Phượng Vũ – Hành trình gian khổ đi “gặp” Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 tại Little Saigon – Nam California

datlailatma-2Cách đây hơn 1 tháng, 1 chị bạn từ sở làm gọi phone cho tôi:

– Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ đến Orange County để khánh thành chùa Điều Ngự và có 2 buổi nói chuyện (18 và 19/6/2016) chị có muốn đi không? Vô cửa miễn phí. Một người bạn cùng sở mới vừa email cho tôi biết, nên tôi gọi cho chị liền nè!

Tôi vui mừng:

– Thiệt vậy sao? Foward cái email đó cho tui liền đi, rồi tui sẽ đi kiếm vé cho bạn luôn

Sau đó tôi hỏi thăm mấy người bạn Phật tử, tưởng nhờ họ xin vé giùm. Ai dè họ “bán cái” cho tôi lãnh phần đi xin vé giùm họ luôn.Vậy là tôi phải lên internet tra địa chỉ và số phone chùa Điều Ngự để gọi hỏi thăm cách thức lấy vé và thân chinh đi lấy 10 vé giùm cho các bạn, rồi đi giao cho họ. Cái gì chứ đi nghe Đức Đạt Lai Lạt Ma nói chuyện là tôi phải cổ vũ mọi người cùng đi nghe, càng đông càng tốt và tôi sẳn sàng phục vụ đi lấy vé giùm, vì Ngài là 1 trong số ít lảnh tụ tôn giáo mà tôi ngưỡng mộ từ lâu, dù tôi không cùng tôn giáo với Ngài. Những lời nói của Ngài luôn là bài học cho tôi suy ngẫm. Đặc biệt là câu chuyện giữa Ngài và 1 thần học gia: Khi được hỏi: Thưa Ngài, tôn giáo nào tốt nhất?”. Tưởng Ngài sẽ nói:“Phật giáo Tây Tạng” hoặc “Các tôn giáo phương đông, lâu đời hơn Kitô giáo nhiều” nhưng Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười: Tôn giáo nào biến anh thành con người tốt hơn, chính là tôn giáo tốt nhất”. Rồi Ngài giải thích thêm “Tôn giáo nào làm anh biết thương cảm hơn, biết theo lẽ phải hơn, biết từ bỏ hơn, dịu dàng hơn, nhân hậu hơn, có trách nhiệm hơn, có đạo đức hơn….Đó là tôn giáo tốt nhất.”. Ôi ! tôi hết sức thán phục câu trả lời đầy khôn ngoan và sâu sắc của Ngài. Và tôi luôn tâm đắc với Ngài trong nhiều câu nói khác chẳng hạn như khi đi làm từ thiện gặp gian khổ tôi nhớ lại câu Ngài nói: “Chúng ta có thể sống thiếu tôn giáo và thiền định, nhưng chúng ta không thể tồn tại nếu không có tình người” Những lúc tôi thích đi travel đây đó thì câu nói của Ngài “Một lần mỗi năm, hãy đến một nơi nào đó mà bạn chưa từng đặt chân đến” là nguồn khuyến khích tôi trong sở thích của mình. Có lúc phải chịu đựng “chỉ trích” vì cần phải lên tiếng bênh vực lẽ phải hay nói ra một sự thật, tôi chợt nhớ lại lời khuyên của Ngài :”Hãy nhớ rằng im lặng, đôi khi, là câu trả lời tốt nhất”… Ngài quả là hiện thân của từ bi và trí tuệ . Do đó tôi xem Ngài như là 1 “Sư phụ tinh thần” và tôi yêu quý, ngưởng mộ Ngài là vì vậy. Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 đã 80 tuổi và dù đã phải sống lưu vong từ hơn nửa thế kỷ, ngài vẫn là nhà lãnh đạo tinh thần và chính trị của Tây Tạng. Ngài là biểu tượng của sự đấu tranh giành lại chủ quyền cho đất nước hiện nay vẫn còn đang bị sát nhập vào Trung Quốc. Tôi nhớ lại lần đi biểu tình ở Palm Spring chống Tập Cận Bình, tôi đã gặp 1 nhóm người Tây Tạng và họ nói rằng “Việt Nam và Tây Tạng là bạn của nhau, vì chúng ta có chung 1 kẻ thù là Trung Quốc”.

