Bùi Thúy Anh – Mẹ nuôi Mỹ

MeMy_html_m3d200362Châu có hai bà mẹ: Việt và Mỹ. Mẹ ruột là Việt Nam, mẹ nuôi là Mỹ. Ngũ hành (1), thiên can (2) , và địa chi (3) tạo nên hung cát gì đó, Châu không ở được với mẹ đẻ của mình mà phải tha phương, cầu thực khắp nơi. Châu đã từng ở Việt Nam, Mã Lai, Pháp, Nhật, Tàu, … nhưng Châu chỉ xem Việt Nam và Mỹ là mẹ thôi – vì Châu là công dân của cả hai nước này.

Mẹ Việt cho Châu hình hài. Châu sinh ra đời, không có sao nào chiếu sáng cả, dù là sao xấu. Nàng có ngoại hình bắt mắt: nước da đen nhẻm, người sần sùi ghẻ và mụn, răng thì hô vổ.

Bố nàng, dẫu không hãnh diện về cô con gái xấu, nhưng rất tự tin Châu là con ông – vì nàng có đầy đủ mọi nét xấu gia truyền, tiêu biểu của gia tộc tá điền nhà nàng, ở làng Hoàng Tranh, huyện Phù Cừ – nơi nghèo nhất tỉnh Hưng Yên. Phải chi Châu đừng là “con nhà tông, không giống lông “, thì có lẽ đỡ giống khỉ. Cái đẹp của Châu là đề tài bàn tán sôi nổi, và Châu là nhân vật để người ta lên án. Xấu là hai cái tội: tội lỗi và tội nghiệp. Châu bị nhồi đầu như một cái máy để biết – ăn ngủ vệ sinh , học tập công tác hăng hái – nhưng phải rất mẫn cảm trong vấn đề tình cảm. Nàng được dạy: “Người ta tốt với con là để lợi dụng, chứ chẳng ai có thể yêu con thật tình ”. Tình yêu là xa xỉ với người xấu xí. Những cái mà gái đẹp làm duyên (như cười mỉm chi, liếc ngang …) thì Châu chỉ biết làm xấu thôi. Châu hay cúi gầm cằm xuống cho nhìn đỡ bị miệng hô, thì bị chê là “cổ rụt, vai ngang”. Châu sợ phải phát biểu. Nhiều lần nàng nói nhanh, không rõ chữ , vì nàng muốn nói cho xong; tránh người ta chăm chú nhìn vào mình, thế là bị phán ngay: “ Cô nhạn thất thần, chi thanh tất thị ly phu!” (tiếng nói nức nở cắt đoạn chẳng khác chi con chim nhạn lạc đàn tất phải xa lìa chồng con) (Một số người thích xổ nho Tàu, không dùng tiếng Việt khi dè bỉu kẻ khác, để chứng tỏ là người Việt rất có văn hóa). Châu chua xót nghĩ là mình sẽ không có chồng con. Lọ lem là một cô gái đẹp. Cô ta chỉ bẩn thôi, khi sạch sẽ cô ta là mỹ nhân,vì thế hoàng tử mới lấy cô ta. Tề Tuyên Vương lấy Chung Vô Diệm vì mang ơn cứu nguy xã tắc, thì bỏ nàng ở Đông Cung và vui thú với Hạ Nghênh Xuân ở Tây cung. Đàn ông đàng hoàng ở Việt Nam mà nàng mong muốn, chẳng thà tự cung còn hơn phải chơi với người mà họ nghĩ là xấu . Khối đàn ông dám chết cho Châu, vì người ta thà chết còn hơn phải yêu nàng.

Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng.
Nếu mà anh lấy phải nàng
Anh thà thắt cổ cho nàng ở không

Người chồng trong tương lai, từng ế ẩm của nàng, ngày ngày sẽ rên rỉ “Ai bảo chăn trâu là khổ, tôi nay chăn Châu còn khổ hơn chăn trâu”. Trong những lần văn nghệ, đóng kịch của trường, nàng chỉ được cho thủ vai ô sin – người ta nói nàng không cần phải hóa trang hay tập dợt. Phim “Cô gái xấu xí” cũng chẳng bao giờ để đến lượt Châu đóng. Đạo diễn sẽ mời một cô xinh rồi hóa trang cho xấu đi để quyến rũ khán giả. Châu vì xấu – không có quyền năng của con gái và ít có cơ hội. Nàng tự ti, chẳng biết tán phét, nên lẻ loi; phải tự lập nên giỏi đủ thứ . Châu đã nhìn vào hoàn cảnh trước mắt mà tự thúc đẩy mình, mỗi ngày lại thêm một ít động lực để trở thành mạnh mẽ, thậm chí còn bản lĩnh hơn cả một người đàn ông mà nàng nghĩ nàng cần. Châu phải nỗ lực nhiều để sống trên châm chọc, cuộn mình trong sách vở và có những thú tao khiển lành mạnh. Nàng mua, mướn, muợn và đọc rất nhiều loại sách từ nhà sách Khai Trí và thư viện Quốc Gia. Nàng cũng tập tành vẽ tranh Picasso trên khăn ăn giấy. Người đàn bà đẹp của Picasso có mặt méo mó, mắt lồi, miệng vổ, răng bò to xù; còn xấu hơn cả Châu nữa; nhưng vẫn được săn đón nồng nhiệt và trả giá thật đắt để rước nàng về dinh. Nàng gửi hồn vào bài Hòn Vọng Phu trên đàn thập lục vì đó là chính cuộc đời của nàng. Nàng mong đợi buổi tối thứ tư có cải lương Hồ Quảng; thứ bảy có vọng cổ Bạc Liêu 32 nhịp với Bạch Tuyết, Hùng Cường; thứ năm có kịch La Thoại Tân; và thứ sáu có chương trình ca nhạc vũ hiện đại Hoàng Thi Thơ. Châu thích ăn để xả bớt căng thẳng nên tròn trịa. Nàng có thể ăn bất cứ món Việt nào và cảm thấy rất ngon miệng, nhưng không thể nào đụng đũa những món có thú nuôi trong nhà như chó và mèo. Đó là tuổi thơ ở Việt Nam của Châu – chân ngắn giỏi giang, đảm đang ; tốt gỗ nhưng xấu nước sơn. Mẹ Việt cho Châu hình hài, nhưng không bảo vệ được nàng, để tránh khỏi dè bĩu, chê bai và cô lập. Đây là thời loạn, trong chiến tranh, trong bất công, trong cạnh tranh và dìm hàng, trong nghèo đói, trong chết chóc và mất mát – người ta nhiều khi không thể nghĩ đến được tình người.

