Phuợng Vũ – Thăm thế giới nguời điên, gặp “Bill Gate” Việt Nam (Phần 1)

thamnguoidien-3Đây là lần thứ nhì, tôi đến thăm mái ấm Martino – Đồng Nai, mái ấm là nơi tá túc của bệnh nhân tâm thần (bị gia đình bỏ rơi, lang thang hay không có khả năng điều trị bệnh), trẻ mồ côi, các cô gái rất trẻ lỡ có thai ngoài ý muốn họặc người già bơ vơ không nơi nương tựa… Tôi nhớ có 1 lời bài hát nào đó nói rằng “Nguời điên không biết nhớ, nguời say không biết buồn”, nhưng lúc họ tỉnh lại thì nỗi buồn, nỗi nhớ đó lại gia tăng gấp bội phần. Tôi có chị bạn thân làm ở bịnh viện tâm thần (Mỹ) cho biết mỗi lần sắp tới mùa lễ là chị và các đồng nghiệp lại khốn đốn, khổ sở vì bệnh nhân nhớ nhà đòi về không đuợc nên “quậy” tưng bừng luôn.Ở đời bệnh nào cũng khổ, nhưng bệnh gây hao tốn tiền bạc và cả tinh thần cho nguời thân lẫn ngừoi bệnh chính là bệnh tâm thần.

Nó dai dẵng, nhức nhối và là căn bệnh khó trị nhất khiến nguời nhà rơi vào cảnh “bỏ thì thuơng, vuơng thì tội”.Nhiều gia đình không kham nổi nên đành bỏ rơi họ đi lang thang đầu đuờng xó chợ. Nhiều em gái trong hòan cảnh này đã bị những tên đàn ông vô luơng tâm hãm hại, rồi mang bầu, sinh con ra không ai nuôi, gánh nặng dây chuyền cứ thế tăng lên cho xã hội…Trong đầu tôi vẫn còn vuơng vất cảnh của lần thăm truớc cách đây 2 năm, với những cảnh, những nguời mà BS Phong, Hội truởng Nhân Đức đã từng ghi lại để chia sẻ với moị nguời: “Dành hẳn một buổi chiều cho mái ấm Marttino, tâm sự với nhân viên tình nguyện ở đây, chúng tôi càng khâm phục sự hy sinh và lòng bác ái của họ. Riêng “chủ sị” thuyết minh về hoàn cảnh từng mảnh đời bất hạnh ở đây, mái ấm là nơi hạnh phúc cuối cùng của họ.

Im lặng như tờ nếu không có đoàn chúng tối xuất hiện. Bỗng tiếng la lớn: Một, hai, ba, bốn… ! Muôn năm….

Một cô gái điên gầy gò, đen nhẻm xuất hiện trước mặt tôi miệng luôn hồi kể quá khứ là hoa khôi, kèm theo miệng phun phì phì, bọt mép sùi ra, rồi lả đi. Được tình nguyện viên tại chỗ khiêng vào phòng cách ly. Trong căn phòng có song sắt kia, có những tiếng hú của những con thú bị trúng thương cũng dậy lên như 1 phản ứng dây chuyền. 

Chúng tôi được y tá Sơn phụ trách y tế dẫn đi, song cũng chỉ dám đứng giữa sân quan sát. Ngần ngại bởi nhớ lại cái ghế gỗ phang vào đầu khi thời sinh viên thực tập. Trong khi chúng tôi có hai bác sĩ chuyên khoa tâm thần được các “thiên thần tự phong” vây quanh xin thuốc. Đã có nhiều người đã bị tấn công mang thương tích. 

Lời dặn dò cẩn thận phòng vệ, chúng tôi thi hành. 

Mùi xú uế đặc trưng của khu tâm thần nặng tại mái ấm, khiến vài buớc chân ngại ngần muốn lui ra

Sau những song sắt kia, lấp ló những cái đầu lởm chởm ghẻ, có những đầu khuyết mảnh sọ, những gương mặt phờ phạc mất hồn, đôi mắt đờ đẫn thỉnh thoảng lại ánh lên một tia nhìn hoang dại. Những đứa bé trần truồng thu mình trong góc phòng, có lẽ chú ta cố gắng trốn những người xung quanh. 

Phòng bên cạnh, có đến hai mươi người rất hung hăng. Người trẻ cho mình là đại tướng bắt nạt ông già: “thằng này láo”…, bắt xếp vào hàng và duyệt binh. Hỏi ra, thì anh ta từng đi lính.

