Thiếu Khanh – BÊN NGOÀI MÙA XUÂN

nhin-lai-mot-mua-xuanGiả dụ có một quê hương

Giả dụ có một thiên đường

Thì trên thiên đường có mặt thượng đế

Và trên quê hương có mặt tình thương.

 

Giả dụ đời có mùa xuân

Giả dụ mùa xuân chỉ nở một lần

Còn rất mới nguyên lòng chưa trang điểm

Một lần nhìn nhau cũng đủ quen thân.

 

Nếu giả dụ rằng anh sinh ra đời

Khô đọng im lìm chỉ một mình thôi

Và em sẽ không bao giờ có mặt

Thì anh vẫn là đất sét hà hơi.

 

Nhưng anh có đây

và em có đó

Thượng đế phủi tay đứng dậy đi rồi

Mình ngẩn ngơ tìm như nguời hành khất

Tình thương như đồng bạc rơi.

 

Cho nên quê hương

hỡi lòng ngơ ngác

Anh đứng trên đời mà vẫn lang thang

Cho nên thiên đường

vô cùng cách biệt

Anh sống trong đời rất đỗi hoang mang

 

Bởi không thấy em

vội vàng kêu gọi

Anh chợt thấy mình trong nỗi bâng khuâng

Mê mãi đi tìm

em quên đáp lại

Anh đợi bên ngoài mùa xuân.

 

(Trong Cơn Thao Thức, nxb Da Vàng, ĐN, 1971)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s