Trương Kim Báu – “THẤT BẢO”

Con nhen 20 trieu tuoi mac ket trong nhua cayKhông biết có phải tại thời tiết thay đổi làm cho mùa Đông ở Melbourne mỗi năm mỗi lạnh hơn, hay tại mình già hơn nên sau này chúng tôi thấy khó khăn hơn trong sự chịu đựng cái giá rét của Melbourne. Thường thì mỗi năm khi Đông sang, tối đi chùa chúng tôi phải mặc hai ba lớp quần áo là chuyện thường nhưng vài năm trở lại đây thì không được nữa rồi! Vì tuy mặc hai ba lớp, thêm khăn mũ đầy đủ, thế mà khi chấm dứt khóa tụng kinh chiều, từ chánh điện ra bãi đậu xe chúng tôi vẫn bị run cầm cập… Có lẽ vậy mà chúng tôi không ngạc nhiên khi thấy Đông đến là số người già đi chùa hàng ngày cũng bị giảm dần… Người ta đi trốn lạnh!

Người thì về Việt Nam, người đi Mỹ, vì ở đây là mùa Đông thì Mỹ đang mùa Hè… Số khác bay về các tiểu bang Bắc Úc, tuy cũng có vài cơn gió lạnh nhè nhẹ làm cho những người Việt tha hương có cảm tưởng đang ở một nơi nào đó vùng Đà Lạt sương mù của Việt Nam… Người Việt tị nạn nhớ quê hương như vậy đó, thấy cái gì hay, cái gì đẹp ở xứ người, cũng vội đưa sâu vào ký ức để so sánh với những cái hay cái đẹp của quê hương. Để từ đó họ có được những giây phút sống lại trong tình quê hương đất nước. Vì vậy hình ảnh của tổ quốc thân yêu không bao giờ phai mờ trong tâm khảm họ…

Nhớ lại một mùa Đông cách đây mấy năm, cũng như thường lệ, chúng tôi khăn gói lên đường đi trốn lạnh…. Nhưng lần đó chúng tôi may mắn đến đúng vào dịp khai mạc hội chợ triển lãm về các loại đá quý… Cái gì chớ các loại đá quý, ngọc thạch thì…. phái nữ, người nào lại không thích (!) không thích mua thì cũng thích ngắm… Nhất là lúc đọc được tờ quảng cáo và thấy trong hội chợ đó có chưng bày và bán các thứ như xa cừ, mã não, san hô, hổ phách…v…v… là những thứ mà Phật tử đã từng đi chùa tụng kinh Pháp Hoa và kinh A Di Đà đều có nghe thấy nhắc lại nhiều lần và được gọi chung là “thất bảo”, tức là bảy thứ trân bảo hiếm có mà chúng ta cũng hiếm thấy… Từ chiều hôm trước tôi đã chuẩn bị các thứ đồ ăn nhẹ để mang theo ăn trưa vì mình là dân…. nhà nghèo… mà mấy chỗ như vậy thì các cửa hàng ăn uống bán mắc phải biết…! Thật không uổng công chúng tôi chuẩn bị thức ăn trưa…. Khuôn viên hội chợ rộng mênh mông, chúng tôi nghĩ, đi một ngày chưa chắc đã xem hết một vòng hội chợ và điều chúng tôi lấy làm lạ là… Tuy hội chợ triển lãm, hàng bán ra chỉ bán sỉ chớ không bán lẻ, vé vào cửa hơi cao và phải book trước qua Internet, thế mà người ta tham dự phải nói là quá đông… Không biết có phải là do lối chưng bày chuyên nghiệp hay là tại vì tất cả các thứ đều lạ mắt mà chúng tôi thấy thứ nào cũng đẹp, thứ nào cũng muốn mua, từ những khối pha lê trong suốt bên trong có khắc chạm hình các con thú như rồng, cọp, thỏ… tượng trưng cho mười hai năm tuổi của một giáp cho đến những mặt dây chuyền và các thứ vòng đeo tay hay đeo cổ bằng san hô, xa cừ hay mã não… thứ nào cũng đẹp rực rỡ và bắt mắt! Nhưng chúng tôi nghĩ, vì vé vào cửa có hiệu lực ba ngày nên hôm đầu tiên chúng tôi chỉ đi xem một vòng và lấy về những giấy quảng cáo của các gian hàng, trong đó họ có nói về đặc tính của các thứ đá quý để xem cho biết rồi mới tính sau…