Có người trông rất khoẻ mạnh, chỉ có gương mặt đầy bí ẩn của người trầm cảm là dễ nhận ra nhất.

Tôi đi dọc hành lang, bước chân nặng trĩu, nửa muốn đi nửa muốn dừng. Nhìn mà không thấy gì, cứ loang loáng, bàng bạc, nhoi nhói trước mắt. Những cánh tay gầy guộc thò qua song cửa xin thuốc lá, tiền mua quà. Tiền rách thích, tiền mới được cho là tiền âm phủ. Đến góc sân, có nữ bác sĩ trong đoàn phải quay lui bởi sự tồng ngồng rất con người nhưng không phải người của bốn người xếp hàng với mục đích là chuẩn bị đi công tác. Bình tâm với câu nhắc nhở: “dù sao họ cũng là con người”, để mà săn sóc: bấm móng tay, trò chuyện, khám bệnh…

Mỗi người một hoàn cảnh, người bị bẩm sinh, người do sốc, người tai nạn, thương tật trong chiến tranh… là những tác động quá mức chịu đựng từ gia đình, xã hội.

Ai muốn như thế! Trăm ngàn nỗi khổ, cái khổ nào hơn người bị cô lập với con người, lại khổ hơn khi bị gia đình bỏ rơi, vì không kham nổi. Trong lúc tỉnh họ lại gào lên như điên dại. Ở đất nước ta hiện có bao trại như vậy? Xã hôi càng nhiểu nhuơng, càng nhiều bất công, uất ức thì bệnh tâm thần xuất hiện càng nhiều. Cũng như ở bệnh viện tâm thần: “bệnh nhân thuộc dạng nguy hiểm” phải nhốt phòng riêng vì có hành vi tấn công người khác…”.

thamnguoidien-1Chúng tôi đến mái ấm Martino vào khỏang hơn 10 giờ sáng. Xe chạy vào một hẽm lớn và tiến vào đậu tại một sân tráng xi măng khá rộng. Buớc xuống xe nhìn cảnh chung quanh thóang mát sạch sẽ, những cây thông trang trí đón mừng Noel dọc theo lối đi, tôi ngạc nhiên không biết mình có bị lầm lẫn không? Tôi nhớ rõ trong email mời tham dự BS Phong đã nói rõ là đóan sẽ trở lại tham hai mái ấm tâm thần Martino và Đức Trọng …Tôi vội hỏi 1 nguời trong đòan :” Đây có phải là Mái Ấm Martino không? – “Đúng rồi!” Vậy thì chiếc đủa thần nào đã hóa phép tiên để biến đổi mái ấm Martino lần truớc chật chội, nhếch nhác, tồi tăm, bẩn thỉu hôi hám trở thành một cơ sở khang trang sạch sẽ, ngăn nắp, tuơm tất và đẹp đẽ lịch sự đến thế này?? Đoàn đuợc các thầy phụ trách ra mời vào một phòng gần đó, mọi nguời xúm nhau khiêng các thùng thuốc và dụng cụ xuống, rồi đến những thùng sửa, bánh làm quà. Một dãy bàn dành cho BS khám bệnh và bệnh nhân ngồi, một bàn rộng khác phía sau dành cho việc phát thuốc cho bệnh nhân theo toa bác sĩ. Có rất nhiều ghế nhựa để sẳn cho bệnh nhân ngồi chờ để đuợc khám bệnh. Ai vào việc nấy, tôi phải theo sự phân công để làm việc nhưng trong đầu tôi câu hỏi lớn lúc nảy vẫn chưa có câu trả lời ? Ngoại trừ có ngừoi cho biết Mái ấm Martino đã chuyển về đây đuợc hơn 1 năm, từ khi có cơ sở mới này. Thôi thì tạm để đó lo làm việc, tôi bỗng nghe một bà lảo trả lời thật to : “84 tuổi” khi BS hỏi tên bà là gì? và với câu hỏi nào bà cũng vẫn có 1 câu trả lời giống nhau: “84 tuổi”. Sau phải có thầy phụ trách đến gần kê vô lổ tai bà để nói chuyện lúc đó BS mới có thể chẩn bệnh cho bà đuợc. Ở nơi này bệnh nhân có nhiều dạng: có những ngừoi già không còn thân thân bơ vơ không ai nuôi, có những trẻ mồ côi bị bỏ rơi bên đuờng, có những ngừoi tâm thần không nói đuợc tên tuổi của mình. Có nhiều ngừoi ngồi xe lăn, có nguời chống gậy… có ngừoi cần ngừoi khác dìu đi. Có những ngừoi sắc tộc không biết nói tiếng kinh. Nhiều cảnh đời khác nhau với những nổi bất hạnh khác nhau…quy tụ về đây trong mái ấm này với một nổi đau chung là họ đều bị Hanh Phúc quay lưng, bỏ rơi họ. Cuộc đời họ rơi vào chốn tối tăm tuyệt vọng, họ là những ngừoi đang cần tình thuơng nhiều nhất để vuợt qua, để đứng lên…

