Hoa Lan – Luận về một chữ tình

ChuTinh (1)_html_6df3499dCó một cụ thi sĩ vừa say tình, vừa say rượu đã làm ra hai câu thơ luận về chữ Tình như sau:

Chữ Tình là chữ chi chi.

Dẫu chi chi cũng chi chi với Tình.

Nghĩa là mặc kệ, muốn hiểu sao về chữ Tình cũng được, cho dù biết chắc là đâm đầu vào chỗ chết vẫn cứ hiên ngang bước vào.

Ngày xưa còn bé, lúc hay đọc lén tiểu thuyết lãng mạn trong tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong hay Phụ Nữ Diễn Đàn, tôi mơ ghê lắm, nào là sẽ gặp được một chàng đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu…

Nhưng thực tế lúc bấy giờ, nạn trai thiếu gái thừa, lấy đâu ra hoàng tử cho mình lựa chọn. Sau cùng thực tế hơn, tôi chỉ mơ lấy được anh chồng hút thuốc lào là đã mãn nguyện rồi.

Không ngờ thời thế đổi thay, tôi được đưa sang một nơi mà con trai chưa vợ có đến mấy trăm ông, còn con gái chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong môi trường này không cần nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, chỉ cần “sạch nước cản” thôi là có thể tha hồ lựa chọn.

Ba điều kiện để kén chồng là đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, có thể vất đi hai điều cuối, vì tên nào sang được xứ Đức thời buổi đó phải đậu bằng tú tài điểm cao và con nhà giàu. Từ lý luận kiểu đó, tôi chỉ cần kiếm chàng nào đẹp trai coi hợp nhãn là giấc mộng đã thành.

Chẳng cần tìm kiếm lâu, một chàng lãng tử từ đâu đã lù lù dẫn xác đến, chàng tán nhanh quá, nhanh hơn cả điện chớp, khiến tôi trở tay không kịp. Tôi đành thay đổi lập trường bằng hai câu thơ cải biên:

Thà một phút huy hoàng bên anh chồng lãng tử.

Còn hơn buồn le lói cạnh điếu thuốc lào cay.

Đến đây nếu bạn nào tinh ý, sẽ đoán ngay ra con người tôi, trước sau gì cũng bị chết vì Tình mà thôi.

Chàng của tôi lỡ mang trong người hạt giống lãng tử, lúc trước vì phải trốn lính nên lỡ dại sang xứ Đức lạnh lẽo này. Môi trường này chỉ làm chết dần chết mòn con người ướt át của chàng. Ba mươi năm nơi xứ người, hạt giống lãng tử của chàng đã ngủ yên, nhưng khi về đến Việt Nam nó được tưới tẩm một cách mãnh liệt, nhờ những nàng Ma Nữ yêu kiều tuổi từ mười tám đến hăm ba. Mới hôm qua còn gọi chàng là chú với bác, hôm nay đã anh anh em em ngọt sớt.

Mỗi lần chàng đòi về thăm quê cha đất tổ, thăm Sài Gòn mến yêu, cái nôi chứa đầy những cạm bẫy, mà không một bà vợ nào muốn chồng mình đơn điệu dẫn xác vào. Các bạn tôi nghe tin đều khuyên tôi nên cùng về, đừng để thả rong như thế có ngày Ma Nữ bắt cả hồn lẫn xác thì toi công. Về cùng thế nào được, khi con cái còn đi học, chàng chỉ thích về dịp tết vừa vui, vừa mát mẻ và vợ chàng không thể xử dụng câu Xuất Giá Tòng Phu được.

Vì đã lỡ hứa với lòng mình là không được nổi cơn ghen, cục hờn ghen mà lên thì chẳng lẽ lại nhẩy xuống sông Tiền Đường một lần nữa. Giác Duyên còn bận nhiều việc khác, không rỗi hơi ngồi chờ để vớt lên, nhẩy xuống chết là cái chắc.

Chàng của tôi lại có tính lộng ngôn, trước mặt vợ phải kể hết mọi hành vi đen tối của mình. Dám tự nhận mình là Bồ Tát Yêu, phải về Việt Nam để hành Bồ Tát Đạo, đem yêu thương đến tất cả những người con gái có số phận hẩm hiu.