Bên cạnh mẹ ruột Việt tạo hình hài, mẹ nuôi Mỹ cho Châu nơi nương náu: thể xác và tinh thần. Khi Châu không còn “đảng là gia đình, bác Hồ là cha”, mẹ Mỹ đón nhận nhiều trẻ em mồ côi từ trại tị nạn Mã Lai giống nàng. Mẹ đã góp nhiều công quả, gầy dựng cho biết bao người Việt ở đây. Năm 1975, theo như cuộc thăm dò ý kiến, chỉ có 36% dân Hoa Kỳ chấp nhận người Việt di dân. Trong đợt di tản đầu tiên, tổng thống Gerald Ford và chính phủ đã thông qua Đạo luật Di trú và Người Tị nạn Đông Dương (Indochina Migration and Refugee Act), để cho phép 125000 người vận chuyển bằng máy bay đến đảo Guam và Philippes. Sau đó, Quốc hội Hoa Kỳ lại thông qua Đạo luật Người Tị nạn năm 1980 (Refugee Act of 1980), trong khi nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam chấp nhận Chương trình Ra đi có Trật tự (Orderly Departure Program hay ODP) do Hoa Kỳ đề xuất, dưới sự điều khiển của Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc (United Nations High Commissioner for Refugees) (4) . Bây giờ, hơn 2 triệu người Việt Nam đang sinh sống ở Mỹ. Châu đã nhận được biết bao đặc ân của chính phủ và người dân Mỹ, ở tiểu bang Illinois và Texas . Châu chọn thành phố Peoria, tiểu bang Illinois là nơi định cư đầu tiên. Bố mẹ nàng một năm sau thì đến Mỹ theo chương trình ODP. Đời nàng đã thay đổi từ từ, và sau 30 năm thì hoàn toàn thay đổi.

***

Điều thay đổi đáng kể thứ nhất

Châu ngày ngày thích thú tự ngắm ngoại hình của mình.

Nước da đen nhẻm của nàng đã biến mất. Thay vào đó là làn da trắng như sứ, không tì vết. Châu không còn cơ hội được giang nắng buổi trưa mà bắt bướm, hái hoa như ở Việt Nam sau buổi học. Nàng phải làm hoặc tranh thủ ăn trưa. Dẫu là ở Texas hay Arizona nắng chang chang chảy mỡ, nhiều người đi làm ở Hoa Kỳ, thiếu vitamin D từ mặt trời trầm trọng vì “ra đi khi trời chưa kịp sáng, về nhà khi trăng sao đổi ngôi”. Dân chúng ở thành phố lớn vì việc làm, phải đương đầu với nạn ùn tắc giao thông. Họ tranh thủ ra khỏi nhà sớm, hoặc về nhà trễ, để tránh giờ kẹt xe. Châu rất siêng năng bôi kem chống nắng trên mặt mỗi ngày, bất kể trời mưa hay nắng – dù là nhiều khi, nàng chỉ ngồi trong nhà hoặc trong xe, sau cửa kính. Nàng sợ tia UV phá hoại lớp da mỏng trên mặt, tạo nên ung thư da, chứ chẳng màng da trở thành đen hay trắng. Ở Mỹ, người ta thích da nâu bóng, nhìn khỏe mạnh.

Mụn và ghẻ lở cũng rủ áo ra đi. Làn da mỏng đào tơ, hây hây đỏ của Châu không còn phải đối đầu với muỗi mòng, nước mắt tủi buồn lẩn bụi bậm, và viêm nhiễm trùng. Nàng chỉ cần dùng nước vo gạo miễn phí có đầy vitamin B5, để giúp da tái tạo và làm sạch da mỗi ngày, bỏ thêm tí kem Loreal ban đêm lên mặt và tay chân. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Chế độ dưỡng da thích hợp, ăn uống đầy đủ chất xơ và chống oxi hóa rất là cần thiết cho một làn da khỏe mạnh. Châu cũng học cách xoa nắn, làm mặt nạ, và tập thể dục cho da khỏi nhăn và trẻ lâu.

Phèn (alum), chlorine trong nước ở Peoria, Illinois đâu tẩy được sự quê mùa của “Châu Nở” với cái mái hiên, “môi hở, răng hô”. Nhờ sự giúp đỡ của “Peoria City/County Health Department”, Châu có thể niềng răng ngay và chỉ trả góp 30 đô la Mỹ một tháng. (Nha sĩ tư nhân đòi 2000 US đồng để niềng răng). Chỉ sau ba năm ở Mỹ, Châu tháo bỏ được niềng răng thì gương mặt biến đổi hoàn toàn. Tám cái răng bị nhổ đi, làm gương mặt Châu thon nhọn, quyến rũ hình chữ V, không cần đi thẩm mỹ viện. Sau khi nàng mất đi cái miệng hô vổ quá lố làm biến dạng khuôn mặt, mũi của Châu nhìn dài và thẳng tắp, mắt nàng to tròn tự nhiên chứ không bị kéo trễ xuống như trước kia.

