Phượng Vũ – Tái ngộ mùa Xuân

taingomuaxuan3Trong Truyện Kiều của Nguyễn Du khi đọc đến phần cuối Thúy Kiều tái ngộ với Kim Trọng, ai cũng cảm thấy nhẹ nhàng vì coi như cuộc đời gian nan của Kiều đã chấm dứt. Kiều đã gặp lại người yêu xưa, câu chuyện kết thúc có hậu. Đây là lúc mà cuộc đời Kiều sau khi đã trải qua 15 năm “phong trần” bắt đầu được hưởng “phần thanh cao” theo “luật Trời” mà Nguyễn Du đã từng đưa ra:

“Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao”.

Ai mà mê bói Kiều (boikieu.com) thì lại càng ao ước được bốc trúng phần “tái ngộ” này để đời được vui hơn… Cuộc đời con người ta cũng vậy, có lẽ ai cũng đã từng trải qua bao nhiêu “thác ghềnh” trong cuộc sống (nhất lại là người Việt Nam với bao nhiêu biến cố… ).Cho nên lúc “về chiều” là lúc mọi người đều muốn có cuộc sống vui tươi êm đềm.

“Sáu mươi chưa phải là già,

Sáu mươi là tuổi mới qua xuân thì”

Đó là lời mở đầu của chị trưởng lớp học hát, học “Line – Dance” dành cho quý vị ở lứa tuổi “chưa phải là già, nhưng không còn trẻ nữa” ( nói nôm na là xấp xỉ chung quanh lứa tuổi 60, 70). Có tuổi chớ không phải già, 1 người bạn nói rằng phải nói mình là thanh niên có tuổi. Ngày trước TCS cũng không bao giờ nhận mình là già, mà chỉ là người có tuổi hơn người khác ( hay ít trẻ hơn người khác). Nhưng lạ một điều là ông chủ nhà sách Khai Trí ở Saigon trước kia cũng đã từng khẳng định ” Khi người ta 20-30 tuổi, người ta còn quá trẻ, 30-40 tuổi đang trẻ, 40-50, hãy còn trẻ, 50-60 trẻ không ngờ, 60-70 trẻ lạ lùng! và trên 70 nguời ta trẻ vĩnh viễn!” (Ông nói ông đọc được câu này trong một cuốn sách…Tây từ lâu lắm rồi. Và bây giờ thì cả người nói và người nghe đều trở thành người thiên cổ từ lâu. Điều này chứng tỏ đây không phải là ý kiến mới lạ gì!). Tưởng là chỉ nói đùa, nhưng ngày nay đã thành sự thật, người già ở những nước phát triển ngày càng đông . Bây giờ tuổi lên lão phải từ 90 trở lên và thượng thọ phải trên 100 (Dạ tiệc cao niên Little Saigon Radio mỗi năm lại tăng tuổi được mời tham dự miễn phí (lúc đầu có 65, rồi 67, 70, 75…già theo không kịp.. Bây giờ năm nào dự tiệc cũng có cụ già hơn 110 tuổi). Một chị ngồi bên cạnh nhìn bạn bè chung quanh “tức cảnh sinh tình” bèn ngân nga 2 câu thơ:

Tại máu xấu nên tóc bạc ra

Chứ em ngó vậy đã đâu phải già

Đúng vậy, có nhiều chị ở tuổi này mà trông cũng còn “mơn mởn” lắm, nhất là khi nào có “tiệc”, các chị chưng diện lên coi cũng còn phong độ lắm! Có người còn hăng hái bàn thêm: Ai nói lúc trẻ sướng? Phải lo chăm chỉ học hành, chịu sự kiểm soát của ba mẹ. Phải lo tương lai sự nghiệp…lúc nào cũng bận rộn, túi bụi với công việc. Rồi lớn lên có gia đình lại tíu tít với công việc gia đình, chăm sóc con cái…Thật ra chỉ có ở tuổi “tái ngộ mùa Xuân” này mới thực sự thảnh thơi. Con cái trưởng thành , có sự nghiệp, có gia đình hết rồi…bây giờ là lúc ta thực sự tự do muốn ăn gì, làm gì là do ta quyết định.