Làm sao biết từng nỗi đời riêng

Để yêu thêm, yêu cho nồng nàn”

Và may quá đã có những tấm lòng vàng cưu mang giúp đở họ. Ngoài sân một số nguời tâm thần nhẹ đang phụ loay hoay khiêng và sắp xếp những cục gạch to chuẩn bị làm hang đá để đón mừng Chúa Giáng Sinh…Nhìn tòan cảnh trung tâm sáng sủa, sạch sẽ thật là “một trời, một vực” với hình ảnh mái ấm Martino mà tôi đến thăm lần truớc. Điều hành một trung tâm lớn như thế này không phải là chuyện đơn giản, phải có một tấm lòng thuơng nguời rộng lớn và phải có nhiều tiền để lo cho khoảng 160 nguời vừa ăn uống, vừa thuốc men trị bệnh không phải là con số chi tiêu nhỏ hằng tháng. Tôi đã từng đọc những uớc tính về chi phí mà BS Phong đã ghi lại khi nói về mái ấm Martino cũ:

Thuốc men thiếu trầm trọng trong khi cái ăn cái mặc luôn thiếu. Chúng tôi tính nhẩm: mỗi mũi thuốc cho cơn cấp tính không dưới 50 ngàn. 120 con người lên cơn hàng loạt bất kể ngày đêm, chưa kể bệnh khác. Thuốc men có thể lên đến 30 triệu/ tháng. Thỉnh thoảng có vài đoàn từ thiện đến thăm, quà cáp cũng chỉ như muối bỏ biển, chúng tôi cố gắng duy trì cung cấp thuốc men. Lấy an ủi làm chính: “tinh thần còn hơn vật chất”!

Để có lương thực phẩm cho tất cả con người ở đây, thầy Hoàng tổ chức nuôi heo, gà, trồng rau, củ; gạo thì đi xin. 

Vừa nghe thầy Hoàng kể chuyện, tôi nhìn vào góc phòng, họ đón nhận cái nhìn một cách hờ hững vô cảm. Nhưng, sự im lìm của bản năng ấy chỉ nhất thời. Cứ để họ ra ngoài đường phố xem, bao nhiêu người là nạn nhân của họ? Chính vì nghĩ như vậy, tôi thực sự khâm phục tình nguyên viên tại Marttino đã gánh chịu tất cả vào mình, để cho xã hội yên ổn, người tâm thần bỏ rơi được nương nhờ. 

Sống giữa cuộc đời đông vui, giữa những người bình thường đã có bao nhiêu vấn đề nảy sinh. Huống chi đây lại là sống giữa những người không biết làm chủ chính suy nghĩ của mình. 

Quỷ sứ đã cướp đi phần hồn của họ, chỉ còn thân xác đành gửi vào mái ấm này đây.

Tình nguyện viên, đồng sự của người quản lý vẫn ngày đêm cùng họ với tất cả trách nhiệm và tình thương. Nhìn vào đáy mắt của nhân viên mái ấm, tôi thấy rất rõ điều đó”