Ở Mỹ này, câu nói “Không có người đàn bà xấu, chỉ có người đàn bà không biết làm đẹp, không biết dùng dao kéo, và không kiếm chỗ làm rẻ” rất đúng. Nhiều sản phẩm làm đẹp có giá từ một đồng đến mấy ngàn đồng cho vừa túi người tiêu thụ. Ít tiền thì xài “Great Value” của Walmart, NYC. Nhiều tiền quá thì xài “La mer”, “Oriflame”, hoặc “Artistry”. Hãng Loreal sản xuất mỹ phẩm thương hiệu Lancôme và Loreal: thành phần chính giống nhau, chỉ khác giá cả và mùi thơm. (Lancôme thường đắt hơn Loreal 5 lần). Ở Peoria và nhiều nơi khác, bác sĩ tư cắt da mắt rẻ, nha sĩ làm răng giả miễn phí mỗi tháng hoặc một năm một ngày – vừa được miễn thuế, vừa làm công quả. Ông trời không công bằng, có người xấu và đẹp; nhưng khoa học hiện đại đã thay trời san bằng bất công với công nghệ silicon, làm đẹp, make up. Người xấu như “ma chê, quỉ hờn” và tự ti mặc cảm rất ít ở Mỹ. Nhà trường và xã hội đề cao lòng tôn trọng chính mình và người khác.

Vả lại, thời buổi bây giờ xấu đẹp lẫn lộn. Sống và trang điểm phù hợp thì sẽ là đẹp, còn ngược lại là xấu.

Châu hết cúi gầm mặt xuống mà đi. Nàng ngước mặt nhìn đời, “nhìn tha nhân buông tiếng cười”.

***

Điều thay đổi đáng kể thứ hai

Châu cũng có chồng như ai, hạnh phúc thật nhiều với Bob và hai con: Bill, Ben. Chồng lại đẹp trai, học giỏi – con nhà không giàu – nhưng vợ chồng cùng làm giàu từ hai bàn tay trắng. Bob và Châu quen nhau từ lúc hai đứa đi làm tiệm bán đồ ăn nấu nhanh (fast food) ở Dairy Queen tại thành phố Peoria, Illinois.

Bob là con ruột của mẹ Mỹ, ông bà cố tổ là di dân gốc Đức, từ thế kỷ 18. Chàng có mắt xanh, tóc vàng hẳn hoi, đẹp như một pho tượng Hy Lạp. Ở xứ văn minh Mỹ, người ta tôn trọng đàn bà và đối xử lịch sự. Lúc đầu, Bob rất ái ngại khi Châu phải khiêng thùng gà nặng, hoặc đứng lên cao để đổ nước vào cái máy làm đá và sô đa. Châu có tròn trịa, và khỏe đấy, nhưng nàng có chiều cao khiêm tốn. Với chiều cao “5 feet, 9 inches”, Bob nhìn cô gái Việt “nhỏ bé” Châu “5 feet, 2 inches” rất đáng thương và cần sự giúp đỡ. Nàng nói cám ơn luôn miệng, đưa đồ cho anh thì kính cẩn với hai tay, như dâng kiếm thật duyên dáng – anh đâu có thấy cô gái Mỹ nào làm thế đâu (Bob mê phim kiếp hiệp và Kung Fu). Châu nhờ Bob sửa lối phát âm tiếng Mỹ của mình. Bob thích thú nhìn nàng gắng gượng uốn lưỡi, bẻ môi. Hai đứa – mắt cùng sáng lên, cười thỏa mãn khi Châu tập phát âm đúng. Bob chưa bao giờ thấy Châu xấu cả, chỉ lạ thôi. Cái đẹp không nằm ở người sở hữu mà nằm ở ánh mắt kẻ si tình. Có thể là dân Mỹ ăn rất ngọt, ăn đường mãi rồi thì thích đổi sang ăn muối – cái xấu khác lạ của Châu mê hoặc Bob. (Có lẽ, Bob cũng mê cả truyện khoa học giả tưởng, có người ngoài hành tinh). Tính kiên quyết, chịu đựng và ham học hỏi của Châu làm Bob kính nể. Nàng có thể viết chữ thật đẹp, kiểu cọ đủ loại, trong khi Bob chỉ biết viết chữ in, mà còn nguệch ngoạc như cua bò. Châu rất mến Bob nhưng không dám nghĩ là Bob yêu mình. Sau nhiều sự tránh né của người khác phái ở Việt Nam (cùng phái nữa), Châu như con chim, đã phải tên sợ cành cây cong. Nàng nghĩ là công dân Hoa Kỳ như Bob có trái tim rất nhân đạo vì họ không trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời – Bob chỉ tử tế, muốn giúp nàng hòa đồng vào cuộc sống ở Mỹ này thật nhanh. Nàng đâu biết là Bob rất thích ở gần Châu. Cô gái di dân gốc Việt thế hệ thứ nhất ở Mỹ: nghèo, bình thường nhưng không tầm thường. Nàng chỉ cần mỉm cười, thì Bob sẽ thấy rất hạnh phúc khi ở bên nàng. Bob yêu Châu thật nhiều. Cô gái ấy đã nỗ lực rất nhiều, cố gắng đấu tranh san bằng bất công, luôn mỉm cười và tự tỏa sáng.