Về nhà, buổi tối chúng tôi say mê xem hình mẫu các loại trang sức làm bằng những thứ đá quý đó. Chúng tôi chú ý đến “thất bảo” nhiều nhất vì tò mò muốn biết bảy thứ, ngoài vàng và bạc còn các thứ như: Xa cừ-Mã não-San hô-Hổ phách và Mai khôi là những thứ gì và đặc tính mỗi thứ như thế nào…. Thì ra là mỗi thứ đá quý đều có những đặc tính khác nhau và người đeo sẽ có những lợi ích mà dân sưu tầm trên thế giới đều tin, có điều… không ai biết được là họ tin như vậy là vì thực tế chứng minh cho thấy những lợi ích đó hay là họ chỉ nói để quyến rủ khách hàng….? Suy bụng ta ra bụng người… Chúng tôi lại nghĩ đến các bạn Phật tử ở chùa, có lẻ họ cũng tò mò muốn biết những điều tôi vừa khám phá ra về “thất bảo” ?

Nhớ lại trước đây cũng lâu, đám Phật tử chúng tôi có dịp viếng một chùa của người Hoa, họ có bày bán những vật kỷ niệm cũng là những thứ này và khi hỏi đến giá cả thì chúng tôi chỉ có… lè lưỡi lắc đầu, không dám đụng tới! Còn ở đây vì chuyên bán sỉ nên giá cả đối với chúng tôi không đến nổi ngoài tầm tay với….! Nhưng dễ gì ai cũng có dịp dạo qua chợ bán ngọc ngà châu báu này…? Cuối cùng chúng tôi có một quyết định làm mấy người quen rất ngạc nhiên là muốn mua một ít đem về nhượng lại cho các bạn Phật tử để cùng xẻ chia những điều mới khám phá…

Gian hàng chúng tôi chú ý nhứt là gian hàng “Hổ phách” thật nhiệt tình tạo điều kiện cho chúng tôi, bằng cách họ sẽ bớt thêm một số phần trăm của giá sỉ mà họ đang bán với điều kiện là phải có giấy tờ chứng minh là chúng tôi bán gây quỹ cho chùa và phải bán theo giá của họ, không được sai biệt nhiều, tức là không mắc quá cũng không rẻ quá… Họ còn cho biết hàng của họ bán cho chúng tôi luôn có kèm theo giấy bảo đảm là hàng thật 100% không phải là hàng nhân tạo. Vì trên thị trường có rất nhiều hàng nhân tạo, giá rẻ, khó mà nhận ra thật hay giả…! May mắn hơn nữa là các gian hàng khác mà chúng tôi tới điều đình đều đồng ý và họ cũng có một số điều kiện mà chúng tôi có thể đáp ứng được…

Sau đây, chúng tôi xin trích dẫn một ít tài liệu nói về “Hổ phách”, là thứ quý và đắc tiền nhứt trong “thất bảo” cùng với những lợi ích nó đem lại cho người đeo mà dân sưu tầm trên thế giới đều tin và đã nói đến.