datlailatma-1Đức Đạt Lai Lạt Ma được cả thế giới xem như Hiện thân của từ bi, trí tuệ và tranh đấu hòa bình Ngài đã từng được tiếp kiến ở Vatican qua nhiều triều đại Giáo Hoàng và năm 1989, Đức Đạt Lai Lạt Ma được trao giải Nobel Hòa Bình. Ngài đã đến Mỹ nhiều lần và các tổng thống Mỹ từ Bill Clinton đến Barack Obama đều mời Đức Đạt Lai Đạt Ma đến Tòa Bạch Ốc. Vài hôm trước khi đến chùa Điều Ngự, Ngài cũng đã đến gặp TT Obama ở tòa Bạch Ốc, dù Trung Cộng lúc nào cũng kịch kiệt phản đối. Trung Cộng căm ghét Ngài có lẽ vì ngài đã đưa ra tuyên bố mạnh mẽ nhất về vụ sát hại ở Công trường Thiên An Môn, Ngài lên án mạnh mẽ chính quyền Trung Cộng đàn áp tàn bạo chính người dân của họ, Ngài ủng hộ vô điều kiện đối với những người trẻ ở Công Trường Thiên an Môn. Dù là ban Tham mưu của Ngài nhắc nhở việc làm này sẽ làm tiêu tan những cơ hội cho việc đàm phán, những việc họ đã làm cực nhọc hàng thập niên để hy vọng giành lại độc lập cho Tây Tạng. Nhưng Ngài trả lời: “Nhưng nếu tôi không phát biểu bây giờ, thì tôi không có đạo đức để có thể nói đến quyền tự do và dân chủ nữa. Những người trẻ ấy đang đòi hỏi không gì hơn những gì mà tôi đã và đang đòi hỏi. Và nếu tôi không nói vì họ…Tôi sẽ mãi xấu hổ khi mỗi lần nói về tự do và dân chủ.” Ngài quả là con người vị tha, luôn biết nghĩ tới người khác, thật đáng khâm phục

Loay hoay mà đã sát ngày Đức Đạt Lai Lạt Ma tới Little Saigon, tôi gọi 1 chị bạn hỏi thăm, chị cho biết sẽ đi từ 6 giờ sáng, còn chị bạn hẹn đi chung với tôi thì nói “Theo chương trình ĐĐLLM sẽ nói chuyện lúc 9 giờ, vậy mình đi 7 giờ, sớm 2 tiếng là được rồi”. Tôi thấy bạn nói cũng có lý nên o.k.. Vậy là sáng mai tôi phải thức trước 6 giờ còn loay hoay với vụ xay sinh tố uống buổi sáng kẻo trễ. Tôi cứ lo mình ngủ quên, nhưng lần nào cũng vậy trước những sự kiện quan trọng, tôi hay bị mất ngủ, hoặc ngủ chập chờn. Kết quả là chưa tới 5 giờ tôi đã thức, nhờ vậy mà chưa tới giờ hẹn tôi đã gọi bạn giục đi và sẳn sàng chờ bạn ở điểm xe bus đón để chở tới chùa. Khi xe bus chở tới nơi, tôi ngạc nhiên thấy dòng người xếp hàng rồng rắn ở con đường bên cạnh chùa. Xuống xe bus tụi tôi vội chạy nhanh đi xếp hàng. Bạn tôi thắc mắc:

– Xếp hàng dài kiểu này không biết khi nào mới tới phiên mình vô?

