Thu Vàng – Nén nhang tưởng nhớ Thầy

nhom-tuoi-thoTôi nhận được tin anh Thái Tú Hoà đã đi xa từ sáng hôm qua. Mãi đến giờ tôi mới bật lên được lời ngậm ngùi kính quý gửi đến anh và niềm nhớ gửi đến các bạn trong ban “Tuổi Thơ” của Hội An xưa.

Khoảng cuối thập niên 60 của thế kỷ trước, chúng tôi, một nhóm học sinh Tiểu học, Trung học đệ nhất cấp ở Hội An đã được anh Thái Tú Hoà, thầy Lê Khuê, anh Nguyễn Văn Thuận (Phi), Vương Tử Uyển, Phùng Ngọc Én, Nguyễn Minh Khang, Trầm Bồi Văn…dẫn dắt vào những hoạt động Âm nhạc đầu đời.

Tưởng như đó là những hoạt động vui chơi của trẻ con nhưng đó chính là những bài học vô cùng quý giá không chỉ trong Âm nhạc. Các anh, các người thầy đã dìu dắt chúng tôi từng âm, từng note, từng ý các tác phẩm lớn của Viêt Nam trong mọi thời đại như: Trường ca Con đường Cái Quan, Mẹ Việt Nam và nhiều tác phẩm khác. Những kiến thức về Âm nhạc và cuộc đời trong từng lời nhạc đã dạy cho chúng tôi bao điều hay về cuộc sống, về đất nước, con người, nhân nghĩa, đạo lý…Những điều vô cùng quan trọng ấy đã thấm vào chúng tôi mà mãi đến khi khôn lớn, chúng tôi mới nhận ra.

Nhớ ơi lúc anh em tập tành bên nhau thật vui, thật ấm tình thầy trò trong khung cảnh êm đềm của chùa Phước Kiến. Vẫn nhớ như in, trên đường đến chùa, tụi nhóc chúng tôi lấm lét nhìn các huynh ngồi chuyện trò bên cafe ” Đạo” đợi chúng tôi đến đủ để tập. Tiếng hát của anh em chúng tôi dường như được to hơn, vang hơn nhờ những bức vách kiên cố được xây toàn bằng gạch rất xưa, những cây cột gỗ to, đen, láng bóng chống đỡ mái ngói Âm Dương cũ kỹ.

Có khi chúng tôi cũng bị la, cũng nước mắt lã chã, cũng có khi được thưởng một chút gì vui vui, nho nhỏ (vì các anh làm gì có tiền để thưởng, chúng tôi học không hề nộp một đồng nào cả). Trung thu hoặc có dịp gì đặc biệt thì chúng tôi được tụ tập ở sân Trường Nam Tiểu học, vẫn được ăn bánh kẹo đầy đủ nhưng không bao giờ phải nộp đồng nào cả (lúc ấy thầy Lê Khuê là hiệu trưởng của Trường). Những hôm ấy chúng tôi hào hứng trình diễn những bản đã khổ công tập luyện hoặc được chơi các trò chơi truyền thống của Hướng Đạo thật sinh động và hợp với lứa tuổi chúng tôi. Nhân cách của chúng tôi được hình thành trong sáng một cách tự nhiên.

Vì thời cuộc, tôi không may mắn được học nhạc ở các Trường chính quy như mong ước nhưng thật sự tôi đã được lớn dần với những người mà tôi xem là người thầy đáng trân quý của tôi trong Âm nhạc đã đi qua quãng đời thơ ấu của tôi: Ba tôi chính là người thầy đầu tiên chọn thể loại nhạc cho tôi nghe từ rất sớm (Về sau. khi được hỏi,” Là một người gốc Quảng mà khi hát, phát âm chính xác và có âm hưởng của Hà Nội xưa, thì tôi mới nhớ ra và rất biết ơn những người thầy đầu tiên của mình). Sau đó, anh Thái Tú Hoà và các anh hướng dẫn ban Tuổi Thơ đã dìu dắt chúng tôi đi vào nhạc bản, âm điêu, nhịp phách…

Niềm xúc động của tôi khi nhớ về một người anh, một người thầy đầu đời của tôi gắn liền với thời niên thiếu đẹp đẽ, trong trẻo cùng các bạn tôi trong ban Tuổi Thơ của Hội An xưa. Chúng tôi những tưởng sẽ sẽ có một ngày hội ngộ, anh em, thầy trò vui vầy tại nơi chúng tôi luôn hướng về: Hội An, phố cổ trầm lắng! Nhưng không kịp nữa rồi! Anh, thầy Thái Tú Hoà của bọn em ơi. Chúng em, các anh em, các bạn trong ban Tuổi Thơ xưa của Hội An đang hướng về nơi xa để thắp cho anh, cho thầy một nén nhang tưởng nhớ!

Thu Vàng

nhom-tuoi-tho

( Ảnh một nhóm trong ban Tuổi Thơ, Hội An xưa: Từ trái sang, Hàng đầu: Kim Anh, Kim Nguyệt, An, Thu Vàng. Hàng sau: Tuyết, Nhung, Ngành)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s