“Được làm những điều mình thích. Đó là Tự Do

Thích những điều mình làm. Đó là Hạnh Phúc”

taingomuaxuan1Trước hết muốn ‘Tái ngộ mùa Xuân” thì cần phải yêu đời, mà ca hát là yếu tố dễ làm cho người ta phấn chấn và yêu đời nhất. Có lẽ vì thế mà những buổi tập hát được bắt đầu từ thiện chí tự nguyện của chị ca trưởng. Đó là nơi các bạn tới tập hát sao cho hay hơn, hát đúng nốt, đúng tông, đúng bài bản. Vậy mà free nha! Tới đó lại còn có dịp gặp gỡ nhiều “tri âm” cùng tần số với mình là đời vui rồi. Nhìn các chị hăng hái tập hát nghe theo lời ca trưởng để tập hít thở: Trước khi hát “nhớ phình bụng to ra lấy hơi cho đầy” rồi từ từ nhả hơi ra để hát cho đúng kiểu Pro :Tập hát chung, hát những bài hát vui tươi yêu đời, vừa hát vừa vổ tay: “Ta ca ta hát vang lên, hát lên cho đời tươi thắm, hát lên cho quên nhọc nhằn..”.

Người dạy hát cảm thấy vui vì làm được điều mình yêu thích, và có ích cho người khác. Tôi nhìn lên thấy gương mặt chị cười rạng rở tươi vui. Cái đẹp đến từ Tâm trông sáng sủa nhẹ nhàng khác với cái đẹp đến từ son phấn đậm nét. Nhìn chị bây giờ trẻ đẹp hơn là những lúc chị lên TV trong chương trình Bác sĩ gia đình (dù là có make up). Còn người học hát càng vui hơn vì được hát những bài yêu đời và thấy lòng minh như trẻ lại khi tuổi còn xuân:

Màu xanh gieo muôn ngàn tia nắng huy hoàng, màu xanh gieo muôn niềm vui sống mênh mang…với bao nhiêu niềm tin tràn lan

Âm nhạc ảnh hưởng tới tâm hồn con người, thay vì hát rên rỉ, than van, chuyển qua hát những bài yêu đời, rồi tha hồ được dịp hát những bài ca sinh hoạt để nhớ lại một thời tuổi trẻ hoạt động du ca, hướng đạo ngày xưa với những buổi cắm trại, picinic cùng bạn bè với một Sài gòn ta yêu như máu thịt

Ca nào ca nào ta hát cho to và hay (2) Vui ca lên nào, vui ca lên nào, vui ca lên đời ta vui sướng” hay là “Nào về đây ta họp mặt cùng nhau, cuộc đời vui thú có lúc này thảnh thơi…”

Nghe sao mà “hợp tình, hợp cảnh” thế, ngoài ra còn có bài hát vừa hát vừa làm động tác ” “Này bạn vui mà muốn tỏ ra thì đập đôi tay (2) (dậm đôi chân, chào anh hai, làm cả 3) Tôi nhớ đã hát bài này khi đi picnic cách đây cả 1/2 thế kỷ, lúc còn nhỏ xíu, cứ bối rối không biết cử động thế nào cho kịp vời lời bài hát… Vậy mà bây giờ hát lại vẫn thấy náo nức như xưa và thấy tràn ngâp cả một trời kỷ niệm về Sài gòn của tôi, tình yêu của tôi. Các bạn nào chưa từng được hát thì thich quá. Đúng là “tái ngộ tuổi thơ”. Quả là ai đó đã nói quá hay :” Hạnh phúc không phải là bạn tích trữ được bao nhiêu tiền, mà là mỗi ngày thể xác và tâm hồn được tự do, được làm những việc mình yêu thích.

Đó là chưa kể những lúc tập hát các bài hát về quê hương, các chị say mê hát với cả tâm tình da diết: “Chuyện Việt Nam ta mấy mươi năm, mấy trăm năm bay đã hơn ngàn năm, mấy ngàn năm chưa thấy vẻ vang, trên đường đi vẫn đầy bóng tối tăm”. Dù hết giờ rồi, lớp vẫn năn nỉ xin hát thêm 1 lần nữa để được khẳng định tấm lòng với quê hương: “Còn Việt Nam. Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng”

Nhà thơ Bùi Giáng đã nói chí lý:

Ngày sẽ hết tôi sẽ không trở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Ta sẽ nhớ trần gian này mãi mãi
Vì nơi đây ta có cả vui sầu
.”