Nhờ quen biết với Châu mà Bob mới bắt đầu được ăn rau tươi thường xuyên. Bố mẹ Bob ly dị, Bob là con một. Mẹ chàng là “single Mom” phải đi làm, nên chỉ thích bỏ bịch rau đông lạnh vào máy vi sóng. Châu qua Peoria ở Mỹ trước một mình, rồi bố mẹ Châu nhờ chương trình ODP sang sau để đoàn tụ. Hội “Catholic Social Services” cho gia đình nàng một căn nhà ở trọ miễn phí, vì gia đình Châu có lương bổng thấp và làm việc cho chương trình Tha Hương của hội, để giúp đỡ các trẻ em không bố mẹ. Nhà Châu nghèo, nhưng hạnh phúc và đủ tiện nghi trong cái nghèo. Trong siêu thị Á Đông nhỏ bé ở Peoria, rau tươi Việt vào thập niên 80-90 còn hiếm lắm. Mỗi tuần một lần, ông chủ tiệm phải lên Chicago cách Peoria ba tiếng để mua về dăm ba bó rau, chỉ có bầu bí là chủ yếu. Bố Châu khai khẩn một miếng đất nhỏ cạnh nhà và bắt đầu trồng trọt.

Khi băng giá của đông Peoria qua đi, vào xuân, gia đình nàng gieo hạt.

Đến hè, thì vườn rau xanh ngắt một màu của gia đình nàng có mồng tơi, muống, bầu bí, rau thơm. Lại có cả gà, vịt – dăm con mổ thóc. Bob không những được ăn rau tươi mà còn được cùng gia đình Châu săn sóc vườn rau. Gia đình của Bob chỉ có hai mẹ con, mẹ đi làm tối mịt mới về. Chàng rất thích đại gia đình của Châu. Bob học tiếng Việt từ mọi người. Bằng sự giúp đỡ và hoạt bát, Bob lấy lòng mọi thành viên trong gia đình của Châu: bố mẹ, anh chị em – ngay cả con chó Bailey cũng còn được cục xương của chàng rể tương lai Bob để dành cho, sau giờ làm việc ở Dairy Queen.

Khi thu đến, nhìn những chiếc lá vàng rơi rụng, Bob đã làm thơ “tự do” tặng Châu (không biết thằng em quái quỉ của nàng có gà cho Bob không)

  • Nếu anh là chiếc lá vàng, có bao giờ em chê lá úa?

Nếu anh buồn cái mớ đời, em có cười an ủi anh vui?

Nếu em là chiếc lá sầu, anh sẽ thọt lét cho em vui

Nếu tuổi đời phai sắc mầu, hãy nhớ là anh đã yêu em (5)

Châu chỉ còn biết khóc hu hu vui sướng và nhận lời yêu Bob. Gia đình nàng thì khỏi nói, bố mẹ nàng nhảy cẫng lên, chỉ đụng được trần nhà thôi vì mặt trăng ở quá xa – không thể ngờ có ngày Châu cũng có người yêu nàng thật sự. Trong thời gian đầu ở Mỹ của di dân Việt, các bậc phụ huynh thường mơ ước rể dâu Việt, cho dễ nói chuyện. Nhưng Châu là trường hợp ngoại lệ: người thích Châu chưa phải “cùi, đui, sứt, mẻ” là may lắm rồi.

Bob khuyên Châu đi niềng răng vì lo ngại cho sức khỏe của nàng. Xương hàm nhô ra ngoài, tăng áp lực cho quai hàm khiến Châu không thể nhai, cắn chính xác và bình thường. Lâu lâu, Châu hay bị đau đầu hoặc đau lưng. Chính Bob đã dành đóng 30 đô la Mỹ một tháng để Châu được chỉnh sửa hàm với “Peoria City/County Health Department”. Bob cũng biết là Châu có mặc cảm với cái miệng hô vẩu. Yêu Châu, Bob muốn nàng đừng lo nghĩ và vui. Bob yêu Châu của hiện thực nhưng sẵn lòng chấp nhận và tranh đấu để nàng thay đổi cho tốt hơn. Ba mươi đồng một tháng có đáng là bao. Mỗi khi Châu không muốn phô trương hàng rào kẽm sắt; nàng bậm môi, mím miệng, thì Bob lại âu yếm gọi nàng là “Mona Lisa, với nụ cười bí ẩn của anh”.

***

Điều thay đổi đáng kể thứ ba

Châu có được bằng cử nhân điện từ đại học University of Illinois ở Urbana-Champaign, đứng thứ năm nước Mỹ về kỹ sư điện tử và máy vi tính, theo như bình chọn của báo US News và Academic Ranking of World Universities trong nhiều năm. Châu học ngành này chỉ vì – muốn ở bên cạnh Bob – đơn giản thế thôi.

***

Hai đứa yêu – điên cuồng và thắm thiết – lúc nào cũng tìm kiếm và tranh đấu để sát cánh chung đôi. Đối với Bob và Châu, đời sống ngắn và đẹp khi không đủ giờ bên nhau: học, làm hoặc chơi đều dễ dàng, vì tình yêu làm người ta hăng hái – “mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”.