Với tư tưởng như thế, làm sao tôi dám nổi cơn ghen của nhi nữ thường tình. Chỉ biết mở lòng từ bi nói câu: “Thấy anh hạnh phúc là em vui!”.

Tuy nhiên anh nên hạnh phúc vừa vừa chứ, để em còn chịu nổi, chứ làm quá chắc em sẽ nổi cơn tanh bành ngay.

Chàng lấy được thống kê ở đâu cho biết, chín mươi bảy phần trăm đàn ông ở Việt Nam đều đi lang bang hết, phần còn lại chỉ dành riêng cho những người chưa có cơ hội, hoặc đã nhận được huân chương anh hùng liệt sĩ nhành dương liễu. Còn thống kê bên nước ngoài, do các bạn của tôi cung cấp, cứ mười ông trốn vợ về Việt Nam một mình là có khoảng tám tới chín ông bị xa lưới nhền nhện. Một sự thật phũ phàng như thế, khiến bao gia đình phải lận đận lao đao.

Nếu các vị vợ hiền không chịu học lời ái ngữ, chiều chuộng đức lang quân, làm không khí gia đình tươi mát. E rằng ngày chàng xách va-li ra đi không một lời từ biệt cũng chẳng còn xa. Các Yêu Nữ thì vừa trẻ vừa ngọt ngào mời mọc, còn vợ hiền thì nhăn nhó, lại dữ như bà chằng. Có điên sao mới ở lại.

Tôi nhờ chịu khó ngồi nghe mấy ông Sư lải nhải (chữ chàng dùng), nên mới tháo gỡ phần nào được cái khóa Tình ghê gớm ấy!

Tất cả chỉ là một cảm giác trong muôn ngàn cảm giác khác, không có thật, nó đến rồi nó đi. Tại sao ta lại đau khổ, tự dằn vặt thân ta rồi đòi chết vì cái cảm giác không có thật ấy. Trên đời này thiếu gì chuyện vui không tốn tiền, ngắm phong cảnh, xem hoa lá, đi xe đạp dạo bờ hồ, ăn kem nhìn thiên nga bơi lội, hạnh phúc chán! Tôi bắt chước ông cụ Cù Đàm, trái tim rất lớn nên yêu hết tất cả mọi người không chừa một ai, giống như ánh sáng mặt trời vậy. Không thèm yêu riêng một mình chàng, chiếu đèn pha về phía chàng chỉ tổ chói mắt mà thôi.

Ba mươi năm nay giữ chàng làm của riêng chưa đủ sao, cứ để chàng đi cho thỏa chí, đi chán rồi sẽ về lại tổ ấm. Tôi cũng có tự do riêng của tôi chứ, vắng chàng tôi sẽ tha hồ lên Chùa, thăm bạn bè để đấu láo.

Đến đây chắc các bạn đã phục tôi lăn quay, cho rằng tôi sắp đắc đạo, đã đến bờ bên kia. Lại lầm to nữa rồi, tôi vẫn còn là con người bằng xương bằng thịt với bao hỷ nộ ái ố, thất tình lục dục cơ mà. Ngộ được lúc nào đỡ khổ lúc ấy, giống như ăn tới đâu no tới đấy, chẳng biết được ngày mai sẽ ra sao?

Các bạn ạ! Giữa lý thuyết và thực hành nó còn cách xa nhau lắm. Ai chẳng biết ghen là xấu, ghen là khổ, các cụ thường bảo có yêu mới ghen, mình có muốn đâu, tự nhiên nó nổi lên đấy thôi.

Lúc trước tôi chủ trương, chồng mình dù khó tính đến đâu nhưng vẫn chưa phạm phải Tứ Đổ Tường, cờ bạc, rượu chè, trai gái, hút sách. Có thể thông qua! Mình đợi ông ấy phạm phải một trong bốn tật xấu ấy là a-lê-hấp cho văng luôn, rảnh nợ! Nhưng khổ nỗi, cái tật lẳng lơ thích gái đẹp của ông ấy chỉ vớ vẩn chẳng có cơ sở vững chắc làm nền tảng để mình có quyết định tối hậu. Tôi bị lâm vào cảnh Bỏ thì thương, vương thì tội, sống ngất ngư theo những chuyến về thăm quê cha đất tổ của chồng tôi.