Quả vậy, tôi đã trải qua một thời tuổi trẻ trong hoàn cảnh đất nứớc chiến tranh nhưng đó vẫn là một thời dễ thương tươi vui để nhớ. Vì thế bây giờ được hát lại những bài xa xưa ấy lòng tôi bỗng dưng vui. Bao nhiêu kỷ niệm về Sài gòn của tôi, tình yêu của tôi bỗng ùa về… Rồi hoàn cảnh xả hội thay đổi, bao nhiêu “thác lũ mưa sầu” sau tháng 4/75… bao nhiêu biến cố thay đổi lớn lao từ nơi ăn chốn ở đến nghề nghiệp… Bây giờ thế hệ chúng tôi đã vào lứa tuổi sáu mươi mà chúng tôi hay gọi đùa là lứa tuổi “16” cho có vẻ trẻ trung. Mọi người đều bước qua giai đoạn xuống đồi, hay nói một cách lãng mạn là “Tuổi Thu phai” mà những người yêu mùa Thu thường hay tả như mơ: “Nắng Thu vàng óng như lụa, trong veo và dịu dàng khiến cho lòng người ngây ngất”. Mỗi lần nghe bạn than mình mẫy ê ẩm đau nhức mỗi khi gió heo may mùa Thu trở về thì tôi bèn cười hi, hi… “ Tuổi Thu phai” mà, nên cái gì cũng “phai” đừng bắt nó cứ như tuổi Xuân “thắm tươi” mãi. Nhưng không sao dù trong hoàn cảnh nào:” Ta cứ yêu đời đi. Như lúc ta còn thơ”. Tới tuổi này rồi ai may mắn vẫn còn “đi về có đôi” thì mừng cho bạn hưởng được phước “như chim liền cánh, như cây liền cành“. Ngược lại nếu ai vì lý do này, hoàn cảnh nọ mà trở về tình trạng”độc thân” thì lại càng vui hơn vì “Happiness to be Single tránh được cái cảnh “nội chiến từng ngày“, không phải sướng hơn sao?. Muốn đi đâu, muốn làm gì cũng chẳng bị ai có ý kiến ý cò phiền phức.

Tôi có chị bạn bị chồng ly dị, vì chồng chị thuộc loại “trăng hoa”, từ dùng của phụ nữ. Còn từ của các ông là “đào hoa”. Ông muốn được tự do bay lượn từ hoa này sang hoa khác, mà không bị vướng víu, nên không khí trong nhà lúc nào cũng căng thẳng mệt mỏi… Chị thì cứ cố nín nhịn để níu kéo tổ ấm gia đình cho khỏi tan tác, rồi còn cần “giữ tiếng” để con cái lớn lên lấy vợ lấy chồng…Nhưng cuối cùng thì ông vẫn cầm tờ giấy ly dị về cho chị ký. Đến nước này thì chị đành phải chấp nhận thôi. Nhưng lạ một điều sau khi được thoát cảnh ràng buộc, chị sống thoải mái, được tự do vui chơi với bạn bè. Bây giờ trông chị trẻ đẹp hẳn ra ( cả hơn chục tuổi) đi đâu ai cũng ngạc nhiên khen ngợi ! Có người ganh tị và thắc mắc, chị trả lời : “Có gì đâu, cứ tưởng tượng mình phải ở trong địa ngục, bây giờ được thoát ra hít thở bầu khí tự do thì vui thú biết bao nhiêu…”. Đúng là hoàn cảnh sống và trạng thái tinh thần quyết định rất lớn đến dung nhan của phụ nữ. Bây giờ chị mới ngộ ra sao lúc trước mình khờ quá, không biết rằng: Sống trên đời, điều gì đến thì hãy quý trọng, điều gì phải đi thì nên buông tay, như thế mới sống được tự do tự tại thực sự. Sống thuận theo tự nhiên là một loại trí tuệ…”. Bạn bè thấy chị còn “mơn mỡn” và cũng có vài người để ý nên khuyên chị ” Hãy yêu lại từ đầu“, chị mỉm cười lắc đầu “Tuổi này còn yêu đương gì nữa. Hãy cho xin 2 chữ bình an”. Tôi cười bảo chị : “Theo người Mỹ thì tuổi sáu mươi là cái tuổi đang làm lại từ đầu. Mà hễ cái gì từ đầu cũng hào hứng cả. Biết đâu “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”. Chị là tấm gương cho các bạn đang trong tình trạng lẻ loi hay đổ vở hôn nhân. Hãy nhớ: “mất đi rồi không nên ủ rũ, càng không thể cảm thấy cả thế giới sụp đổ vì duyên đã hết, phận đã đứt, cưỡng cầu chỉ thêm đau lòng” . Đừng sợ hãi sự thay đổi vì có khi nhờ nó mà một con đường mới tươi sáng lại được mở ra. Hãy đúng dậy vươn vai:“Em về điểm phấn tô son lại.Ngạo với nhân gian một nụ cười” !