MeMy_html_1bc79197Khi Châu còn xấu, hô, đen và mụn, Bob chụp hình nghệ thuật, tự tay rửa phim trắng đen, bỏ nhiếu ánh sáng (wash out) cho mặt nàng rạng rỡ . (Bob lấy lớp “photography” từ “Illinois Central College” để dùng cho “elective credits”) . Yêu nàng, chàng biết nét nào của Châu làm chàng say đắm và ghi lại những đường nét tuyệt vời đó qua hình ảnh. Châu biết nàng đẹp từ khi Bob không còn phải khổ sở camera 360 độ để tìm kiếm góc cạnh đẹp; và Bob không còn chụp hình nghiêng nghiêng để tóc nàng che gần hết khuôn mặt. Nhiều hình của Châu làm người ta mê hoặc vì đôi mắt nàng nhìn ông phó nhòm Bob là cả một trời yêu đương. Sau này, Bob học cả “Photoshop” để bà xã Châu của chàng không hề có bụng, mặt không hề nhăn, tươi trẻ, và hai nhóc tì Bill, Ben thì lúc nào cũng chỉnh chu trong hình như con nhà quí tộc (ngoài đời thường thì nghịch ngợm,lang thang, lếch thếch). Hai đứa cùng nấu cơm, làm vườn, dạo cảnh, …, hàng ngàn thứ để làm chung. Người ta tưởng là Bob và Châu là cặp đôi giống nhau về sở thích, nhưng thật sự là họ rất khác nhau. Chỉ vì yêu, mà họ ở bên cạnh nhau – chẳng rời – và không có sự lựa chọn nào khác.

Ngày Châu bỏ được niềng răng – tươi cười, rạng rỡ – thì Bob và Châu đều có đủ chứng chỉ (credit) “pre-engineering” để chuyển vào University of Illinois ở Urbana-Champaign (UIUC) năm thứ ba (phải có hơn 60 chứng chỉ). Học đại học ở Mỹ khá dễ, nhưng học sinh nên suy xét là bằng đại học của mình có kiếm được tiền hay không, hay là chỉ để tốn tiền và mất thì giờ. Vào cái thời mà người ta chưa có thể làm việc ở nhà bằng computer, việc làm chưa chạy qua những nước Á Châu trả lương rẻ như bèo, kỹ sư điện được đánh giá cao: lương hậu, nghề vững và được trọng vọng. Bob được thơ trả lời nhận, của trường đại học này trước Châu, vì chàng đã có hơn 60 chứng chỉ và nàng chỉ được trường chấp nhận 59 chứng chỉ mà thôi (Nàng lấy đúng 60 chứng chỉ trong 1 năm và 1 chứng chỉ về đánh máy chữ không được nhận). Bob không muốn Châu đi Chicago học vì chàng biết cô người yêu Việt xinh đẹp của chàng – rất thích văn thơ và đối ẩm bằng tiếng mẹ đẻ – có thể bị sa ngã bởi một anh chàng Việt khác. Châu không nghĩ xa hơn Bob được, nàng chỉ không muốn xa chàng

Nếu một mai, lá sầu rời lá úa

Hãy nhớ là em rất biết ơn anh

Đời của Châu chỉ bắt đầu từ khi biết Bob. Bob cho nàng tình yêu, và cả hình hài xinh đẹp này nữa. Bob từng bước đưa Châu ra khỏi vỏ ốc của nàng. Bài thơ mà chàng viết cho nàng đó – ngoài đời thật, hai đứa có khi là lá sầu nhưng chưa bao giờ, lá phải úa vàng. Chỉ giận nhau 5 phút thì tự động kiếm nhau và làm lành thôi. Vì nhau, mà Châu và Bob hăm hở sống mãnh liệt, với tình yêu này – Lá úa, lá vàng, rời cành, vĩnh biệt là chuyện của nhiều năm nữa.

Rồi cuối cùng, University of Illinois ở Champaign cũng nhận cả hai đứa vào học ngành điện tử (Electrical Engineering). Bố mẹ Châu muốn hai đứa phải làm đám cưới trước khi ra khỏi sự kiểm soát của ông bà và mật vụ FBI theo dõi của đại gia đình ở Peoria. Mẹ Bob chẳng có ý kiến gì. Phần đông, con cái Mỹ “đặt đâu, cha mẹ ngồi đấy”.