– Đừng lo, lần tôi đi đón Pope Francis ở Phila còn đông hơn thế này gấp nhiều lần, nhưng cứ từ từ rồi cũng tới cổng Security và vào được bên trong.

Đúng một hồi quá lâu sao không thấy hàng nhúc nhich, tôi nói bạn đứng đó giữ chổ để tôi chạy lên xem tình hình ra sao?. Ngay cổng rào cho vô tôi thấy ùn tắc một đám đông, hàng ngủ rối loạn vì dòng người đến từ mọi phía. Hèn gì hồi nảy đứng trong hàng ở phía sau, tôi thấy thỉnh thoảng có nhiều nhóm người đi vượt lên mà không xếp hàng. Rồi bên kia đường, ngang cổng cũng có nhiều tốp băng qua đường tới chổ vô cổng luôn. Đó có lẽ là lý do tụi tôi đứng xếp hàng trong nắng cả giờ mà không thấy nhúc nhích. Bên cạnh đó security không kiểm sóat kịp nên 1 lần chỉ cho vô 50 người. Tôi qua cổng nhỏ bên cạnh dành cho báo chí, khách mời đăc biệt, và volunteer, thấy 1 bà cụ già sửa soạn tử tế, mặc áo dài quần trắng như đi 1 ngày lễ hội đang năn nỉ xin vô, nhưng nhân viên an ninh 1 mực lắc đầu từ chối. Tôi thấy tội nghiệp cụ nhưng không biết làm sao, vì tình trạng tôi cũng không khá gì hơn cụ. Tôi trở về hàng kể lại bạn nghe với hy vọng họ sẽ có cách giải quyết nhanh hơn và mình sẽ vào kịp khi ĐĐLLM nói chuyện, chứ chẳng lẽ thức sớm, ra đây xếp hàng trời nắng cả buồi rồi về sao? Hai bạn thanh niên xếp hàng phía trước quay lại nói:

– Tụi em đi từ San Diego lúc 5 giờ sáng, mà bị về thì ức lắm!

Đứng một lúc lâu thấy 2 gót chân bị đau, tôi phải vô lề đường ngồi đỡ, lúc đầu chỉ có mình tôi, rồi dần dần cái lề đường trở nên đắt hàng hết chỗ luôn. Nắng mỗi lúc một lên cao gay gắt, mấy ngày hôm nay Cali bỗng nắng cháy nung người (trên 100 độ F) khiến cháy rừng hằng loạt. Cái nóng và sự chờ đợi quá lâu khiến ai cũng thấy mệt mõi .Một lát sau tôi thấy 1 Huynh trưởng Phật Tử đi ngang, đeo thẻ BTC, trên tay cầm 1 xấp vé vô cổng, tôi bèn hỏi thăm:

– Đợi bao lâu nữa thì mới được vô? chứ đứng nắng quá, nhiều cụ cao niên, người ngồi xe lăn sẽ bị bệnh hết.

– Tôi cũng không biết nữa, trong đó thông báo hết chỗ rồi, nhưng lại đưa tôi 1 xấp vé kêu ra ngoài này phát?

Nhiều tiếng ồn ào chung quanh phản đối: “Sao kỳ vậy? BTC phát vé ra là phải dự trù chỗ ngồi, chứ đâu phải phát vô tội vạ, làm việc như vậy là thiếu trách nhiệm quá…” – “Nghe nói không cần vé họ vẫn cho vô, miễn chen vô là được” – “Như vậy cái vé này vô giá trị sao? vậy mà bắt chúng tôi lái xe tới tận chùa mới lấy được…”

Tội nghiệp anh huynh trưởng lắc đầu than: “Khổ quá, tôi chỉ là thứ “sai đâu, đánh đó”, đâu có quyền quyết định chuyện gì đâu”.