thamnguoidien-2Khi bệnh nhân vơi bớt, tôi hỏi thăm 1 thầy phụ trách đẩy các bệnh nhân ngồi xe lăn từ phòng ở lên phòng khám bệnh thì thầy cho biết ở đây hiện có 5 thầy thuộc dòng Anh Em Bác Ái đuợc Bề trên gửi tới đây làm việc thiện nguyên từ khi cơ sở này đuợc thành lập nhằm giúp điều hành các bệnh nhân ở trung tâm, rồi thầy lại bận rộn với các bệnh nhân khác nên tôi không hỏi tiếp đuợc. Tôi đi ra sân và lần theo hành lang sạch sẽ để xuống thăm các phòng, các bệnh nhân ngồi chơi ngòai sân cuời chào hỏi vui vẻ. Tôi thấy phòng nào cũng ngăn nắp có từ 8 -10 giường, có tủ đựng quần áo. Ngoài hành lang thoáng mát có treo 1 tivi lớn để mọi ngừoi xem giải trí và nghe tin tức, như 1 cầu nối với xả hội bên ngoài. Có nhiều băng ghế đá và có 1 vuờn cây xanh, BS Lâm, ngừoi đã cùng tôi đi chung nhiều chuyến từ thiện đợt truớc, sau khi khám bệnh xong ra ngòai, cùng đi với tôi xuống khu cuối cùng. Nơi có hàng rào thép bao bọc dành cho những bệnh nhân tâm thần nặng. Tôi quan sát thấy họ nằm ngồi ngổn ngang, có nguời ngồi “bắt chí” cho nhau có, ngừoi nghêu ngao hát…khi thấy chúng tôi đến gần họ bu lại hàng rào để xin thuốc lá. BS Lâm trở lên phòng lấy mấy gói thuốc là xuống phát cho họ. Những bàn tay thò ra qua lổ hàng rào để xin thuốc lá, sau đó họ hút ngon lành. Tôi thắc mắc sao hút thuốc lá có hại cho sức khỏe mà lại cho họ hút ? BS Lâm cuời :”Tội nghiệp, đời họ còn gì nữa đâu, thì thôi hãy để cho họ huởng trong chốc lát những gì họ thich1!”.Thì ra chân lý cuộc đời, đôi khi phải biết linh động chứ không phải lúc nào cũng thẳng đuờng mà đi. Tôi hỏi thăm BS Lâm

– Em có biết chủ nhân cơ sở này là ai? Có phải do chính quyền thành lập không? Sao mà khang trang, lịch sự quá!

Em cuời nhạt:

– Cô ơi, nếu chính quyền biết lo cho dân, thì những đòan từ thiện như mình đâu phải lo xin tiền tài trợ, rồi vất vả nguợc xuôi, để giúp hổ trợ phần nào cho các cơ sở này. Chính quyền còn lo để dành hằng chục, hằng trăm tỷ để xây dựng những tuợng đài hòanh tráng hầu phô truơng “đất nuớc ta giàu đẹp” … Em chỉ biết đây là một cơ sở hòan toàn do tư nhân phụ trách.

– Em có biết làm cách nào để mình đuợc găp ông chủ?

– Em lên cơ sở mới này vài lần rồi, nhưng chưa bao giờ đuợc gặp ông chủ, chỉ biết ông là 1 nguời rất tốt bụng, lo và thuơng cho nguời nghèo hết lòng. Gặp đuợc ông rất khó, vì ông lúc nào cũng bận rộn với bao công việc để kiếm tiền lo cho ngừoi nghèo.