Có phải tôi đang chết vì tình không? Nếu luận về chữ tình thì câu chuyện con nhện cái thành tinh trong Tây Du Ký còn dữ dội hơn nhiều, vì một lời nguyền đã đi tìm nhau đến năm trăm kiếp, để rồi than câu Vì tình đến chết vẫn còn vương tơ. Thảo nào ở Việt Nam, nhất là Trung Hoa có rất nhiều ma. Cũng vì trai gái yêu nhau, gặp ngang trái chẳng lấy được nhau, dẫn nhau đi tự tử dài dài. Hồn ma vất vưởng không siêu thoát cứ đi tìm nhau hết kiếp này đến kiếp khác. Xem ở phương Tây có mấy ai chết vì tình đâu, cũng có nhưng là số ít không đáng kể. Họ nghĩ rất lô-gíc, nhà ngươi không yêu ta thì ta đi kiếm người khác, tội gì phải khổ. Cũng như nhà thơ sáng suốt nào đó đã nói nếu

Em đi lấy chồng.

Anh về lấy vợ thế là xong.

Vợ anh không đẹp bằng em đấy.

Anh lấy cho anh đỡ lạnh lòng.

Tôi cũng nghĩ như thế, nếu chồng tôi cứ mải mê theo những bóng sắc hão huyền nào đó, tôi nhất định sẽ theo ông Cù Đàm, bảo đảm cuộc đời sẽ an lạc hơn nhiều. Nếu tôi gặp ông sớm hơn, lúc mười chín tuổi có lẽ đã đi xuất gia chứ không thèm xuất giá làm chi cho cay đắng mùi đời như vậy.

Chỉ là nói vậy thôi, chứ tôi biết kiếp trước tôi với chàng đã thề non hẹn biển cùng nhau, duyên tình chưa trọn kiếp đã lỡ làng như người thiếu phụ trong bản Nhạc sầu tương tư, chúng tôi đã chọn làm tín hiệu để nhận diện nhau trong kiếp này. Nếu tôi cứng đầu không chịu trả món nợ tình với chàng, chỉ đòi theo ông Cù Đàm, chắc chàng chẳng buông tha.

Chắc các bạn cũng tức dùm cho tôi, đường đường là một đấng Nữ Nhi đầu đội nón Nike, chân đạp đất, trong bụng chứa đầy mưu kế để qua mặt chồng. Thế mà bị một gã đàn ông quay như chong chóng, không còn ra thể thống gì nữa hết.

Tôi đã có kế phục thù rồi các bạn ạ ! Trong thời gian ấy, tình cờ tôi bắt được liên lạc với các bạn bè cũ thời học lớp 12 B2 trường Võ Tánh Nha Trang, sau 30 năm im hơi bặt tiếng. Người nào cũng rạng rỡ, vui mừng khi bắt được nhịp cầu meo nối vòng tay lớn, ai cũng tưởng mình trẻ đi ít nhất cũng ba chục tuổi.

Ngày nào nấu cơm xong tôi cũng vào máy, meo cho bạn bè khắp nơi lia lịa. Nhận hết anh chàng ở Chicago làm Sư Huynh, đến cậu hàng xóm cháu ông bà chủ tiệm sách tôi vẫn sang coi báo cọp ngày xưa, làm Sư Đệ hiện ở Sydney.

Lời qua tiếng lại nhiều thế nào cũng đụng chạm, có những mối tình câm, tình đơn phương hay một chiều, ấp ủ đến 30 năm, nay được hâm lại bằng microwave nóng bỏng. Sư Huynh tôi tỏ tình với cô bạn thân của tôi có đôi mắt to đẹp, làm người suýt chết đuối tại bãi biển Nha Trang năm nào.

Tôi phụ trách trang web nên cho đăng câu chuyện Lá Thư Tình Thứ Nhất của Sư Huynh với bút hiệu Kẻ Tình Si, sau khi năn nỉ tôi đổi cho bút hiệu gì mà hiền thê của chàng không đoán ra được. Ai nấy đều tán thưởng kịch liệt.

Chẳng lẽ chỉ có lá thư tình thứ nhất rồi tắt nghẹn sao, tôi tìm cách cho ra lá thư tình thứ hai của một cặp khác. Chẳng ai có can đảm rửa tim trước mặt mọi người, vì ở trong hội Le Sơ Vơ cả đám. Không biết ngọn gió nào đưa đến một meo của một anh chàng, ngày xưa tôi cũng hơi thích vì trông giống tài tử Pháp quốc Jean Paul Belmondo.