Tôi nói với anh: Nếu thực sự hết chỗ như anh nói, thì anh nên liên lạc với người có thẩm quyền làm ơn thông báo chính thức để người ta về, kẻo đứng dang nắng chờ hoài như thế này thì “đắc tội” lắm

– Tôi quay qua nói với bạn: “không biết anh ta nói đúng không? Thôi để tôi lên xem tình hình thực hư ra sao?”

Khi tôi lên chổ cổng ra vào hỏi thăm, thì có 1 chị quen ngoắc tôi vào: “Chị có muốn vô trong không? chen vô đây, may ra vô được, thỉnh thoảng họ cũng cho vô lai rai, chứ đứng xếp hàng ngoài kia thì tết Congo mới vô được”. Vây là tôi mừng húm chen vô đứng cạnh chị tự nhủ thầm:”Thôi chịu khó chen chúc chật chội mà được vô là quý rồi“. Một lát sau họ hé cổng để cho vô, lập tức sự xô đẩy đến từ mọi phía, tôi bị đẩy ép vào ở giữa muốn ngộp thở. Đúng là “tiến thoái lưỡng nan”. Họ bèn đóng cổng lại không cho vô nữa, và yêu cầu mọi người lui ra, xếp hàng nhưng không ai chịu lui ra. Tôi thấy nguy hiểm quá, nhưng muốn lui ra cũng không được. Tội nghiệp moị người vẫn lo cầm chặt trên tay vé vô cửa ( đã vô giá trị rồi). Mấy ông cảnh sát Mỹ làm việc không xuể với đám đông bèn gọi tiếp viện. Những người ngoại quốc chung quanh tôi bắt đầu la lớn “It’s unfair” – “They need to do that from the begining”. Sau đó 4 xe Dodge đen có gắn đèn chớp tới nơi, họ dùng xe ủi từ từ vô đám đông, vậy là mọi người phải dãn ra. Họ xua tay kêu gọi nhiều lần “No more seat inside, come back tomorrow”. “Come back Tomorrow!” Vậy là tiêu tan niềm hy vọng! Hình như ĐĐLLM đã bắt đầu nói chuyện ở bên trong…

