Nguyên Lạc – Lại Bàn Về Hai Chữ Dạy Đời

laucavatLời nói đầu: Đúng ra đây là phản hồi đến phản hồi của bạn Tung Nguyên về bài “Bàn Về Hai Chữ Dạy Đời”(*), nhưng vì muốn làm rõ ra thêm sự nguy hại từ cách dạy đời khôn ranh, láu cá vặt của các ngài phía trước tên mình thường cố tình ghi thêm những chữ khác, nên mới có bài nầy. Tôi nhớ thầy tôi, Nguyễn Hiến Lê, hình như phía trước tên cụ không có ghi gì cả.
Xin thành thật cảm ơn các bạn Tung Nguyen, Nguyễn Giang Thành…đã đọc và phản hồi, cùng các bạn đã chia sẻ bài viết, chia sẻ tâm huyết của Nguyên Lạc tôi! Hãy vì quê hương mến yêu!

Dẫn nhập: Nguyên Lạc tôi xin ghi ra nguyên văn phản hồi của bạn Tung Nguyen:
Tung Nguyen | 15.02.2017
Me-xừ TS Lê TD này nổi tiếng ở ngoài Bắc chuyên dạy, thuyết trình về các vấn đề kinh tế cho sinh viên và các nhà quản lý ở các công ty, cũng có cái hay nhất định nhưng ông ta nổi tiếng ở chỗ thích tục tĩu (kiếm cô nào đẹp,hỏi dồn cho đến lúc cô ta phải tiết lộ những điều riêng tư của mình), phong cách đểu (kiểu Bắc kỳ Hà Nội) và dạy những thủ đoạn láu cá vặt trong thương trường. Kiểu GS này trước 1975 ở Saigon thì chắc chắn bị sv tẩy chay, không ai thèm dự!

***
Giật mình kinh hãi khi đọc phản hồi Tung Nguyen. Nguyên Lac tôi chỉ để ý tới đoạn :”dạy những thủ đoạn láu cá vặt trong thương trường” còn những chuyện khác xin miễn bàn, dành cho dư luận. Nếu thật như bạn Tung Nguyên phản hồi thì nguy quá, thậm chí nguy! Tại sao?
Trước khi bàn rõ, xin các bạn hiền nhận xét cái KHÔN RANH và LÁU CÁ của nhân vật Sáu Kiến trong chuyện sau đây của cụ Sơn Nam (Xin phép các vị nào có liên quan đến bản quyền của Sơn Nam cho phép tôi được trích vi quyền lợi của đất nước và nhân dân VN)
Con Rắn Ri Voi:
Xìn- Phóc nhờ biện Tống tìm cho kỳ được một con rắn”qúi báu” có vảy nhỏ và mịn giống như miếng da rắn đã thuộc xong làm kiểu. Xìn Phóc đem trọn con rắn ấy về Sài Gòn rồi trở xuống, mang theo khá nhiều tiền.
– Thầy Hai ơi! Con rắn đó… trúng lắm, tốt lắm. Chẳng hay ở xứ này bà con bắt nó dễ dàng không?
Biện Tống cười dòn:
– Loại rắn ri voi, hàng hà sa số. Nó lội dưới sông rạch trong rừng vào tháng ngập nước như vầy.
– Bên Sanh Ca Bo (Singapore), ông chủ tôi muốn đặt mua chừng bốn ngàn miếng da rắn thứ đó, chở gấp về bển, trong vòng hai mươi bữa. Bảo lãnh nổi không? Cứ một miếng da rắn, tôi để cho thầy một đồng xu tiền huê hồng. Lần đầu tiên trong đời, biện Tống mới gặp một trường hợp may mắn như vậy. Từ trăm năm rồi… nghe ông già bà cả nói lại thì rắn ri voi là loại vô dụng. Nó sống dưới nước, mỗi con to bằng bắp tay, cắn không chết ai cả. Mấy tay bợm nhậu chê rắn ri voi, thịt nó ăn không ngon bằng rắn hổ đất. Thỉnh thoảng, nếu bắt được rắn ri voi, mấy tay nhậu ăn tạm hoặc thả nó xuống nước, phóng sanh. Xìn Phóc quả quyết da rắn rất có giá tại Sanh Ca Bo. Người ta mua nó đem về, thuộc lại làm bóp đầm bán giá cao. Rắn ri voi có vẩy mịn, vảy ấy bám sát vào da, nổi hột sáng ngời: Người Âu châu xem da rắn ri voi là bảo vật, quí gấp mấy lần da bò, da ngựa.
– Ðược không? Một miếng da rắn, tôi chịu hai xua huê hồng! ….
Biện Tống nhận số tiền hơn ngàn đồng – số tiền to tát, thời bấy giờ. Xìn – Phóc xem kỹ lần nữa. Ðứng lắm. Rắn ri voi của miền U Minh đã được các nhà thuộc da ở bên Ăn Lê gọi là”Acrochordusjavanicus” với lời chú thích: serpent – éléphant d’eau douce (rắn voi ở vùng nước ngọt). Ông ta chỉ dạy cho biện Tống về giá cả, cách lột da… Ðâu đó xong xuôi, ông ta nằm nhà, chờ ngày gom góp da rắn, đem về Sanh Ca Bo. Nếu biện Tống giựt tiền thì ông ta sẽ nhờ sự can thiệp của tên cò Lơ Hia.
Hôm sau, biện Tống trở thành nhân vật quan trọng nhứt trong xóm. Bà con bao vây chú ta, để mượn tiền trước. Biện Tống báo tin long trọng: – Xứ người ta có mỏ vàng. Xứ mình có rắn ri voi, quí như vàng. Da rắn này đem về thuộc lại, bán cho ông hoàng bà chúa ở bên Tây…..
Lời giảng giải ấy được đa số tán thành. Họ xin lãnh tiền trước. Biện Tống cho mượn, mỗi người năm đồng để làm sở phí, chừng nào nạp da rắn thì trả thêm. Tuy nhiên, điều kiện nêu ra khá gay go:
– Da rắn bán mắc hay rẻ, tùy theo bề ngang. Nếu bề ngang không đủ một tất thì bị loại.
– Da phải lột sạch sẽ, cạo hết mỡ rắn.
– Nếu da bị lủng lổ thì mất giá. Miếng da nào lủng năm lổ thì kể bỏ. …