Mang Nhen co xua nhat the gioiHổ Phách có khi được gọi là huyết phách, minh phách, hồng tùng chi, tên khoa học là succinum, là nhựa đã hóa đá của các loài cây có lá hình chóp (conifer) từ xa xưa 40-50 triệu năm, chủ yếu là nhựa loài thông cổ Pityoxylon succinifer Kauss nay đã tuyệt chủng. Một lượng lớn Hổ phách trên thế giới được tìm thấy dọc theo bờ biển Baltic (Baltic Sea-Northern Europe). Các phân tích cho thấy hổ phách có công thức cấu tạo là C40H64O4, viết gọn là (C10H16O)4. Hổ phách thường gặp dưới dạng khối nhựa cứng hoặc dạng nhũ đá với các khối to nhỏ không đều nhau, nhìn trong suốt với màu rất đẹp; một số trường hợp còn thấy rõ trong mảnh hổ phách chứa các động vật hóa thạch nguyên vẹn. Đem đun nóng, hổ phách tỏa mùi hương dễ chịu. Người ta còn biết Hổ phách qua khả năng có vẻ huyền bí của nó như chữa được một số bệnh tật và đem lại may mắn cho người đeo hay mang nó. Người Trung Quốc thì cho rằng nó đem lại một sự can đảm hay lòng dũng cảm, người Á-Rập (Egyptians) thì coi nó như là một loại bùa hộ mạng có khả năng siêu nhiên. Người Hy-Lạp (Greeks) thì tin rằng Hổ phách là những giọt nước mắt của Thượng đế… Ngày nay người ta lại tin rằng Hổ phách có ảnh hưởng tích cực đến sức khỏe của con người, đặc biệt là cho những vùng cổ họng, tim mạch và lá mía; Những bà mẹ thì cho rằng nó làm êm dịu những cơn đau vì mọc răng của trẻ con. Ngoài ra Hổ phách còn được coi như một loại bùa hộ mạng đem lại sự may mắn. Khám phá những bí ẩn của tạo hóa từ hổ phách, Bộ phim Công viên kỷ Jura đã làm cả thế giới chú ý nhiều hơn đến hổ phách và tạo lên một làn sóng “truy tìm” hổ phách ở châu Âu. Lý do là bộ phim đề cập đến nhựa hổ phách với những đặc tính kỳ bí của nó. Hổ phách có giá trị vô cùng to lớn đối với các nền văn minh Ai Cập, Babilon, Ba Tư và Hy Lạp cổ đại. Nó mãi mãi là một thứ đồ trang sức thịnh hành không mất giá từ thời kỳ đồ đá cho đến bây giờ. Từ thời đồ đá, hổ phách đã được xem là một linh vật kỳ bí của tạo hóa. Người ta dùng hổ phách để làm đồ tế lễ, làm trang sức đeo cổ cho các chủ tế. Linh vật của Thượng đế Lần đầu tiên con người biết đến công dụng kỳ lạ của hổ phách là khoảng từ 11.000 năm đến 7.000 năm về trước. Từ thời xa xưa, hổ phách đã giữ một vai trò quan trọng trong đời sống tâm linh và nghệ thuật sơ khai của người nguyên thủy. Sở dĩ như vậy là vì họ đã khám phá ra vẻ đẹp độc đáo và sự trường tồn có một không hai của loại nhựa kì lạ này. Nghiên cứu khảo cổ chỉ ra rằng nơi con người tìm ra hổ phách đầu tiên là ở lòng các sông suối. Và cha ông chúng ta vẫn tưởng chúng là những hòn đá. Con người rất ngạc nhiên khi phát hiện ra loại “đá” này bị chảy ra khi đặt chúng gần đống lửa. Trong thời đồ đá cũ, người ta đã biết dùng hổ phách để làm đồ trang sức cũng như làm bùa ngải để tránh rủi ro và hy vọng gặp những điều tốt lành. Thời đồ đá mới, người nguyên thủy đã kết các viên hổ phách nhỏ thành chuỗi đeo trước ngực làm đồ trang sức như một chiếc bùa hộ mệnh và niềm tin về những điều may mắn. Ẩn chứa những điều kì diệu Các nhà nghiên cứu cũng có cách chứng minh sâu sắc về sự ra đời của hổ phách. Nhựa cây đậm đặc dưới tác động của ánh nắng mặt trời chói chang, chảy ra từ những thân cây thông khỏe mạnh. Những giọt nhựa óng ánh treo trên các cành cây được gió tách đứt ra rơi xuống dưới chảy đọng thành những mảng lớn trên vỏ cây. Sau hàng ngàn năm, rừng cây bị biển nhấn chìm và bị phủ lên trên bởi hàng tấn đất dưới đáy biển. Một ngày nào đó, dưới tác động của các cơn bão lớn, những dòng hải lưu bất định đã để lộ ra “ngôi mộ cổ của những cánh rừng chết”. Những cơn sóng dữ dội đã móc từ những hốc núi ra những gì còn sót lại của “nghĩa địa rừng cây” này ném lên bờ cùng với rong rêu. Trong đống hỗn độn đó, người ta thấy sáng lấp lánh ánh vàng của những “mẩu mặt trời”. Đó chính là những giọt nhựa đã được thấm đẫm ánh sáng mặt trời cổ xưa và hóa đá dưới đáy biển. Người ta gọi đó là hổ phách. Nhờ đó, các nhà sinh vật có thể tái tạo lại sự sống trên trái đất ở thời kỳ sơ khai. Vì có hơn 100 loại di vật đã tuyệt chủng từ lâu được bao bọc khá nguyên vẹn trong các khối hổ phách. Thật may mắn cho chúng ta, lượng hổ phách thực sự vẫn còn khá nhiều, đặc biệt là ở các nước ven biển Bantic như Ba Lan và Cộng hòa Dominica, Latvia, Litva, miền Tây của Kaliningrad thuộc nước Nga. Hổ phách cũng có nhiều ở Lithuaina, Đan Mạch, Nauy, Anh, Đức, Mexico, Canada, Myanmar và miền Bắc Trung Quốc – những lãnh thổ có rừng cây lá kim phủ dày đặc từ rất lâu đời. Nét ấn tượng nhất của hổ phách chính là sự tích hợp độc đáo này. Có thời gian cách đây không lâu, nhiều bạn trẻ rất thích thú với một chiếc dây đeo chìa khóa bằng nhựa đủ loại hình dạng, có màu vàng hổ phách trong suốt, có thể nhìn thấy trong đó xác khô con chuồn chuồn, xác con bướm đang xòe cánh… Điều thú vị là các bạn lại chỉ mua chúng vì thấy đây là một xác khô thật của con vật trong miếng nhựa, chứ hầu như chẳng để ý gì đến miếng nhựa màu vàng hổ phách kia. Dường như hiểu biết về hổ phách của chúng ta còn quá mờ nhạt. Trong nhựa hổ phách thường có nguyên mẫu hoặc một phần cây cỏ, côn trùng tích hợp trong đó. Người ta còn gọi hiện tượng này là “thể bao”. Sự tích hợp thực vật có vẻ không được tìm thấy nhiều. Ngay cả những mảnh nhỏ như hạt, lá, quả hay một phần thân cỏ cũng không đáng kể, mà chỉ tồn tại được những mô thực vật cực kì nhỏ bé. Điều đáng nói là sự tích hợp của động vật trong hổ phách. Những “thể bao” côn trùng được đánh giá rất cao. Giá của một viên hổ phách có “thể bao” đắt hơn nhiều lần những viên hổ phách thường. Côn trùng như bọ cạp, mối, kiến, thậm chí là thằn lằn và móng, vuốt những động vật ăn thịt… đã soi đường cho các nhà cổ sinh học. Nhờ sự bảo tồn độc đáo trong nhựa hổ phách, họ có thể tái tạo lại cấu trúc ADN của những con vật bị tuyệt chủng cách đây hàng mấy chục triệu năm và nghiên cứu các chi nhánh họ hàng các loài động vật ngày nay. Các tính chất hóa học đặc biệt của hổ phách đã giữ cho xác con vật không bị phân hủy hoàn toàn, mà có tính chất làm khô, để lại những sáng tạo vô cùng độc đáo và đầy bí ẩn của tạo hóa. Nếu như không kể đến các bạn trẻ ham chơi, thì trong phim ảnh và đồ hổ phách giả, sự tích hợp côn trùng trong hổ phách mang một ảnh hưởng rất lớn. Đến nỗi, khi nói đến hổ phách là người ta tưởng tượng ngay đến một khối nhựa vàng cứng, có con ve hoặc con bọ cạp bên trong… Mạng nhện cổ xưa nhất thế giới Một tấm tơ nhện với con côn trùng mắc bẫy vẫn còn nguyên vẹn ở đó vừa được tìm thấy trong một mảnh hổ phách tại Tây Ban Nha. Điều đáng kinh ngạc là nó có niên đại 110 triệu năm, từ thời khủng long. Tấm lưới này còn in nguyên cả vết tích của một con ruồi, một con bọ cánh cứng, ve và ong bắp cày. Nó có vẻ như được thiết kế với các đường thẳng cắt qua mạng đồng tâm, giống như cấu trúc của mạng nhện hiện đại. Phát hiện đã mở ra ánh sáng mới về thời kỳ tiến hoá sơ khai của nhện và các loài côn trùng mà chúng ăn thịt. Tấm lưới bao gồm khoảng 26 sợi tơ, được bảo tồn trong một lớp hổ phách mỏng cùng với con mồi thuộc lớp nhện. Mặc dù không còn nguyên vẹn, nhưng những phần còn lại của nó cũng đủ để thuyết phục rằng đó có thể là một kiểu mạng hình bánh xe. Đây có thể là mạng nhện cổ nhất từng ghi nhận được. Trước kia, một sợi tơ nhện được bảo tồn trong hổ phách cũng từng được tìm thấy, song người ta không rõ có phải nó là một phần của một mạng nhện thực sự hay không. “Cấu trúc tiến bộ của mạng nhện hoá thạch mới tìm được ở Tây Ban Nha, cùng với loại con mồi mắc vào đó, đã chứng tỏ nhện biết cách bắt côn trùng từ không khí trong một thời gian rất dài”, tiến sĩ David Grimaldi từ Bảo tàng lịch sử tự nhiên Mỹ nhận định. (Nguồn: VnExpres)