Tôi tiếc rẻ, nên đi vòng ra phía sau hàng rào lưới và nhìn qua lỗ cáo để xem tivi trực tiếp nơi màn hình lớn phía trong. ĐĐLLM đang nói về tình thương yêu và lòng từ bi rất quan trọng trong cuộc sống, người nào có biểu lộ tình thương yêu nhiều, người đó sẽ có nhiều hạnh phúc. Hạnh phúc bản thân sẽ dẫn tới hạnh phúc xã hội. Nếu ai chỉ biết quan tâm tới giáo dục, sự nghiệp riêng của mình thì sẽ khó có hạnh phúc…Một ông trong BTC đứng phía sau hàng rào, chắc thấy tụi tôi đứng ngoài nắng tội nghiệp, nên đưa ra lời khuyên: “Quý vị nên về nhà mở Ti vi đài 57.8 xem trực tiếp thoải mái hơn là đứng ở đây giữa trời nắng nóng kinh hồn” Mọi người nghe thấy có lý nên bắt đầu rút lui. Thực ra mọi người đến đây không phải là không biết điều đó, nhưng họ muốn đến đây để bày tỏ lòng Welcome ĐĐLLM đến địa phương mình và cũng muốn share cái bầu khí nhộn nhịp vui mừng chào đón Ngài, rồi đuợc hít thở chung bầu không khí có sự hiện diện của Ngài. Sự hiện diện đó sẽ tỏa ra ánh sáng của lòng từ bi mà ai cũng muốn gần gủi, tiếp cận, như chị bạn đi chung với tôi sáng nay. Ít khi chị tham dự những sinh hoạt cộng đồng, chị lo đi làm, đi nhà thờ rồi lo cơm nước cho chồng con. Ngoài ra còn phụ coi cháu ngoại, nên lúc nào chị cũng bận tíu tít. Vậy mà hôm nay chị “cắt xén” thời gian để tìm đến đây với Ngài là đủ biết sức hút của Ngài mạnh mẽ đến dường nào. Vậy mà tội nghiệp chị phải ra về mà không đạt được ý nguyện. Hôm nay, hàng chục ngàn người thuộc cộng đồng người Việt và các cộng đồng thuộc nhiều sắc tộc khác nhau (Tây Tạng, Miến Điện, Ấn Độ, Tích Lan, Nhật Bản, Đại Hàn) từ nhiều nơi trên thế giới và nhiều tiểu bang Hoa Kỳ về đây để có dịp tận mắt gặp gỡ vị lãnh đạo tinh thần Phật Giáo mà họ yêu mến, kính trọng. Tôi đã bắt gặp trên xe bus, lúc xếp hàng, trên những ngã đường quanh chùa, những khuôn mặt và tiếng nói của nhiều dân tộc khác nhau, nhưng cùng gặp nhau ở 1 điểm chung là lòng tôn kính đối với Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Cuối cùng tôi đành ra về giữa trời nắng gắt, lòng không được vui nhưng chợt nhớ lại lời ĐĐLLM “ lòng từ bi luôn là điều cần thiết trong đời sống”. Vậy thì thôi “Đừng trách chi , chuyện đã lỡ rồi”. Một chị bạn gọi phone hỏi thăm, nghe tôi kể lại cảnh xếp hàng chờ đợi lê thê trong nắng, rồi bị chen lấn và bị cảnh sát lấy xe tới ủi mời về, chị bèn ghẹo: “Tội nghiệp hôn, bao nhiêu người muốn tiếp cận mà bị từ chối, giờ đây lặn lội đi tìm “Người Thương” để tiếp cận mà lại bị đuổi về! Thôi đừng buồn, để tùy duyên đi!” . Tôi mỉm cười – “Tùy duyên có khi cũng do mình quyết định, sáng mai tôi sẽ đi nữa và lần này sẽ đi sớm hơn” Lúc tôi đến bến xe bus, nhìn những người trên xe bus bước xuống mặt ai cũng vui mừng hí hửng mà thấy tội nghiệp. Chị đứng chờ bên cạnh tôi nói. “Bây giờ mình có nói bị đuổi về chắc họ cũng không tin đâu!” – “Thôi bề nào cũng công họ đến đây rồi, cho họ enjoy niềm vui thêm vài phút nữa, rồi sẽ biết sự thật ê chề cũng không muộn mà”. Cổ họng tôi cháy khô, lúc chuẩn bị đi tôi đã định đem theo chai nước, nhưng bạn tôi cản đem nước theo nặng lắm vì BTC nói sẽ lo nước uống đầy đủ cho mọi người. (Họ chỉ lo cho những người vào được bên trong). Hồi nảy tới giờ đứng dưới cái nắng nung người, đầu óc chỉ bận tâm đến việc làm sao vào được bên trong để thấy ĐĐLLM, nên quên mất vụ khát nước. Bây giờ lên xe bus ngồi, cái khát mới bộc lộ ra mãnh liệt khiến tôi chợt nhớ bài hát của nhạc sĩ Phan văn Hưng diễn tả cái Khát của dân tộc Việt Nam:

“Khát một hớp mưa trong lành
Khát một áng mây trong xanh
Khát một ánh mắt thật thà
Khát một trái tim đậm đà…”