…Biện Tống thắc mắc: Mớ rắn của Bảy Ðăng đều nhỏ. Làm sao mà lột được tấm da ba tấc bề ngang? Bảy Ðăng gật gù:
– Chuyện đó bí mật. Muốn am tường thì nên tới nhà Sáu Kiến. Tôi bán cho Sáu Kiến. Thằng cha đó chuyên môn lột da.
Biện Tống đến nhà Sáu Kiến. Hắn đang làm việc trong căn chòi bí mật, sau hè, nài nỉ lắm vợ con hắn mới chỉ rõ địa điểm, Sáu kiến trợn mắt:
– Ủa! Chú biện, làm sao chú biết tôi ở đây?
– Thì vợ con của anh nói.
– Ðồ mắc dịch! Vợ con tôi báo hại tôi…
Vừa nói Sáu Kiến vừa liếc lên trần nhà. Ô hô! Biện Tống ngỡ mình lạc vào một cái hắc điếm trong truyện Tàu, loại hắc điếm làm thịt người mà bán cho thân chủ. Hàng chục con rắn no tròn, bón láng, treo lủng lẳng, đong đưa, như những khúc dồi to tướng. Sáu Kiến nói lẩn thẩn:
– Này chú biện. Chẳng lẽ tôi bắt buộc chú uống máu ăn thề. nếu chuyện này tiết lộ ra, chắc tôi giết chú.
– Sao? Nói gì ghê quá vậy? Giữa anh em mình nào xảy ra chuyện xích mích. Treo mấy con rắn đó lên nóc nhà để làm gì? Sao mà nó lớn quá vậy? Hèn gì mỗi tấm da lột ra ba tấc.
Sáu Kiến đưa ra một cái ống bơm xe máy:
– Ðó! Chú hiểu chưa. Tôi buộc lỗ đít rắn lại rồi thì bơm hơi vô miệng rắn. Con rắn trở thành cái ruột xe máy, căng thẳng, no tròn và chẳng bao giờ nổ. Tôi bơm hoài, bơm mãi rồi vuộc miệng rắn lại, treo tòn ten. Tới nước nào đó, tôi lột da, tấm da rắn bề ngang hai tấc sẽ trở thành ba tấc, nhờ khí… của trời.
Biện Tống cười chua chát:
– Bà con mình sáng chế nhiều kiểu hay quá.
Sáu Kiến nói:
– Cho thằng má chín Xìn- Phóc nó biết một trận. Nếu bị bơm hơi, da rắn phải mỏng. Hễ mỏng thì Tây với đầm xài cái bóp mau rách hoặc sợi dây nịt mau đứt. Tụi nó phải qua đây mua thêm nữa…
Nhưng Sáu Kiến lầm to.
Phen đó, Xìn- Phóc mua mấy ngàn tấm da rắn, trả tiền sòng phẳng, đi biệt tích. Mùa rắn năm sau, bà con lối xóm có lòng mong đợi nhưng hắn không trở lại. Hỏi lý do thì biện Tống không biết. Ðến tết, tình cờ biện Tống ra chợ Ngã Năm gặp ông cò Lơ Hia. Ông cò cho biết:
– À! Cái ông Xìn- Phóc. Ổng gởi thơ cho tôi, chúc mừng năm mới. Ổng nói da rắn ở xứ U Minh mỏng quá, chuyến đó đem về, ổng lổ vốn.
Biện Tống giả bộ ngây thơ:
– Tại sao lỗ vốn?
– Xìn- Phóc nói: khi đem ngâm chất hoá học thì da rắn cũng như giấy hút thuốc, nhiều chỗ bị đứt theo lằn ngang, lằn dài. Thay vì làm được sợi dây nịt cho người lớn thì da nó chỉ dùng làm dây đeo đồng hồ tay. Thay vì làm bóp cho đàn bà thì da nó chỉ dùng làm bóp cho con nít. Mà con nít bên Tây đâu có xách bóp.