Bánh cưới tự làm của bà chị họ Châu

Bánh cưới tự làm của bà chị họ Châu

Trong thập niên 80-90, người Việt di dân còn bở ngỡ nơi đất lạ quê người, gặp gỡ người cùng chủng tộc là rối rít, thăm hỏi. Đám cưới của Bob và Châu là ngày hội cưới người Việt của cả Peoria và những vùng phụ cận như Pekin, Canton, Bloomington … lên đến Chicago, cạnh Ngũ Đại Hồ, cách đó 3 tiếng. Ngay cả gia đình nàng cũng không biết hết mọi người khách, mà chỉ biết bạn của khách. Khách đi trẩy hội cưới. Ai cũng muốn đi dự đám cưới của Châu vổ, bây giờ lột xác, cú thành tiên, lấy được hoàng tử Bob; và hai người đều sắp vào đại học Illinois nổi tiếng. Ông hội trưởng của hội Việt Nam tại Peoria và những vùng phụ cận, ngoại giao hay, giúp cho gia đình nàng mướn được một hội trường thật to ở Peoria Civic Center với một giá cả thật tượng trưng. Khách đi ăn “pot luck” cưới. Mỗi gia đình giúp cho một khay đồ ăn như mì xào, cơm rang, gỏi đu đủ làm từ “spaghetti squash” , xôi giả gấc hấp với khổ qua chín rục, tiết canh vịt giả với nước củ cải đỏ – nhiều món cổ truyền của Việt được “tân trang” lại nơi đất Mỹ vì không đủ vật liệu. Bà chị họ của Châu đã làm bánh cưới– đẹp, rẻ, ngon – với đầy sáng tạo và khéo léo. Chị đi mướn khay để bánh cưới ba tầng, với suối phun nước thu nhỏ, và những mô hình công viên tình yêu. Chị mua bánh dừa đông lạnh Pepperidge Farm, thay kem Mỹ ngọt (icing) ở trên bằng loại kem Pháp tự làm, và trang hoàng tất cả bằng hoa tươi thật sang và lãng mạn. Tòa bánh cưới nhìn linh động như tranh vẽ của Thomas Kinkade. Ban nhạc “cây nhà lá vườn” của đại gia đình nhà Châu cũng mướn, mượn được trống, kèn, guitar, keyboard và microphone đầy đủ. Bà chủ của hội Catholic Social Services mua biếu Châu một áo cưới trắng từ Bergner’s (cửa hàng bách hóa sang và đắt của Peoria) với giá $100 US đô la. Châu và Bob cũng có được áo dài cổ truyền và áo mướn dạ vũ ban đêm. Đám cưới của Châu và Bob lại được bàn tán sôi nổi, lên cả trang đầu của báo Peoria Daily News với tựa đề “Đám Cưới của Năm”. Trong báo, người ta đề cao tinh thần đoàn kết của người Việt ở Mỹ, cô dâu Việt hạnh phúc với chú rể Mỹ, thành công của di dân Việt với đầu óc sáng tạo, siêng năng và tay chân khéo léo, …, vân vân và vân vân. Có lẽ Châu có sao Thái Dương tại Mệnh nên được nổi tiếng sớm từ khi còn xấu như ma lem. Phép lạ chỉ là những thứ ta tưởng nó không thể nhưng hóa ra lại có thể. Được định cư ở Mỹ là giấc mơ của nhiều chủng tộc trên thế giới – cái gì cũng có thể trở thành hiện thực nếu có ý chí. “When there is a will, there is a way”. Bill Gates, ông chủ hãng Microsoft khẳng định:

  • Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, đó không phải là lỗi của bạn.
    Nhưng nếu bạn chết trong nghèo khó, thì đó là lỗi của bạn.

Đại học Illinois

Thành phố Urbana-Champaign được gọi là thành phố của trường học. Người dân ở đây đại đa số làm việc dính đến trường học. University of Illinois at Urbana–Champaign (UIUC) là trường đại học công, xây năm 1867 với chỉ hai giáo viên và 77 học sinh ; bây giờ có 150 ngành học khác nhau, hơn 42,000 học sinh, 647 tòa nhà trên 4,552 acres, với ngân sách 1.7 tỉ US đô la để hoạt động năm 2011. Trường này nổi tiếng về chương trình đào tạo kỹ sư, đứng thứ sáu trong nước Mỹ cho mọi ngành. Điện và máy vi tính được xếp hạng thứ năm cho chương trình cử nhân và thứ nhất cho chương trình thạc sĩ và tiến sĩ. Hóa Học và Vật Lý cũng được xếp hạng từ 1 đến 10 (6). Jack Kilby, tốt nghiệp từ UIUC, làm việc cho Texas Instruments, đã trình bày vi mạch đầu tiên (integrated circuit) năm 1958, sau đó giành được giải thưởng Nobel Vật lý năm 2000. UIUC cựu sinh viên là những thành viên sáng lập nên YouTube, PayPal, AMD, Oracle Corporation, Netscape, Playboy, Malwarebytes, và Siebel Systems... Hai mươi mốt cựu sinh viên và giảng viên đại học đã giành được giải Nobel và 20 được giải Pulitzer (7). Năm 2004, Bill Gates của Microsoft (làm phần mềm của vi tính ), và năm 2007, William M. Holt của Intel (làm phần cứng của vi tính) khẳng định là đã mướn kỹ sư tốt nghiệp từ trường đại học UIUC, nhiều nhất so với những đại học khác ở Mỹ (8) . Thành tựu của cựu sinh viên và giảng viên ở UIUC nhiều lắm, không kể hết dược. Bob và Châu cảm thấy rất may mắn và hãnh diện, đã được UIUC nhận vào học kỹ sư điện ở đây.

Mẹ Mỹ nhân đạo lắm: lo cho con manh cơm, miếng áo với welfare và foodstamp; lại dậy dỗ con thành tài với Pell Grant và student loan. Chính phủ địa phương tài trợ thêm tiền điện, tiền khí đốt sưởi ấm, bảo hiểm sức khỏe, cùng nhiều thứ linh tinh khác. Nhiều cơ quan ăn tiền nhà nước chỉ để làm giấy tờ cho những người cần giúp đỡ (già, tàn tật, thất nghiệp, nghèo) được hưởng thêm quyền lợi. Những hãng lớn khắp nước Mỹ như Caterpillar làm máy cày, hãng Mitsubishi sản xuất xe hơi, IBM máy tính, … cũng có chương trình giúp học sinh của đại học vừa đi học, vừa đi làm trong hãng xưởng thật sự, để trau giồi kiến thức và kiếm thêm tiền (co-op hoặc intership program). Bob và Châu lập gia đình, nghèo nhưng vẫn có phương tiện để học và vui chơi trong tình yêu. Họ mướn một chung cư nhỏ, sớm tối đi về có nhau. Họ cùng học bài trong thư viện, tại Illini Union hoặc tại nhà, gối đầu cả trên sách mà ngủ, quấn nhau như sam. Châu và Bob hay nấu, nhiều nhất là món trứng kho không thịt, 10 cent một vỉ khi đại hạ giá. Mỗi thứ bảy, hai người mua phiếu để vào nhà ăn tập thể của sinh viên “Student café”, tha hồ ăn – ăn thật nhiều, buổi trưa ăn từ mười giờ sáng khi mới mở đến ba giờ chiều khi đóng cửa, buổi chiều nhịn. Tối xả láng, sáng dậy sớm học bài. Xe của hai vợ chồng là chiếc Chevrolet Malibu cũ kỹ đời 1974, trước khi chạy thì đổ thêm nước và dầu. Châu lén ngắm hai tay vạm vỡ của chồng hì hục vặn ốc đóng đinh và đỏ mặt. Bob rất thích nhìn vợ thấp thoáng bên mành, lui hui nấu ăn. Lâu lâu, nàng ngẩng lên nhìn chàng cười. Nụ cười và ánh mắt của người yêu Châu muôn thuở – rất đặc biệt trong lòng Bob – chỉ cần nhìn em, thì anh biết tại sao cuộc sống vui.