Khi về tới nhà, tôi nhanh chóng mở tivi lên liền. May quá còn khúc sau, ĐĐLLM đang nói Lòng từ bi có lợi cho sức khỏe và đem lại sự an bình trong tâm thức. Trái lại, những cơn giận dữ sẽ ăn mòn hệ thống miễn nhiễm của cơ thể, làm cho dễ bệnh tật.” (May quá lúc nảy tôi chưa kịp nổi giận!). Nói đến đây, Đức Đạt La Lạt Ma nhìn xuống mọi người và nói: “Chúng tôi ở trên có mái che nên rất thoải mái, còn các bạn ở dưới rất nóng. Vì vậy, hãy đội mũ hoặc che dù để tránh nắng. Hoặc chúng ta thấm một ít nước vào khăn và đặt trên đầu.”. Rồi Ngài còn ước phải chi mây che bớt nắng. Trời ơi ! đúng Ngài là hiện thân của lòng từ bi và vị tha nên mới đồng cảm sâu xa với cảnh khổ của những người khác, chứ có lãnh tụ nào đang ngồi nói chuyện trên cao mà lại nhớ tới cảnh khổ của quần chúng phía dưới. Nếu lúc nảy Ngài nhìn thấy cảnh chúng tôi khổ sở đứng xếp hàng trong nắng ( chứ làm gì hân hạnh có được chỗ ngồi) chắc Ngài sẽ còn thương hơn. Trong lúc đang nói chuyện, mấy người ngồi ở các bậc tam cấp trước mặt Ngài bị nhân viên an ninh mời đi chỗ khác. Thấy vậy, Ngài đưa tay chận lại và nói, “Nếu họ không gây ồn ào thì o.k. cứ để họ ở đó“. Nơi Ngài không toát ra vẻ dè dặt, thận trọng như thường thấy ở những người lảnh đạo cao cấp. Ngài hoàn toàn không có cái xa cách của người xem mình là nhân vật quan trọng.

Cuối cùng khi kết thúc bài nói chuyện, ngài nói: “Tôi xin lỗi đã làm các bạn phải ngồi ngoài trời nóng.”. Chao ôi, lời xin lỗi của Ngài làm tôi mát dạ, mát gan, bao nhiêu ấm ức vì cực khổ từ sáng tới giờ đã bay đi mất. (Ước gì các vị lãnh đạo đất nước tôi có được chút xíu tinh thần của Ngài thì dân VN sẽ đở khổ biết bao!). Ngài xứng đáng được yêu kính, chắc chắn sáng mai dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ đi để gặp được Ngài….

Buối tối có việc cần phải “giữ lời hứa” từ trước… nên tôi đi ngủ lúc gần 1 giờ sáng, chỉ sợ sáng ngủ quên. May quá mở mắt ra thấy 6 giờ, tôi vội thay đồ thật nhanh để đi liền. Khi tới chùa Điều Ngự thì quanh cảnh xếp hàng chỉ còn bằng 1/10 hôm qua. Chắc nhiều người ngán cảnh xếp hàng rồi bị đuổi về nên không đi nữa, hay là vì dự báo cho biết hôm nay sẽ nóng hơn hôm qua ( 106 độ). Tôi gia nhập xếp hàng và gặp chị đứng cạnh rất vui vẻ, miệng chị lúc nào cũng nói “vui quá, vui quá” rồi kể chuyện:

– Hôm qua sém chút nữa tôi được vét đồ ăn của ĐĐLLM, sau khi Ngài ăn xong!

– Rồi chị có “chấm mút” được chút gì không?

– Tui lẹ tay mà mấy bà khác còn lẹ hơn tui, tới chừng tôi rớ được tới cái đĩa thì nó láng bóng.