(Con Rắn Ri Voi- 26 Truyện Ngắn Sơn Nam)(**)
LỜI BÀN
Qua truyện trên chúng ta thấy, chỉ vì sự khôn ranh, láu cá vặt của Sáu Kiến mà bà con xứ U Minh mất nguồn lợi trời cho như thế nào!
Chúng ta biết là người Hoa thường có tiếng trong thương trường. Làm ăn buôn bán của họ phát triển vì họ có chữ Tín với nhau. Ở xã hội Tây Phương, tôi sống ở Hoa Kỳ, Credit (Tín Dụng: Sự tin tưởng) rất quan trọng. Thuê nhà, tiền bảo hiểm, mua xe, mua nhà v.v..đều căn cứ vào Credit. Không có Credit hoặc Credit xấu, ban hầu như không thể làm được những điều trên. Nếu có, phải trả một giá rất đắc! Còn nói tới thương mại, nếu không có Credit thì chắc không thể nào. Cho nên, những thủ đoạn láu cá vặt trong thương trường, về lâu về dài chỉ làm hại ta, làm hại cho nên kinh tế nước nhà mà thôi!
Và đây, xin được dẫn những dòng này:
Trong một xã hội thiếu minh bạch, bế tắc và dơ bẩn, thì con người nơi đó chỉ biết học “lóm”, ăn gian nói dối, lúc nào cũng nghĩ đến “đường tắc” cho nhanh, làm việc thì chỉ cần “lách” cho qua giai đoạn, luôn né tránh trách nhiệm và đẩy trách nhiệm sang cho những người khác. Những con người sống trong xã hội như vậy, luôn chỉ biết tới đâu hay tới đó, lúc nào cũng che giấu, miệng thì luôn ba hoa, nhưng khả năng không có, thường khoe khoang và “tự sướng”, những con người trong xã hội như vậy chính là những kẻ “láu cá vặt”, tự cho mình là thông minh trong một xã hội đảo điên.
Trong khi ở môi trường văn minh, sạch sẽ, sự “thông minh” luôn đi kèm với trách nhiệm,…
(Trần Nhật Phong DLB)
KẾT LUẬN
– Thủ đoạn khôn ranh, láu cá vặt rất nguy hiểm. Không thể nào lừa người mãi được, người ta sẽ tránh xa mình như tránh hủi.
– Đừng vì cái lợi trước mắt mà quên mất cái lợi về lâu về dài
– Đừng nên học khôn ranh, láu cá vặt, nếu muốn góp phần xây dựng đất nước giàu có và tốt đẹp hơn.
Nguyên Lạc tôi xin được giới thiệu đến các bạn trẻ một cuốn sách rất lý thú:
MẠNH DẠN MÀ LÀM “Yaritai koto wo yare” của Honda So-ichiro (Ông tổ xe Honda)(***)
Thân ái chào các bạn!

Nguyên Lạc

Xuân 2017
—————————————————————————————————————–
Ghi chú:
(*) https://khoahocnet.com/2017/02/13/nguyen-lac-ban-ve-hai-chu-day-doi/
(**) http://vietmessenger.com/books/?title=26%20truyen%20ngan%20son%20nam&page=6
(***) http://www.erct.com/2-ThoVan/0-Tu_sach-ERCT/YaritaikotoYare/00-Mucluc.htm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s