Nghe những lời giới thiệu của Lâm về ông chủ, tôi lại càng ao uớc muốn găp ông. Có 1 điều tâm linh rất lạ kỳ, tôi nghiệm đã xảy ra rất nhiều lần là khi tôi uớc muốn 1 điều gì tốt thì tôi luôn đuợc đáp ứng. Như mới đây tôi uớc muốn tìm thăm quán cơm từ thiện gần nhà, vậy là trưa đó tự dưng buớc chân tôi đi về nhà theo lối khác và tôi đã găp đuợc quán cơm từ thiện…Tôi thấy 1 ông ngồi xe lăn, 2 ống chân như 2 que củi, mắt đang ruớm lệ đang đòi đi về nhà vì nhớ nhà ( Ai nói ngừoi điên không biết nhớ? ), một thầy tới gần an ủi “Ông chiu khó đợi mấy hôm nữa, sát lễ Noel rồi trung tâm sẽ có nguời đưa ông về”. Tôi hỏi; “Ông đòi về nhà, nhưng làm sao biết đuờng mà đòi về” Thầy đáp– “Nhà ông gần đây, nên ông biết đuờng về, nhưng con cháu vất vả cả ngày đi làm ăn, không ai chăm sóc ông. Ông thuộc loại tâm thần nhẹ nhưng để ông lang thang một mình có thể găp nguy hiểm”. Sẳn dịp tôi lại hỏi thăm về ông chủ, thầy cho biết ông chủ là nguời có lòng bác ái thuơng ngừoi rất hiếm có, một lát khi về, ra đầu ngỏ, cô nhìn sang phía bên kia đuờng sẽ thấy 1 căn nhà cũ kỹ, xấu xí lọt thỏm giữa những căn nhà xây cất to lớn, bề thế chung quanh, đó là nhà ông chủ. Nhiều ngừoi thắc mắc sao ông không lo xây nhà đẹp cho ông ở truớc, rồi hãy lo xây trung tâm cho ngừoi nghèo ở, thì ông mỉm cừoi trả lời “Tôi ở vậy lâu cũng quen rồi, không cần thiết phải đập ra xây cái mới, để dành tiền xây trung tâm cho ngừoi nghèo, vì họ ở đông hằng trăm nguời lại ốm đau bệnh tật nên cần phải xây khang trang sạch sẽ thóang mát để họ ở thoải mái, bớt buồn chán vì cuộc đời đầy bất hạnh của họ. Hơn nữa đối với những ngừoi tâm thần môi truờng sống thoải mái rất cần cho việc chữa trị tâm bệnh cho họ” Tôi càng nghe những nguời chung quanh nói về ông, tôi càng thêm nguởng mộ ông, đối với tôi ông là một tỷ phú về tình nguời, một “Bill Gate” Việt Nam với lòng thuơng nguời nghèo, bất hạnh quá bao la. Đúng là một con nguời sống quên mình để nghĩ đến tha nhân.Tôi thầm nghĩ ông Ngữ thật là 1 nguời quá tốt, quá nhân ái, có lẽ còn hơn Bill Gate, tuy ông không giàu có bằng Bill Gate, nhưng tấm lòng thuơng yêu và lo cho nguời nghèo của ông có thể “giàu có” hơn Bill Gate. Bill Gate lo cho ngừoi nghèo, nhưng nhà ở của Bill Gate chắc cũng sang trọng và đầy đủ tiện nghi hiện đại để ông enjoy cuộc sống hằng ngày, chứ không phải là ngôi nhà xấu xí giữa những ngôi nhà sang trọng chung quanh. Trong xã hội Việt Nam hiện nay, nơi mà con nguời càng ngày càng sống vô cảm với đồng lọai, thật là trân quý khi có một con nguời thành tâm lo cho nguơi nghèo khổ. Qua việc làm đó, ông đã đóng góp rất nhiều cho xã hội, cho quê huơng, làm sao mà tôi không nguỡng mộ ông đuợc. Tôi hỏi tên ông chủ, thầy chạy đi lấy và đưa cho tôi 1 danh thiếp;

Cơ sở BTXH Nhân Ái, nơi nuôi Ngừoi già neo đơn, Tâm thần, Mồ côi.

Giám đốc: Phạm văn Ngữ. Đ.C. 166/4 Bạch Lâm – Gia Tân 2 – Thống nhất – Đồng Nai

ĐT: 0981.742.609 Mail: cosonhanaibachlam@gmail.com.

Tôi cám ơn và hỏi câu chót: Làm sao găp đuợc ông chủ?. Thầy nhín quanh và nói nhò: “May quá, ông mới vô và đang ngồi ở ghế đá nói chuyện với khách nơi hàng hiên kia” Tôi nhìn theo huớng thầy chỉ thấy có 2 ngừoi đàn ông, 1 nguời ăn mặc trông lịch sự, giày da, kiếng mát trông có vẻ Giám Đốc, nguời còn lại mặc giản dị, bình dân hơn… Tôi hỏi: Nguời nào? Hình như thầy đọc đuợc ý nghĩ trong dầu tôi- “Không phải cái ông có vẽ giám đốc đâu, cái ông mặc giản dị đó!”. Đoàn đã hòan tất công tác, để lại những thùng thuốc cho các bệnh nhân, và các thùng quà bánh, những thùng sửa tưoi và những thùng đựng áo khóac mùa đông cho các bệnh nhân, và đang chuẩn bị lên đuờng.Tôi hơi bối rối vì ông đang tiếp khách, nhưng thời giờ không còn, nên tôi cứ đành tiến về phía ông ngồi. Hình như ông hiểu ý tôi muốn găp, nên vội đứng dây mỉm cuời thân thiện và tiến tới chào…

(còn tiếp)

Phuợng Vũ

.

Xin vui lòng ghi lại nguồn Link và phải có sự đồng ý của tác giả khi muốn đăng lại bài của www.khoahocnet.com

One thought on “Phuợng Vũ – Thăm thế giới nguời điên, gặp “Bill Gate” Việt Nam (Phần 1)

  1. Pingback: Phuợng Vũ – Thăm thế giới nguời điên (gặp “Bill Gate” Việt Nam) Phần 2 – khoahocnet

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s