Họ được xem phim miễn phí (phim cũ thôi) ở những nhà trọ của sinh viên. Trước khi đi thi cuối mùa (finals), trường hay đãi bữa sáng có đầy đủ mọi chất dinh dưỡng để học sinh làm bài tốt hơn. Nhiều buổi họp mặt (meeting) và vui chơi (party) có nhảy đầm, của học sinh mọi chủng tộc (Mỹ, Tàu, Ấn Độ, Tây … Việt Nam) với pizza, chip và nước ngọt diễn ra hằng tuần. (UIUC có hơn 10000 học sinh đến từ 100 nước khác, gần phân nửa là Tàu) (9). Học sinh có thể làm quen, trao đổi văn hóa, bài vở hoặc “cua” nhau tại những party này. Nhiều ban nhạc và ca sĩ nổi tiếng cũng đã về thành phố Urbana-Champaign để trình diễn như U2, cựu học sinh UIUC Neal Doughty, Alan Gratzer trong ban nhạc rock REO Speedwagon (10). Ở tại các thành phố đại học, có biết bao nhiêu là cuộc thi đua về nghệ thuật, văn hóa, và thể thao. Đến ngày lễ hóa trang (Halloween), xe cộ bị cấm hết trên những con đường chính chung quanh trường. Học sinh, mặc những trang phục cực kỳ ghê tởm và buồn cười “gãy cả xương sườn” , diễu hành ầm ĩ khắp xóm. Nhiều sinh viên rất chịu chơi, dám tiêu tiền mượn đi học một cách hoang phí (student loan), dù là rất nghèo. Tiền nợ khi ra trường của sinh viên trong 4 năm có thể đủ mua một cái nhà nhỏ. Đại học ở Mỹ tiêu biểu là thế đó. Học cực, nghèo nhưng vui. Được đi xa gia đình, học đại học, ở nội trú, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông là niềm mơ ước của nhiều trẻ em ở Mỹ.

Châu không thích làm những lab điện. Trung học ở Việt Nam không hề có những môn này. Dây dợ thì cứ tùm lum: đỏ, đen, trắng, vàng….Đàn bà thường không có khiếu về đóng gõ, sửa chữa, đụng tới máy móc thì chịu thua, dù là nhiều khi lý thuyết trong sách vở thì rất giỏi – vì thế nên mới ít kỹ sư nữ. Bob để vợ nói lung tung, sợ sệt, chán nản để xả đi căng thẳng. Chàng nhìn nàng thông cảm với ánh mắt xanh thẫm một màu đại dương, ân cần giảng giải, và cuối cùng thì ôm chầm vợ … Thế đó mà họ qua đi thời đại học thật dễ dàng, với bao nhiêu kỷ niệm thật đáng yêu để kể cho con cháu nghe.

Con gái bây giờ có quyền kiêu
Bởi tụi con trai quá là nhiều

Cả ngành engineering 200 người một lớp, chỉ có độ 10 cô gái (có thể nhiều hơn trong ngành vi tính). Cả hội sinh viên Việt Nam trên dưới 100 người cũng chỉ có độ 10 cô gái. Châu lại không xấu, đẹp rạng rỡ . Nàng cười xinh xinh đi cạnh Bob làm nhiều anh chàng buồn.

Ngày xưa em muốn lấy anh

Anh chê em xấu, em không biết gì,

Bây giờ em đã đến thì

Anh muốn cưa …, “em chê anh cà chớn vì em đã có Bob”

Trong một ngày gia đình (Family day) do hội sinh viên Việt Nam tại UIUC tổ chức mỗi năm một lần, Châu say sưa biểu diễn với cây đàn thập lục. Biết bao người mê. Nàng cúi xuống, mái tóc đen rủ dài, sóng mũi dọc dừa thẳng tắp, mười ngón tay ngà trên phím đàn. Nhiều cây si chụp hình, nàng không hề lay động, Bob bước ra khỏi đám đông, đến gần vợ và chụp hình nàng. Châu không quên ngẩng lên chớp mắt nhìn chồng, với nụ cười thân thương nhất. Bob là bến đỗ bình yên và chỗ dựa tuyệt vời. Biết bao nhiêu tim rơi rụng… Đối với Châu:

  • Gai trên rừng Việt Nam ai vót mà nhọn, Trái trên cây Mỹ ai vo mà tròn.

Châu không diễm phúc, có được bạn trai và chồng Việt Nam như nàng hằng mong muốn. Nếu có cái mặt “khó đỡ” hoặc đã là gái nạ dòng, thì đừng nên tơ tưởng lấy đàn ông Việt lý tưởng – họ khinh, và cả gia đình họ cũng nhảy vào can thiệp. Đàn ông Việt Nam phần đông chỉ trọng bề ngoài và vào trong nhiều lắm độ 6 “inches”, 12 phân sâu thôi. Người ta có sở trường, sở đoản. Nhiều ông cái gì cũng ngắn, mà cứ kén chọn lung tung.