Con nhen 20 trieu tuoi mac ket trong nhua cayCon nhện 20 triệu tuổi Con nhện bị mắc kẹt trong nhựa cây và chết. Một nhà khoa học đã phát hiện và nhận diện ra một con nhện bị mắc kẹt trong hổ phách 20 triệu năm trước. Nhà cổ sinh vật học David Penney tại Đại học Manchester, Anh, đã tìm thấy một hoá thạch dài 4 cm rộng 2 cm trong một lần đến thăm bảo tàng ở Cộng hoà Dominica. Từ đó, ông đã sử dụng các giọt máu trong hổ phách để tìm ra tuổi của mẫu vật. Đây là lần đầu tiên máu nhện được tìm thấy trong hổ phách và các nhà khoa học hy vọng sẽ tìm ra ADN của nó. Tiến sĩ Penney cho biết, ông đã sử dụng các giọt máu để tìm ra khi nào, tại đâu và vì sao con nhện chết. Đó là một loài mới thuộc dòng họ Filistatidae thường được tìm thấy ở Nam Phi và Caribbe. Penney tin rằng nó đã trèo lên một thân cây 20 triệu năm trước và bị một giọt nhựa rơi trúng đầu, khiến nó bị ngập trong nhựa và chết. “Thật ngạc nhiên khi thấy rằng một mẩu hổ phách với một con nhện có thể mở ra thông tin về những gì diễn ra 20 triệu năm trước. Bằng cách phân tích vị trí của cơ thể con nhện trong mối tương quan với giọt máu trong hổ phách chúng tôi có thể xác định con vật chết như thế nào, hướng di chuyển của nó và thậm chí cả tốc độ di chuyển”.M.T. (theo BBC)