Hơn nữa tình yêu không phải là thứ tình cảm duy nhất trong đời, bởi ta còn có gia đình, anh em, đồng nghiệp, và nhất là bạn bè…Ở tuổi hoàng hôn này bạn bè chiếm 1 vị trí rất quan trọng. Một lần tôi được mời đến tham dự buổi ra mắt của ban hợp xướng Trưng Vương, tôi ngạc nhiên khi thấy các chị thuộc loại đã lên chức “nội, ngoại” hết rồi, nhưng vẫn trẻ trung, vui tươi rộn ràng trong những chiếc áo dài màu xanh. Các chị đang ráo riết chuẩn bị cho 2 bản hợp ca mở màn:”Bà Mẹ Quê” và “Túi Đàn” mà các chị đã dày công tập luyện hằng tuần cả mấy tháng trời. Ai cũng có vẻ hồi họp háo hức hèn gì có người nói “xem văn nghệ không thú bằng làm văn nghệ“. Khi trình diễn, các chị hát thật to mồm tròn vo, mắt ngước nhìn theo nhịp tay ca trưởng, hát bằng cả cái tâm và cái sức của mình, nên đã được người nghe tán thưởng nhiệt liệt:

Nhịp theo tiếng đàn
Tiếng hát vang vang lừng
Ta mang yêu đương reo về bốn phương”

Người thưởng thức và người hát đều xúc động, đều cảm nhận được niềm vui của những người ở tuổi hoàng hôn nhưng vẫn yêu đời, vẫn có thể giữ được nét thanh xuân trong tâm hồn vì biết chọn đời sống tinh thần lạc quan. Và âm nhạc chính là liều thuốc hiệu quả nhất.

Sau đó là tới các màn đơn ca, song ca, tam ca, tứ ca Các chị có dịp hát lại những tình khúc mình đã từng yêu thích một thời để nhớ về một thời êm ái đã qua:

“Nhạc lòng êm ái dù đời tàn phai
Mà còn mãi mãi ngân trong đêm dài.”

Tôi biết tối nay mỗi chị đã mua 1 vé về lại với tuổi thanh xuân của mình, để thả hồn về mái cũ trường xưa, về những ước mơ mà hồi nhỏ mình chưa thực hiện được. Chị ngồi cạnh tôi thủ thỉ tâm sự, sau khi hát xong:

“Em ơi, chị hồi họp cả mấy ngày trước khi lên hát như hồi bé chị đi thi . Có lúc hát run quá, đứng không vững, em thấy chị phải đi tới đi lui…”

Tôi thấy có chị khác cứ cúi xuống mà hát không dám ngẩng lên nhìn ai vì sợ quá! Hát xong, bước xuống thở phào nhẹ nhỏm…nhưng vẫn rất vui. Nhớ lại ngày xưa còn nhỏ tôi hay cùng bạn bè thích nghêu ngao mấy câu hát của Phạm Duy: Em ước mơ, mơ gì ? Tuổi 15, tuổi 16 …em ước mơ.. thành …ca sĩ. Bây giờ một nhóm bạn bè cùng trường tụ họp lại với nhau tập ca hát để cùng nhau thực hiện ước mơ xưa. Như vậy thì đời quá vui rồi còn gì!