Câu chuyện của chị làm tôi nhớ đến vụ giới trẻ ái mộ “thần tượng” của mình. Đúng là mỗi người đều có cách riêng để bày tỏ lòng ái mộ của mình. Nghe chị kể huyên thuyên chuyện hôm qua cho tới lúc BTC mở cửa cổng cho vào. Mạnh ai nấy chạy xí chỗ ngồi, nên tôi lạc mất chị, rút kinh nghiệm bị nắng hôm qua, nên tôi tìm chỗ có mái che để ngồi. Ngồi yên chỗ rồi tôi mới để ý quan sát, có rất nhiều phụ nữ mặc áo dài, các bà trong ban tiếp tân với áo dài vàng, hay xanh dương có cả khăn vành đội đầu cùng màu rất đẹp. Rồi mấy em trong ban phục vụ mặc áo dài lam, 1 cái màu nhã nhặn dễ thương. Tôi luôn tự hào về vẻ đẹp của tà áo dài Việt Nam theo lối truyền thống, xin đừng cách tân quá đáng làm mất đi nét đẹp Á đông của nó. Bỗng đập vào mắt tôi là 1 cô gái trẻ ngoại quốc, dáng thon cao, xinh đẹp trong bộ áo truyền thống không biết của nước nào, mặc có vẽ thoải mái, kín đáo nhưng rất đẹp, tôi chạy tới làm quen xin chụp hình, mới biết cô là phóng viên của Pháp và bộ áo cô mặc trên người là của Ấn Độ. Như vậy là mỗi nền văn hóa đều có những nét đẹp riêng, chúng ta phải nhìn thấy cái đẹp của nền văn hóa khác, cũng như của tôn giáo khác để học hỏi và tôn trọng như lời ĐĐLLM nhắc nhở nhiều lần hôm qua: Các tôn giáo khác nhau có những triết học khác nhau, những quan điểm, khái niệm khác nhau nhưng cùng chuyển tải một thông điệp, đó là lòng thương yêu và từ bi. Phần lớn người Việt Nam là Phật tử, các bạn hãy sống hòa hợp và học hỏi cái hay từ các tôn giáo khác dù bạn sống ở nơi nào thì hãy sống với sự hòa đồng tôn giáo,” Vì hiện nay “có nhiều người nhân danh tôn giáo để sát hại lẫn nhau, có khi cùng tôn giáo nhưng họ cũng chiến tranh và sát hại lẫn nhau”

Nắng đã bắt đầu lên cao, chị ngồi bên cạnh đi thăm dò tình hình trở lại rủ tôi “Đi vô trong hội trường, ngồi mát có máy lạnh, có ti vi xem trực tiếp, còn ở đây mình đâu thấy gì,chỉ thấy người ta..” Nhưng 1 chị khác lại có ý kiến “Vô trong đó, coi tivi, thì thà ở nhà nằm coi cho khỏe”. Ý kiến nào cũng có lý hết, nên rất khó chọn. Tôi chọn ở lại bên ngoài, nhưng sắp tới giờ ĐĐLLM đến, ở đây tôi hoàn toàn không thấy gì và tôi muốn nhìn thấy ĐĐLLM, chỉ có hàng ghế dành cho VIP mới nhìn thấy Ngài thôi. Tôi bèn đi vào bên trong, may quá còn vài chỗ…Khi ĐĐLLM đến mọi người đứng dậy vổ tay hò reo..lúc chào cờ Ngài chắp 2 tay lại. Lần đầu tiên tôi nghe bản chào cờ Tây Tạng, nó hùng mạnh và tiềm ẩn sức quật khởi của người dân, khi nghe Quốc ca VNCH, tôi thấy 2 tay Ngài nhịp nhịp, chứng tỏ bản Quốc ca của chúng ta rất hùng tráng.

Trong phần phát biểu của nhiều khách mời, tôi chú ý tới lời phát biểu của TNS Janet Nguyễn, khi cô nói: ” Theo lời dạy của Đức Đạt La Lạt Ma ” “Mục đích chính trong đời của chúng ta là giúp đỡ kẻ khác. Và nếu bạn không thể giúp họ, ít nhất đừng hại họ.” Hy vọng người Việt Nam mình sẽ áp dụng lời dạy này để cộng đồng Việt Nam yêu thương đoàn kết hơn.

