Từ Sâm – GIỚI THIỆU TÁC GIẢ, TÁC PHẨM – NHỮNG VẦNG TRĂNG của HOÀNG VŨ THUẬT

HOÀNG VŨ THUẬT

HOÀNG VŨ THUẬT

Cách hơn 20 năm trước (1994) trong tập CỎ MÙA THU , Hoàng Vũ Thuật (HVT) viết về trăng- nhưng không phải trăng của chị Hằng mà là SÔNG TRĂNG. Anh đã thôn thức với dòng sông của mình.

Cong cong một vầng trăng mảnh

Nhịp cầu chở ta qua sông

Có mang đời ta chát đắng

Trên từng cánh lục bình non.

Hồi đó tôi bệnh nặng đã hai năm tưởng không qua khỏi. Đọc câu thơ của anh ví mình như mảnh trăng cuối tháng và đón đợi “từng sợi óng vàng” tan chảy vào dòng sông. Tôi như cánh bèo trôi dạt. Cuộc đời là nỗi đắng chát và mảnh trăng khuyết mỏng manh như chiếc cầu bắc qua thời gian cho ta qua lần cuối. .

Tôi may mắn đi qua bờ kia của dòng sông ấy. Sự trải nghiệm cuộc sống đã cho mình gắn kết với thế giới hư vô. Nên khi đọc VẦNG TRĂNG HIỀN THỤC, đã đánh thức quá khứ đau buồn của tôi

Người ơi. Người hay trăng muộn

mọc xế góc đời ta đây

ta mong manh. Và ta lơ lửng

vô hồn giữa những đám mây.

Một niềm đau hay vầng trăng mọc xế một góc đời.của tôi chứ đâu phải của riêng anh nữa. Tôi đã khóc khi đọc những câu thơ trên. Vì đời tôi không chỉ một vầng trăng mà vô số vầng trăng mọc xế …

Và bây giờ là VẦNG TRĂNG ĐÔI. Khác với vầng trăng chia đôi. Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường là trăng của tình yêu. Vầng Trăng Đôi là vầng trăng nguyên khối cuối mùa đã qua. Từ bắt đầu của cõi dương và như đã chạm đến đỉnh cao của thời gian, chạm đến sự viên mãn của đời người. Chạm đến cõi âm, cõi đêm, cõi của ánh lạnh. Và, là trăng của Người và sự Cô đơn tròn trịa ngã đang màu mọng chin …treo trên cây số phận, run rẩy trong ngọn gió thời gian.

Tôi đã qua ba mùa của tạo hóa. Mùa cuối cùng như quả chín trên cây. Như vầng trăng sắp lặn. Đã bao lần tiễn những vầng trăng như áo lụa mỏng, như da thịt mùa đông, bên áo quan buồn bã. Vầng trăng bao bạn bè đã tắt bỏ lại ta “…như nửa trăng mờ tỏ. Ai bỏ quên lặng lẽ sáng bên trời – Hoàng Hữu“.

cuộc đời này có gì mới nữa chăng
thoáng đãng sau tháng năm đen tối
kìa vầng trăng 
vầng trăng đôi 
nguyên khôi
run rẩy
quả trên cây thơm thảo mỗi ngày

Tôi nhớ về Hoàng Hữu. Trăng của anh đã mọc cùng trăng của HVT. Hai vầng trăng cuối trời đầy đặn, viên mãn sau những khuất lấp, dấu nỗi buồn vào định mệnh.Và đó cũng là vầng trăng huyền diêu của thi ca.

“Trăng từng giọt tan vào anh mặn chát/ em đã khóc/ Nhưng làm sao tới được/ Bến bờ anh tim dội sóng không cùng…/Trăng viên mãn cuối trời em có nhớ/Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau”

Những ngày miền trung trời đầy mưa xám xịt và cơn lũ muộn. Tôi vẫn thấy hai vầng trăng thi ca tỏa sáng. Sáng đến tận mai sau…

Xin giới thiệu ba vầng trăng của HVT.

SÔNG TRĂNG

Trào lên từ trong đêm biếc

Một dòng sông lạ không tên

Chảy giữa hồn anh như thác

Khi em vừa đứng kề bên

Kìa vầng trăng giữa trời thanh

Sắp đầy lên cùng ngày tháng

Trên mặt dòng sông lai láng

Chia ra từng sợi óng vàng

Em ơi ta không hề biết

Vì sao lạc tới nơi này

Nếu mai hai đầu cách biệt

Sông còn cuộn những khúc say

Còn cong một vầng trăng mảnh

Nhịp cầu chở ta qua sông

Có mang đời ta chát đắng

Trên từng cánh lục bình non?

 

VẦNG TRĂNG HIỀN THỤC

đây vầng trăng. Đám mây cổ

lang thang nét hoa văn. Và gió

Và gương mặt hiền thục hiện về

mùa thu bỏ quên đôi guốc đỏ

con đường chơ vơ. Lá đổ. Và

niềm đau xanh đẫm. Ngày qua

trên mỗi cành cây khô gãy

bao hạt mưa xưa vỡ òa

nhưng vầng trăng. Vầng trăng hiền thục

mày cong liễu sáng . Và ta

cùng cơn mưa. Thao thức

hằng đêm từng giọt lệ nhòa

người ơi. Người hay trăng muộn

mọc xế góc đời ta đây

ta mong manh. Và ta lơ lửng

vô hồn giữa những đám mây.

 

VẦNG TRĂNG ĐÔI

Màu sáng lạ thanh khiết trong mây
cao hơn mọi ngày
 
tôi thấy
nhưng gần hơn có lẽ
chỉ gang tay
chạm cõi vô cùng
trong cuộc chơi phiêu du còn mất

cô đơn 
hờn dỗi
 
& thân phận lạnh lùng
cuộc đời này có gì mới nữa chăng
thoáng đãng sau tháng năm đen tối
kìa vầng trăng
 
vầng trăng đôi
 
nguyên khôi
run rẩy
quả trên cây thơm thảo mỗi ngày

rồi những âm thanh đầy đặn len qua cửa
âm thanh lửa
rung chuyển mặt đất
 
phủ kín sườn đồi
bập bùng
 
bập bùng hoang dã
 
tiếng gõ mặn mà da thịt mùa đông
bên áo quan buồn bã tiễn đưa

tôi nhận ra âm thanh lụa mỏng
ướt
dẽo
giữa lòng tay
 
như nắng vàng trẻ trung
 
những âm thanh ngân lên từ vầng trăng đôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s