở lại nghĩ, rồi mai sẽ hiệp đoàn kết lũ đi với người ta.
Võ Tòng lên gân:
– Ta chẳng sợ gì cả, huống gì cọp!
Nói rồi liền đi riết lên Kiển Dương Cang.
Ðến nơi, vừa bước lên giồng, thì thấy có một tấm bảng của Tri Huyện Dương Cốc truyền rao giống y như lời tên chủ quán nói. Võ Tòng xem bãng rồi mới tin lời chủ quán là thật, song không lẽ trỡ lại. Đầu óc quay cuồng vì rượu, trời lại sắp tối, Võ Tòng mang gói tiếp tục cất bước. Ði đặng một đổi thì Võ Tòng thấy hình như một “con chó” lớn, màu vàng có vằn đen phóng ra. “Con chó” thấy Võ Tòng chợt ngừng lại, quay ngược thân vọt chạy, đâm sầm vào một gốc cây to, bật ngửa đưa bốn chân lên mà chết xỉu. Võ Tòng thấy “con chó” bỏ chạy, bị té ngửa mới phóng tới ôm và ra hết sức xiết cổ “con chó”. Một lúc sau “con chó” hết thở và nằm không cục cựa, Võ Tòng kiệt sức, gục vào “con chó” mà ngủ.
Sáng hôm sau, trời vừa rạng, Võ Tòng tỉnh giấc, ngửi mùi hôi thúi, bèn nhin xuống thấy mình đang ôm một con cọp to, điếng hồn vọt bỏ chạy. Chạy một đỗi mệt quá, bèn ngồi xuống nghĩ; kế gặp một tốp thợ săn kéo đến, thấy Võ Tòng ngồi một mình thì cả kinh hỏi rằng :
– Chổ nầy là chổ dữ , sao ngươi dám ngồi đây ?
Đang mệt mất thở, Võ Tông không kịp trả lời, thì một số người đi ngược lên giồng, thấy thây con cọp, mới trở lại báo cho cả bọn biết. Mấy người thợ săn cả mừng vây quanh Võ Tòng và reo rối rít:
– Tạ ơn nghĩa hiệp đã giết cọp, cứu nạn cho người dân.
Võ Tòng hiểu ra lẽ, vội vàng khoe:
– Ta đã quần thảo suốt đêm mới giết được cọp đấy!
Những người thợ săn công kênh Võ Tòng và mang thây cop về thưa lại cho Trí Huyện hay.
Tri Huyện cả mừng, liền tặng cho Võ Tòng một số tiền và cho làm chức Ðô đầu tại huyện.
Được quyền, Võ Tòng lê la đến các tửu quán, uống rượu không trả tiền, làm phiền biết bao nhiêu người, nhưng họ sợ không dám nói. Sau này vì ghen với Tây Môn Khánh, viện cớ vụ đầu độc Võ Đại Lang, Võ Tòng tàn sát chị dâu mình không gớm tay (có dịp rãnh, Nguyên Lạc sẽ trở lại đề tài này)”
***
Thật ra thì Võ Tòng cũng tự thắc mắc tại sao con cọp thấy mình lại bỏ chạy, đến nỗi phải đụng gốc cây mà chết xỉu? Hắn ta bèn tìm đến một bà Đồng có tiếng để hỏi. Bà Đồng lên đồng, hỏi hồn con cọp, thì mới vỡ lẻ chuyện như thế này:
Lâu lắm rồi, ở khu rừng Phương Bắc, có một con cọp nổi tiếng vừa tinh ranh vừa hung dữ. Thân nó dài khoảng gần ba mét, nặng dễ chừng trăm ký, lông vàng vằn đen. Nó khỏe và hung dữ lắm, nên tất cả sinh vật đều tránh xa, nếu muốn toàn mạng. Nó bành trướng khu vực hoạt động càng ngày càng lớn để tìm mồi.
Ngày nọ, cọp ta xâm lấn tận Phương Nam, thuộc Bắc Việt Nam. Cọp ta rất khỏe, rào cao khoảng hai mét chỉ một phát là nó nhảy qua. Vồ được con bò nó cõng trên lưng chạy một mạch đến mấy cây số. Nó là nỗi kinh hoàng của cư dân quanh vùng Việt Bắc. Một đêm nọ, con cọp đi xuống một cái làng nhỏ ven bìa rừng để kiếm mồi. Cọp rình rập quanh ngôi nhà bằng gỗ của vợ chồng người gác rừng, nghe trong nhà có một đứa bé đang khóc và cha của đứa bé đang dổ:
– Nín đi con, chút nữa mẹ về sẽ có bánh cho con!
Đứa bé vẫn khóc
– Nín di con, khóc hoài ông “kẹ” đến bất bây giờ!
Đứa bé vẫn khóc
– Con cọp kìa, nín đi!
Đứa bé vẫn khóc mãi. Người cha tức quá quát:
– Mẹ, con C…nè, mày có nín không hả!
Đứa bé nín khóc ngay.
Con cọp thấy vậy làm lạ, tự hỏi :
– Ngay cả ta mà nó còn không sợ, sao nó lại sợ con C… Thế thì con C.. là con gì mà đáng sợ vậy? Nó hẳn phải là một con vật gì ghê gớm lắm, ghê gớm hơn cả cọp.
Từ hoang mang đến sợ hãi, nó lặng lẽ bỏ đi. Trên đường, tình cờ nó gặp một bà già. Bà ta kinh hoàng, ngồi thụp xuống và co rúm người lại. Nhưng con cọp trấn an:
– Ðừng sợ, ta không ăn thịt bà đâu. Tuy nhiên, bà phải thành thực trả lời ta câu hỏi này: con C.. là con gì mà nghe nói còn ghê gớm hơn cả cọp thế? Hình dạng nó như thế nào?
Bà lão run quá liền nói đại :
– Con C…bặm trợn lắm, cái đầu nó trọc lóc hà!.
– Nó ghê gớm ra sao mà hơn cả cọp?
Bà già nhanh trí, hiểu ngay, bèn trả lời:
– Ối dào, ông ấy khủng khiếp lắm. Ông ấy cắn tôi một cái mà đến nay đã mấy chục năm rồi vết thương vẫn chưa lành.
Nói xong, bà vén váy lên, rồi dí vào mặt mũi con cọp. Cọp nhìn rồi ngửi, phát khiếp, phóng chạy như bay. Vừa chạy vừa tự nhủ: “Ðộc thật! Nguy hiểm thật!”
Đề phòng bị hại bởi con C.., cọp ta chạy ngược về Phương Bắc, và từ đó không dám xâm phạm Phương Nam nữa. Trước khi chết, Cọp ta còn căn dặn con cháu rằng phải tránh xa con C.. có hình dạng như bà lão đã tả.
(Ghi chú thêm: Chúng ta thấy rõ ràng sự khôn ngoan của đàn bà VN chưa!. Sự kiện này lại tái hiện sau này qua con cọp Tô Định xâm lấn Việt Nam, đụng phải sự khôn ngoan của bà Trưng Trắc. Cọp Tô Định phái bỏ của chạy lấy người, vọt về lại Phương Bắc)
Qua nhiều đời, tới đời con cọp gặp Võ Tòng. Nó đang rình mồi, thấy bóng người vội phóng ra chặn, nhưng chợt thấy mặt mũi bặm trợn và cái đầu trọc lóc của Võ Tòng, nhớ lại lời dặn của tiền nhân, cọp tưởng rằng gặp con C..nên vội vàng quay đầu phóng chạy. Hoảng sợ quá, không nhìn thấy gì cả, nó va đầu vào gốc cây, bật ngửa ra bất tỉnh, bao nhiêu sức lực tiêu tan hết, nên Võ Tòng mới đè bóp cổ chết được. Nếu nó không bất tỉnh, mười tên như Võ Tòng cũng tiêu đời. Ôi số mạng!
Riêng về phần Võ Tòng, vì say xỉn quá, mắt lờ mờ, thấy bóng cọp hoảng chạy tưởng là con chó, vội rượt theo định bắt để làm thịt nhậu. Nếu hắn không say, thấy bóng cọp là đã điếng hồn bỏ chạy mất rồi. Âu cũng là nhờ say xỉn và số may, hắn giết được con cọp!
Bà Đồng vừa lên đồng xong, Võ Tòng nhào tới bóp cổ bà ta chết ngay, để giữ bí mật câu chuyện. Không may, có tên tiểu đồng đệ tử bà Đồng vừa về, đúng núp cạnh cửa sổ bên ngoài nghe thấy hết mọi chuyện. Tên tiểu động nhẹ nhàng rút lui, chạy một mạch tuốt xuống Phương Nam, đến Việt Nam tị nạn, vì sợ Võ Tòng biết được đuổi theo giết.
Ở Việt Nam, hắn xin làm mướn cho một nông gia. Vài năm sau, thấy hắn làm việc cần cù, siêng năng, ông nông gia mới gả cho hắn đứa con gái lỡ thời của mình. Từ đó hắn hoà nhập vào cộng đồng người Việt, nhưng chuyện về Võ Tòng hắn không bao giờ nói cho ai nghe. Một bữa nọ (lúc này hắn đã thành ông), vì có rượu và vui miệng, hắn kể cho đứa cháu nghe, với lời dặn không được nói lại với ai. Thằng cháu, thời gian sau cũng trở thành ông, lại vui kể cho thằng cháu là bạn của Nguyên Lạc nghe, nên tui mới biết rõ chuyện bí mật này.
Đó là chuyện thật của Võ Tòng Đả Hổ (đánh chết cọp); đúng ra là Võ Tòng Đả Cẩu (đánh chết chó) mà thôi!
***
Rất lâu sau này, hậu duệ của tên lỗ mãng, hiếu sát Võ Tòng, đã theo lệnh con Rồng hung hăng Đặng Tiểu Bình (các vua Đại Hán thường tự sướng mình là Rồng) tấn công xâm lấn lãnh thổ Việt Nam năm 1979, hãm hiếp, phanh thây biết bao nhiêu cô gái Việt Nam yêu nước, vô tội.(**)
Này đây các bạn hãy xem tội ác của hậu duệ Võ Tòng:
– Sau khi thẩm vấn những nữ tù binh Việt Nam , họ cho biết bị lính TC tra tấn vô nhân đạo, lẫn ngày cả đêm, không gián đoạn bạo lực. Lính Trung Cộng đã trở thành băng đảng hảm hiếp, xem nữ tù binh là chiến lợi phẩm, họ cho rằng trên chiến trường có quyền hưởng giải sầu, chúc mừng hạnh phúc, lính Trung Cộng suy nghĩ đời chiến binh, chuyện đồng lõa hảm hiếp như một cơn say quá tuyệt vời. Tất nhiên họ có biện pháp không thể để có thai, hoặc sau khi hảm hiếp thủ tiêu.