Ra về, tôi thầm nghĩ Trưng Vương may mắn có chị ca trưởng yêu âm nhạc, lại có nhiệt tình và điều kiện để thực hiện ước mơ chung cho các bạn. Thật quý hóa, nhưng “trông người lại ngẫm đến ta”, còn Gia Long mình chẳng lẽ không có ai hoạt động văn nghệ phục vụ cộng đồng sao? Mấy bạn cũng nhiều tài năng lắm mà! Tôi nhớ lại lần rồi khi tham dự đêm “Hùng Sử Ca” thấy các bạn GL trong một vũ điệu Việt Nam mặc áo dài tím với nón lá trông rất đẹp!

May quá, thắc mắc đã được giải tỏa khi tuần rồi tôi được tham dự buổi văn nghệ “Thu hát cho người” do Nhóm Song Ngân và thân hữu thực hiện tại phòng sinh hoạt N.V . Nó đã thu hút khán giả đến nghe chật cả khán phòng dù giờ trình diễn chưa bắt đầu. Tôi nghe mấy người ngồi cạnh bên cho biết: Đây là show của nhóm mấy cô Cựu Nữ Sinh Gia Long chủ trương, họ thực hiện được mấy lần rồi. Ô! vậy thì vui quá, thì ra vì đam mê ca hát, nên các bạn GL muốn đem tiếng hát góp phần cho đời thêm vui. Các bạn đã bỏ tiền túi và công sức của mình để tổ chức những chương trình nhạc thính phòng và mời mọi người vào cửa tự do. Ngoài các bạn là những giọng hát chính, nhóm còn mời thêm thân hữu gồm toàn những giọng ca tài tử xuất thân từ bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, kỷ sư…, nhưng họ hát rất tuyệt, vì hát bằng tất cả đam mê và tấm lòng của mình, nên thu hút khán giả thinh lặng ngồi nghe . Giữa người nghe và người hát như cùng giao cảm trong những giai điệu của dòng nhạc xa xưa, để cùng nhớ lại một thời yêu dấu đã qua.

“Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu…ơi! “

Cám ơn Song Ngân và các bạn GL chủ trương . Các bạn ơi, các bạn đã làm tôi thêm tự hào về trường Gia Long thân yêu của chúng mình nhiều lắm.

Xin chân thành cám ơn những người đã tặng cho đời những món ăn tinh thần tuyệt vời, các bạn đã biến âm nhạc thành một thứ thuốc dưỡng sinh tươi trẻ. Nó trở thành cần thiết hơn những món ăn thực phẩm, đặc biệt là ở xứ Mỹ quá no đủ này.. Các bạn đã làm cho “tuổi hoàng hôn” của chúng mình trở nên dịu dàng, êm đềm hơn nhiều lắm như trong lời hát:

“Tôi đi giữa hoàng hôn,
Khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương..

Dù cho nắng, dù cho sương khói mịt mù
Niềm thương yêu hằng xin mãi maĩ không hề phai”

