Trần Đan Hà – Lặng Lẽ Xuân Về

xuan ve_html_7d98652aMong đến giao thừa mỏi mắt trông

Nhớ xưa Xuân đến bổng nghe lòng

Lâng lâng như thể trời đất chuyển

Cây cỏ ươm mầm hoa điểm hương

Giờ đứng nghiêng về bóng tịch liêu

Buồn trông thơ thẩn áng mây chiều

Ngày xuân sao thấy đời trống vắng

Như chạnh nỗi niềm lắng quạnh hiu

Chợt muốn ngày xưa vẫn mãi xa

Để khung trời cũ chợt phai nhòa

Mây chiều cứ trải lưng trời nhớ

Cho mộng xuôi về đắm sắc hoa

Muốn hái hoa xuân tặng cuộc đời

Nhưng chiều cứ vẫn lạnh lùng trôi

Làm sao ngăn được lòng giao cảm

Vì buổi xuân sang chạnh nhớ người

Nghe chút sầu xưa đọng tháng ngày

Hình như thương nhớ vẫn còn đây

Chuyện đời nhiều lúc buồn vô hạn

Như đắm bên trời một bóng mây

Đã chạnh niềm riêng một kiếp tằm

Cuộc đời sao vẫn thấy băn khoăn

Muốn tìm lại chút lòng hoài tưởng

Được thắp tin yêu sáng giữa rằm

Dù biết lòng nay thương nhớ hoài

Chuyện xưa đâu dễ để phôi phai

Khi lòng ước vọng hình như thấy:

Lặng lẽ Xuân về điểm cánh Mai” 

Xin vui lòng ghi lại nguồn Link và phải có sự đồng ý của tác giả khi muốn đăng lại bài của www.khoahocnet.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s