(Hình 1)
– Một khi nữ tù binh Việt Nam rơi vào phía Trung Cộng, sợ nhất những con người trần trụi bám vào thân nữ tù, người lính Trung Cộng lập tức hiếp dâm, đôi lúc lặp đi lặp lại nhiều lần, vì vậy có một số nữ tù binh mang thai, sau đó bị xẻ tay chân lìa thân thể! Một số tù nhân nữ chết, chôn vùi, lấp vội.
– Ngoài ra, chúng tôi còn chứng kiến một bệnh viện dã chiến của Việt Nam bị Trung Cộng tấn công, hàng trăm người bị thương, lính Trung Cộng bắt sống nữ y tá làm phương tiện sinh lý, cực kỳ tàn nhẫn. Vào lúc này những người lính Trung Quốc sai khiến nữ tù binh làm gái giải sầu, bằng cách đe dọa thủ tiêu hay cho tàn phế.
– Nữ tù binh Việt Nam bị hảm hiếp, sau đó đốt cháy thủ tiêu. Cảnh này chúng tôi đã nhìn thấy trên chiến trường, và những chứng nhân tường thuật lại trong cuộc chiến tranh biên giới Việt Nam – Trung Quốc (Nguồn: Tài liệu Huỳnh Tâm – Á Châu Thời Báo)