Các bạn đã cho thấy dù là ở tuổi hoàng hôn chúng ta vẫn có thể giúp đở mọi người sống đời hạnh phúc; điểm tô cho cuộc đời thêm tươi đẹp, chúng ta vẫn làm được những việc lợi ích cho đời, cho mọi người, cho xã hội. Và ở tuổi này chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là quá trình cho và nhận. Chúng ta đã nhận từ cuộc đời quá nhiều và bây giờ là lúc ta “cho” nhiều hơn, tùy theo hòan cảnh và khả năng riêng của mỗi người : đi làm từ thiện, volunteer dạy ESL, dạy Quốc tịch, dạy hát, dạy Line- Dance, dạy Khí công, Tài chí v…v… Khi mình cảm thấy mình có ích cho người khác tự dưng lòng minh cảm thấy vui hơn, mùa Xuân dường như vẫn thấp thoáng quanh đây! Đó là về phương diện tâm hồn, chứ thân xác thì cũng đã cảm thấy “cuồng phong cánh mỏi“. Bạn bè gặp nhau hay hỏi đến tình trạng sức khoẻ, các phương pháp dưỡng sinh, những cách trị bệnh theo lối tự nhiên, và giới thiệu cho nhau những lóp exrecise vui khỏe. Trong đó Line – Dance là loại hình exercise tốt nhất, các bác sĩ và các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng khiêu vũ nhờ có nhạc sẽ giúp người ta thích thú trong khi tập nên cảm thấy thời gian qua mau. Ngoài ra nó cũng góp phần đánh bại cái bịnh mà đa số ai cũng mắc phải: “Để trước quên sau, kiếm mệt đừ” ( bước đầu của Alzheimer) vì người ta phải cố nhớ điệu Mambo khác với Twist ra sao, Cha cha cha thì khác Tango chỗ nào?. Trong một vũ điệu thì lại có nhiều bước khác nhau, không rập khuôn một động tác làm cho người ta dễ chán, lúc thì khoan thai nhẹ nhàng, lúc phải bước nhanh, xoay vòng, khi thì nhịp nhàng yểu điệu, lúc thì ríu rít đôi chân…Nó thu hút người ta tập mà thấy vui và yêu đời

Khiêu vũ mà cần phải có partner thì cũng hơi phiền, vì đa số trong lớp toàn là các bà, vì các ông rất lười tâp thể dục. Do đó Line – Dance là cách giải quyết tốt đẹp nhất, mà nhảy như vậy thì lại càng vui vì nó mang tính chất tập thể. Nhờ tập Line -Dance mà tôi thấy các chị trong lớp đều có thân hình khá gọn đẹp, nhìn dáng các chị trong những điệu Valse cũng rất lả lướt, và trông trẻ trung nhanh nhẹn khi đi bebop hay Twist. Như vậy thì Line- Dance đúng là “Nhất cử mà tam tứ tiện”; vừa thể dục có lợi cho sức khỏe thân xác, cả tinh thần nữa, thân hình lại gọn gàng đẹp ra nữa thì ai mà không thich, thành thử các lóp Line- Dance được mở ra khắp nơi

Đó là chưa kể vài tháng lớp lại mở một party ở nhà hàng với giá rẻ vào buổi tối ngày thường, để mọi người có dịp vui chơi và thực tập hay trình diễn những vũ điệu mình thich với ban nhạc sống, có sân khấu có ánh đèn màu nhấp nháy đưa con người ta trở vể với tuổi thanh xuân ngày nào. Như vậy là chúng tôi đang tận hưởng niềm vui hạnh phúc của thời kỳ “Tái ngộ mùa Xuân” và quên đi những điều không tốt trong cuộc sống. Cuộc vui với nhiều tiếng cười luôn mang đến cho người khác niềm hân hoan và hạnh phúc, mang đến sự chia sẻ về tinh thần. Ngoài ra lại còn thêm cơ hội thưởng thức những lời nhạc trữ tình đáng yêu (nghe mà thấy lòng rung động) qua các bản nổi tiếng quốc tế.:

“Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on…”

