Hoàng Kim Oanh – GIỌT LỆ NÀO TÔI SẼ KHÓC CHO EM…

chimnuocTôi thả những chùm bong bóng sắc màu
vào không trung
vô tận
dẫu biết chưa đến đích
tất cả đã vỡ tung
chỉ làm vui cho bầu trời dăm phút
đừng dõi mắt làm gì
phù phiếm
em ơi.

Tôi vẽ những đường dọc đường ngang trên bảng đen
Những vườn cỏ hoa, lâu đài cổ tích
Những đại dương, sông suối, núi đồi, đồng cỏ, làng quê…
Những phố thị dập dìu
Những chân trời vô tận
Nơi nhân loại bao ngàn năm đặt dấu chân qua
Nơi hồng hoang tiền kiếp luân hồi
Nơi ta yêu nhau và gọi là xứ sở
để nghẹn ngào
đau xót
căm giận
tủi hờn
phẫn nộ
trong đói nghèo rơm rạ
trong lưu đày phận nhược tiểu bốn ngàn năm
Nhưng tôi không giữ được gì
cho tôi.
cho em.
khi bôi sạch bảng đi rồi

Tôi không muốn vẽ những đường cong
lắm ngõ quẹo quanh dọc ngang. Phải. Trái.
Ngoằn ngoèo
Luồn lách
Sợ rồi em lạc lối
Đánh mất cả chính mình.

Tôi thổi vào từng viên phấn trắng phấn xanh phấn đỏ
sắc màu cuộc đời
hỉ nộ ái ố ai lạc dục
người xưa từng cười khóc giữa trang thơ
để viết lên hồn em tiếng lòng tôi thổn thức
tình yêu đầu run rẩy
tình yêu cuối mặn mòi
tình phụ tình bỏng rát
Tôi viết lên hồn tôi
Tôi viết lên hồn em
lời đam mê
thiết tha
bỏng cháy
những niềm tin tưởng rằng có thật
mà tôi một đời mê mải
kiếm tìm
hy vọng
khát khao
Những nét phấn vô tình
dẫu tôi đã hoài công nắn nót
đã phai nhòa rồi biến mất dưới bàn tay tôi mỗi khi đổi người đứng trên bục giảng
không để lại gì
Chỉ còn lại
Cái Không Gì Hết
Hư Vô.

giotleVà bão giông tháng ngày chất chồng trôi dạt
Những quả bóng sắc màu chưa đến thiên đường đã vỡ
Những con chữ lung linh thần thoại xa vời như trăm ngàn thế kỉ trần gian mông muội
Tôi nghe đau.
như đứa trẻ bị lừa…
Viên phấn trên tay tôi vỡ vụn
Làm sao có thể ôm hết thương đau nghiệt ngã đời em?
Làm sao có thể vẽ lại giấc mơ thiên đường đã mất?

Sao ôm em trong tay
Chặt và gần như chưa bao giờ chặt và gần đến thế
Mà vòng tay tôi bất lực
Không ôm nổi hồn em rạn vỡ?
Không ôm được nỗi cô đơn số phận của em?
Không sao có thể…
Chỉ còn giọt lệ…

Ước gì nước mắt có thể là cường toan
Rửa sạch mọi vết thương đời nhức nhối
Tôi sẽ khóc
Một lần
đến kiệt cùng giọt lệ nào có thể chắt…
Cho em…
Em!

23-6-2014
HKO

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s