(Hình 2)
– Quân Trung Cộng không tha bất cứ già trẻ, giật sập cửa động, dùng khí độc, chất hóa học thả xuống các lỗ thông hơi giết sạch mọi người trong động. (Nguồn: Lịch sử diễn đàn Trung Quốc).

(Hình 3)
Các bạn hãy xem hinh, cùng bài viết tôi Link dưới đây để thấy cái tội “trời không dung, đất không tha” của chúng! (**)
Bạn nhận xét gì về lũ hậu duệ Võ Tòng?
Tới đây, Nguyên Lạc tôi đã giải mã xong câu chuyện khuất lấp về nhân vật lỗ mãng, hung hăng, khát máu Võ Tòng. Đừng tin những gì họ (Đại Hán) nói và viết các bạn! Hãy học rõ Sử Việt Nam, để trân trọng công ơn giữ và dựng nước của các anh hùng dân tộc. Văn Học Việt Nam ta cũng có rất nhiều áng văn thơ bất hủ vậy!
Hãy Thoát Trung! Mong thay!

Nguyên Lạc
————————————————————————————————————
Nguồn: Truyện Thủy Hử, Truyện Cười Nhân gian, Facebook.
Ghi chú:
(*) HÃY XEM SẢN PHẨM CỦA BỘ GIÁO DỤC VN: Không biết Bộ Trưởng Bộ giáo dục VN sẽ nghĩ gì sao khi xem video này (Lịch Sử Việt)
http://hellonests.blogspot.com/2017/03/hay-xem-san-pham-cua-bo-giao-duc.html?m=1
(**) Tù binh nữ VN: http://achauthoibaonews.com/blog/?p=14261

One thought on “Nguyên Lạc – VÕ TÒNG ĐẢ CẨU

  1. Pingback: Nguyên Lạc – NHỮNG KHUẤT LẤP GIỮA MÃ VIỆN VÀ HAI BÀ TRƯNG – khoahocnet

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s