Kết

And the star-spangled banner in triumph shall wave

O’er the land of the free and the home of the brave.

Người ơi hay chăng lá cờ hào hùng, trong gió bay vẫy vùng.

Miền Tự Do lòng ta yêu dấu! Là quê hương những anh hùng. (10)

Xe của Châu và Bob

Xe của Châu và Bob

Mẹ Mỹ sinh ra nhiều anh hùng. Bob của Châu là một anh hùng , không cần phải xông pha pháo tên, và làm gì phức tạp cả. (Bob hay nói đùa là “chàng là anh hùng vì chàng có người em của Châu tên Hùng”. Tiếng Việt của Bob bây giờ giỏi lắm rồi). Chàng dám hy sinh đời trai, yêu một cô gái xấu xí, nghèo, không nghề ngỗng, không gia đình và vô gia cư (lúc đầu, bố mẹ Châu hãy còn ở Việt Nam). Nhà Bob thì không giàu nhưng cũng là khá giả trong xã hội Mỹ. Đất nước này tự do, giàu tài nguyên và tình người, nên người ta có rất nhiều cơ hội. Lúc còn trẻ, Bob đã đủ tinh tế và sâu sắc để phát hiện ra vẻ đẹp của Châu vổ, và đầu tư cho hạnh phúc về sau. Mẹ Mỹ đã dang tay đón biết bao nhiêu đợt di dân khác nhau từ mọi nơi trên thế giới. Đợt người cũ sau khi an cư, lạc nghiệp thì bảo trợ và giúp đỡ làn sóng người mới đến. Dân Mỹ đồng lòng là một nồi “tả pí lù” với đầy đủ mọi hương vị, dân tộc và văn hóa để xây dựng một cường quốc. Ngày đó, Bob và Châu không hề biết ngày sau sẽ ra sao, nhưng họ lựa chọn, tin tưởng ở tình yêu và cố gắng trong mọi lãnh vực. Sự lựa chọn của Bob và Châu là đúng, dựa theo cuộc đời của họ ba mươi năm sau. Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Châu nhận thấy sự bất công trong xã hội, không hy vọng thay đổi, chỉ biết thích nghi với nó. Nhờ tốt gỗ, xấu nước sơn mà Châu lấy được Bob, có duyên phận đẹp – không như nhiều cô gái đẹp khác, hồng nhan đa truân – đầy “những niềm riêng một đời câm nín, nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi”.

Bùi Thúy Anh

12/31/2015 Houston, Texas.

Viết cho ngày cuối năm và một thời để nhớ

http://webtinhoc.net/threads/anh-nhung-cau-tho-va-ca-dao-che-hai-huoc-cuoi-be-bung.25419/

Chú thích

  1. Tất cả vạn vật đều phát sinh từ năm nguyên tố cơ bản và luôn luôn trải qua năm trạng thái được gọi là: Mộc, Hỏa, Thổ, KimThủy
  2. Mười thiên can: Theo thứ tự từ 1 đến 10 là:

Giáp(1), ất (2), bính (3), đinh(4), mậu (5) kỷ (6), canh(7), tân (8), nhâm (9), quí (10).

  1. Chi có 12 con giáp là tý, sửu, dần, mão, thìn, tỵ ngọ, mùi, thân, dậu, tuất, hợi.
  2. https://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C6%B0%E1%BB%9Di_M%E1%BB%B9_g%E1%BB%91c_Vi%E1%BB%87t
  3. Thơ của Ngủ Quên
  4. https://en.wikipedia.org/wiki/University_of_Illinois_at_Urbana%E2%80%93Champaign Ranking

https://en.wikipedia.org/wiki/University_of_Illinois_at_Urbana%E2%80%93Champaign Faculty and alumni

Danh sách hãng xưởng lập nên bởi cựu học sinh UIUC

Netscape Communications (formerly Mosaic) (Marc Andreessen), AMD (Jerry Sanders), PayPal (Max Levchin), Playboy (Hugh Hefner), National Football League (George Halas), Siebel Systems (Thomas Siebel), Mortal Kombat (Ed Boon), CDW (Michael Krasny), YouTube (Steve Chen and Jawed Karim), THX (Tomlinson Holman), Andreessen Horowitz (Marc Andreessen), Oracle (Larry Ellison and Bob Miner), Lotus (Ray Ozzie), Yelp! (Jeremy Stoppelman and Russel Simmons), Safari (Dave Hyatt), Firefox (Joe Hewitt), W. W. Grainger (William Wallace Grainger), Delta Air Lines (C. E. Woolman), Beckman Instruments (Arnold Beckman), BET (Robert L. Johnson), Jump Trading (Bill DiSomma and Paul Gurinas) and Tesla Motors (Martin Eberhard).

  1. https://en.wikipedia.org/wiki/University_of_Illinois_at_Urbana%E2%80%93Champaign Accolades
  2. https://en.wikipedia.org/wiki/University_of_Illinois_at_Urbana%E2%80%93Champaign Enrollment
  3. They are electrical engineers at UIUC and rockband stars
  4. Lời Quốc ca Hoa Kỳ đã được nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm, hiện sống tại San Jose, California, đặt lời tiếng Việt

 

Xin vui lòng ghi lại nguồn Link và phải có sự đồng ý của tác giả khi muốn đăng lại bài của www.khoahocnet.com

One thought on “Bùi Thúy Anh – Mẹ nuôi Mỹ

  1. Pingback: Người Việt Tự Do Utah » Blog Archive » Bùi Thúy Anh – Mẹ nuôi Mỹ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s