Chàng dám nói cũng thích hình ảnh tóc dài của tôi, nhưng chỉ là tình đơn phương độc đạo. Thế là chàng tới số rồi, vớ được tin tức gay cấn như thế lấy gì tôi bỏ qua. Tôi cho ra ngay một Lá Thư Tình Thứ Hai tình tiết còn éo le gấp bội.

Chàng của tôi mấy tháng nay thấy tôi cứ liên lạc với đám bạn cũ quá tương đắc, đâm bực, lúc nào cũng bắt tôi viết thơ từ giã. Trước áp lực của chàng tôi phải gửi một bức Tuyệt Tình Ca đi tứ xứ. Không ngờ bạn bè tôi, quá ái mộ thơ văn của tôi, đã kêu gọi tôi trở lại một cách thảm thiết, chàng trưởng lớp tống một lá công văn, cô bạn mắt to trích nhạc Trịnh Công Sơn: Hương ơi! Hương ơi! Đừng tuyệt vọng…

Nhưng khi trang web cho đăng bài Lá Thư Tình Thứ Hai, chàng của tôi không chịu được nữa, ra lệnh bắt tôi hủy diệt trang web tận gốc, xóa tan tành không còn một dấu vết. Cả mấy tháng trời cặm cụi, thu thập biết bao hình ảnh ngày xưa còn bé của các bạn, chỉ cần một chữ delete là đi đong hết. Khỏi cần phải tả, các bạn đã nghe được tiếng oán than từ bốn phía gửi về. Tôi không dám khai chiến, chỉ từ từ rút lui ra khỏi chiến trường, giả như điếc và câm, làm ngơ không trả lời bất cứ một meo nào gửi đến.

Chắc các bạn đang nóng lòng muốn biết nội dung Lá Thư Tình Thứ Hai như thế nào phải không? Tôi sẽ trích dẫn nguyên văn những đoạn gay cấn:

Còn chuyện ngày xưa, thì tình yêu học trò ấy chỉ là mối tình độc đạo một chiều vì đâu ai được biết, vậy thì Hoa Lan làm sao quả quyết được là vậy?

Đón Xuân ơi! Cho Hoa Lan đặt 3 chữ Nếu nghe:

  1. Nếu hồi đó Xuân được sang Đức, Hoa Lan sẽ đi tìm Xuân ngay.

  1. Nếu hồi đó Xuân có một con đường mang tên Hoa Lan với tấm bảng Tình yêu độc đạo (one way) thì xin Xuân hãy sửa lại thành đường hai chiều, tự do lưu thông. Tuy nhiên vì tình trạng Ván đã đóng thành thuyền cả rồi nên vẫn để bảng Cấm.

  1. Nếu Xuân còn muốn Hẹn lại kiếp sau thì đừng cho diễn đàn 12 B2 biết, họ sẽ ảnh hưởng đến quyết định tương lai của đôi trẻ.

Có chữ Nếu nào không hài lòng, Xuân cứ tự động delete một cách vô tư thoải mái.

Rất cảm kích tâm tình của Hoa Lan, bây giờ mình chỉ còn được làm bạn già với nhau thôi. Cả 3 chữ Nếu của Hoa Lan đều làm Xuân ngây ngất cả tâm hồn, không cần delete chữ nào cả. Hình như đạo Phật mình, tin vào hồi sinh lại kiếp sau, vậy cho hẹn lại nhé! Bây giờ vẫn cứ phải Tu hết kiếp này của mình.

Các bạn có biết tôi phải trả một giá thế nào cho cái Lá Thư Tình Thứ Hai này không?

Chàng lôi cổ tôi vào phòng khách, phùng mang trợn má mắng cho một trận, với những tội trạng chưa viết được thành văn. Nào là dám hẹn kiếp sau với người khác, khi chưa hỏi ý kiến chồng. Hẹn kiếp này tội một, nhưng hẹn kiếp sau tội nặng gấp mười.

Tôi cãi lại: Tại anh nói kiếp sau gặp em sẽ bỏ chạy, nên bây giờ gặp được người tử tế dễ thương em phải giữ chỗ trước chứ.

Mà thôi cái lưỡi không xương mười đường lắc léo, hơi sức đâu để ý cho mệt, phải không các bạn?