Lời nhạc khiến tôi nhớ đến tình cảm của lớp Line- Dance dành cho cô giáo T của mình, tôi biết T từ nhiều năm trước khi tôi còn làm volunteer cho một trung tâm cao niên. Trái đất tròn nên bây giờ tôi gặp lại T ở lớp Line -Dance, và điều làm tôi sửng sốt là T bây giờ sụt cân quá nhiều, thì ra T mắc 1 căn bệnh ung thư đã qua hóa trị, xạ trị nên tóc T gần như không còn. Nhưng điều đáng quý là T vẫn tới lớp đều đặn dạy free cho các bạn, trừ những hôm phải đến bịnh viện. T vẫn yêu đời, vẫn muốn đem niềm vui đến cho lớp. T còn order nón kim tuyến để tặng các bạn đội cho đẹp trong bửa tiệc vui. Sức khỏe T đã khá dần lên, mọi người ai cũng mừng. Lớp rất thương T luôn dành những tình cảm ưu ái đặc biệt cho T. Mỗi lần có tiệc thì những bó hoa, những bài thơ, bài nhạc yêu thương luôn được hát lên để tặng cô giáo. Vậy mà mới đây sau một lần tái khám T nói cho lóp biết là BS cho biết một khối ung thư khác bắt đầu mọc lại. T tâm tình :” Mình nói tin túc về bịnh tình cho các bạn nghe, vì thấy các bạn luôn rất quan tâm. Các bạn ơi! đời con người ai cũng có lúc phải chấm hết, nên mình chấp nhận rồi. Do đó không có gì để buồn, đời còn cho ta ngày nào còn gặp nhau thì ta hãy cứ vui…”. Tôi thấy trong mắt T hình như có vài giọt sương long lanh. Thật là 1 tấm gương can đảm yêu đời và vẫn muốn “tái ngộ mùa Xuân” dù cho tử thần đang rình rập chung quanh. Sau đó T bắt đầu lên chương trình tập dợt các vũ điệu cho lóp để chuẩn bị cho Tiệc Giáng sinh sắp tới. Cả lớp rộn ràng chia nhóm, sắm đồng phục, khăn quàng rồi giày nón chuẩn bị bài hát…Bỗng một hôm T email cho lớp biết phải đi qua tiểu bang khác để điều trị theo lối Meditation một thời gian…Nhận được tin cả lớp đề nghị ngưng hết mọi việc chuẩn bị vui chơi để hướng lòng cầu nguyện cho cô giáo đi xa điều trị đạt kết quá tốt. T tuy đi xa nhưng vẫn email gửi những bài Line Dance cho lớp ở nhà tiếp tục tập với nhau. Tôi thấy một không khí yêu thương cảm động và gắn bó lan tràn cả lớp. Quả là T đã thực hiện quá tốt lời khuyên của TCS:

“Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui”

Thành thử không phải chỉ có những người ở tuổi hoàng hôn hay khỏe mạnh mới cần “tái ngộ mùa Xuân”, mà là từng người trong đời sống này đều cần sống với tâm tình “tái ngộ mùa Xuân”

Tôi có 1 cô học sinh cũ, tuổi tuy chưa già, nhưng luôn có những suy nghĩ chín chắn. em đã từng viết thư cho tôi: “ Sống đến tuổi này em nhận thức không có gì là vĩnh cửu, khg có gì mình khg vượt qua được, kể cả những khi mình thấy đau xót tột cùng muốn chết cho rồi… và khg chỉ có một lần. Rốt cuộc mình cũng đã vượt qua hết vì cuộc đời vốn đáng sống để luôn từng ngày cố gắng sống và sống tốt hơn hôm qua.Làm việc trong bệnh viện, em thấu hiểu sâu xa một ngày sống chất lượng hơn nhiều năm sống đau ốm: sống chất lượng: khoẻ về thể xác – tinh thần – xã hội .Nhờ nghề nghiệp em còn có mắt nhìn (- chắc chắn khác với Cô nhiều vì Cô dạy văn- nhạy cảm quá) Ỏ đời nên có cuộc sống lạc quan hơn, cái gì quên thì nên quên đi, cho nhẹ gánh, nhìn người bệnh rất thương, thấy mình quá hạnh phúc vì còn khoẻ.

“Cái gì đẹp tất nhiên là đẹp ngay cả lúc đã úa tàn, những gì ta yêu thì ta yêu dù ta đã đến giờ hấp hối”
Cô đã từng viết cho em như vậy đó! Cuộc sống cũng vậy phải không cô? em luôn nhớ Cô, dù tình cảm không phải là của thời trẻ dại nữa… đã khác theo từng giai đoạn…”

Vây thì đúng là “Cuộc đời vẫn đẹp sao” dù là ở bất kỳ hoàn cảnh nào, lứa tuổi nào. Bạn hãy luôn làm cho cuộc sống mỗi ngày đều “tái Ngộ mùa Xuân”:

Hãy bắt đầu ngày mới

Hồn nhiên một nụ cười!

Nụ cười thành hoa nắng

Gửi đất trời.. Muôn nơi.. (TTT)

Phượng Vũ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s