Can phong Ho Phach o Nga _ Ky quan thu 8 cua the gioiCăn phòng hổ phách là quà của vua nước Phổ Friedrich Wilhelm I tặng cho Nga hoàng Peter Đại đế trong năm 1716. Căn phòng này được kiến trúc sư và nhà điêu khắc Andreas Schlüter phác thảo. Từ năm 1701 cho đến năm 1709 căn phòng này được các thợ cả về hổ phách là Gottfried Wolffram, Ernst Schacht và Gottfried Turau làm tại Danzig (thành phố Gdansk ngày nay của Ba Lan) và Königsberg (thành phố Kaliningrad ngày nay của Nga), sau đó được lắp đặt trong lâu đài Charlottenburg (Đức). Tường của căn phòng được dát toàn bộ bằng hổ phách và cũng còn được gọi là “kỳ quan thứ tám của thế giới”. Nga hoàng Peter rất ngưỡng mộ căn phòng này, sau khi được tặng ông đã cho người mang về Sankt-Peterburg (Nga). Căn phòng sau đó được lắp đặt trong Cung điện mùa đông (Viện bảo tàng Hermitage). Nữ hoàng Yekaterina II (tiếng Anh: Catherine II) đã mang căn phòng này về Cung điện Yekaterina gần thành phố Pushkin, phía nam của Sankt-Peterburg. Căn phòng hổ phách bị Đức Quốc xã cướp đi trong Đệ nhị thế chiến và biến mất sau đó. Số phận của căn phòng hổ phách cho tới nay vẫn còn là một bí mật và việc tìm kiếm căn phòng này là một trong những công cuộc tìm kiếm kho báu lớn nhất thế giới. Cho đến nay có đến hơn 100 giả thuyết khác nhau về căn phòng hổ phách. Các nhà sử học, những người chuyên đi tìm kho báu và cả những người tự xưng là chuyên gia còn tìm dấu vết của căn phòng mà ngày nay được đánh giá là vào khoảng 125 triệu USD ở tận Moskva và Mỹ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s