Trong phần nói chuyện sau đó, Đức Đạt La Lạt Ma luôn nhấn mạnh đến Tình Yêu thương, khoa học ngày hôm nay nghiên cứu cho biết bản chất của con người chúng ta là đầy tình yêu thương. Cho nên tình thương yêu đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc sống. Tôi chợt nhớ lại 1 nghiên cứu mới đây cho biết ” Tế bào ung thư sợ nhất là tình yêu”, nếu cuộc sống con người có đầy đủ tình yêu thương thì bịnh ung thư sẽ mất đất sống. Đức Đạt La Lạt Ma kêu gọi mọi người hãy sống tử tế và từ bi kể từ “hôm nay”. Vậy mà theo tin đài VOA, tivi nhà nước VN mới có 1 phóng sự “Từ Thiện để làm gì?” và họ cho là phong tràoTừ Thiện đã làm mất đi bản sắc văn hóa tốt đẹp của dân tôc?! Và có lẽ để cụ thể hóa chính sách đó, bản tin loan tiếp: linh mục T.V. Hùng thấy hoàn cảnh đói khổ của ngư dân vùng Vũng Áng Quảng Bình, đã tự động đứng ra quyên góp để giúp ngư dân vùng cá chết, nhưng việc làm của cha đã bị chính quyền sở tại ngăn cấm và làm khó dễ. Đâu rồi câu tục ngữ từ ngàn xưa của cha ông ta để lại “Lá lành đùm lá rách”?

Đức Đạt Lai Lạt Ma có cách nói chuyện, rất giản dị dễ hiểu như khi ngài cầm cái chuông nhỏ giơ lên và chỉ cho mọi người thấy tiếng chuông rung lên là nhờ sự va chạm giữa ruột chuông và thành chuông, từ đó sẽ phát ra âm thanh. Trong cuộc sống chúng ta đừng ngại sự cọ xát hay va chạm vì nhiều khi nhờ đó mà tạo ra những hiệu quả tốt đẹp, tiếng chuông vang xa…Ngoài ra ở Ngài tôi còn nhìn thấy sự hiền hòa, bình dân khi thỉnh thoảng trong bài Pháp tôi nghe tiếng cười “hà… hà…hà.” của Ngài, nghe sao gần gủi như tiếng cười vui vẻ hiền lành của ông ngoại khi nói chuyện thân mật với đám con cháu. Bên cạnh đó Ngài còn thể hiện đức tính khiêm tốn, khi cho rằng dù đã 80 tuổi, ngài vẫn luôn muốn học hỏi nơi Đức Phật và nơi mọi người, rồi ngài xoay qua Thượng tọa Thích Viên Lý, cười “Chắc Ngài cũng cần có điều chi nói với tôi chứ?” (You need to say something to me?).

Sau phần thủ tục nghi lễ khánh thành chùa Điều Ngự, mọi người được các em trong gia đình Phật tử phát 1 khúc bánh tét chay, ( tôi nhủ thầm khúc bánh tét chay này, tôi sẽ để dành share với bà già neo đơn gần nhà, bà sẽ rất vui vì được “hưởng lộc chùa”) rồi thêm 1 hộp cơm chay.Nước thì tha hồ uống thoải mái. Lo thức ăn cho 1 số lượng lớn người như thế này là biết bao công sức của ban nhà bếp… Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới được “ăn cơm chùa”, không biết có phải vì thế mà tôi thấy rất ngon, dù là chỉ một ít cơm trắng vài miếng tàu hủ kho và chiên, vài miếng nhỏ và dài tôi không biết tên, nhưng ăn rất ngon. Hay là vì tôi được ăn trong không gian chùa mới khánh thành và có sự hiện diên của Đức Đạt Lai Lạt Ma ?

Xin chân thành cám ơn tất cả những người đã bỏ công sức góp phần để tạo nên một cuối tuần có nhiều ý nghĩa đặc biệt với sự có mặt quý báu của Đức Đạt Lai Lạt Ma trong Cộng Đồng Người Việt tại khu phố Little Saigon

Phượng Vũ

6/2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s