Tôi đã cho chàng nếm thử mùi ghen, xem cái ghen của người đàn ông khác với đàn bà như thế nào?

Tôi xin đi sâu vào chi tiết nội bộ câu chuyện, chẳng là thuở xưa mẹ tôi và mẹ của chàng Đón Xuân là đôi bạn tri kỷ, cùng chung một cảnh ngộ, chồng mất sớm tần tảo nuôi con thơ cho đến ngày học thành tài. Đậu xong tú tài, chúng tôi đều được mẹ gửi ra nước ngoài du học, chàng sang Mỹ, tôi sang Đức.

Năm đệ nhất tình cờ chúng tôi học chung một trường, tôi ngồi bàn đầu, chàng sau cuối gần cửa sổ. Tôi nhớ mỗi lần giờ triết, thầy giảng buồn ngủ, tôi phải dùng ô mai me chua chống cự. Còn chàng đợi thầy quay lên bảng, nhẩy qua cửa sổ ra biển tắm một phát, rồi lẻn vào ngồi như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ biết rằng tang chứng là cái đầu rối bù và ướt nhèm. Tôi thích cái vẻ ngang tàng giống tài tử của chàng, tuy chưa một lần nói chuyện tay đôi.

Khoảng năm 80 tôi về Nha Trang có lại thăm mẹ chàng, bà cụ nhìn tôi ngắm nghía, rồi tiếc thầm sao không hỏi tôi cho cậu con trai của bà. Ván đã đóng thành thuyền cả rồi.

Đến năm 95 mẹ tôi sang tận Florida thăm bạn vàng, hai cụ tâm sự với nhau như thế nào tôi không được rõ. Chỉ biết rằng khi về mẹ tôi kể lại, bác ấy cứ tiếc mãi bảo nếu biết hai đứa có để ý đến nhau, đã tác thành cho đôi trẻ. Lúc về chàng có nhờ mẹ tôi mang một áo thun trắng bằng coton in chữ Florida cho tôi làm quà. Vì không biết khổ người của tôi, nên chàng đã chọn size L cho chắc ăn. Nhờ vậy mà mười năm sau tôi vẫn còn chui lọt.

Chàng của tôi biết chuyện, nên để thầm trong bụng, mỗi lần tôi mặc cái áo có in chữ Florida là chàng khó chịu. Khi lá thư tình thứ hai xuất hiện, chàng lên cơn lồng lộn, nghĩ chắc chúng nó có tình ý gì với nhau nên mới dám hẹn kiếp sau, làm trang web bị vạ lây, chết không kịp ngáp!

Từ đấy tôi và chàng Đón Xuân đành rút lui ra khỏi diễn đàn, không dám một lời hỏi thăm hay chúc tết gì cả. Nếu lỡ sau này gặp nhau ở ngoài đường, muốn mời nhau đi uống ly cà phê để hàn huyên chuyện cũ, chắc cả hai phải viết SMS xin phép hai vị cai ngục của đời mình.

Trên đời này kiếm được một tri kỷ tri âm rất khó, nhất là người đó chịu khó ngồi nghe mình trút hết những giận dữ lên đầu, thiếu tiếng chửi là ăn không thấy ngon. Chàng của tôi đâu dễ dàng gì bỏ người bạn đời hiếm có như tôi, nếu lỡ kiếp này chửi vẫn chưa đã, sẽ để dành đến kiếp sau chửi tiếp. Làm sao dám nhường cho chàng Đón Xuân được.

Đã có đường đi rồi, tôi không còn lo sợ. Kiếp sau tôi sẽ theo ông Cù Đàm, còn khuya tôi mới theo chàng nào khác. Theo Ông cuộc sống sẽ an lạc, không cần phải sửa sắc đẹp vừa đau vừa tốn tiền, không cần dùng sắc đẹp để câu đàn ông. Hạnh phúc có ngay sờ sờ trước mắt, chỉ cần đưa tay ra lấy. Không bao giờ thấy cô đơn, không bao giờ sợ bị phản bội, lại được yêu rất nhiều, yêu cả thế giới càng tốt. Trong khi yêu riêng một chàng nào, như bị chui vào rọ. Thân phận chẳng thua gì một người đầy tớ không công, lúc trẻ làm vú em nuôi con cho chàng, hễ con ngoan là con của chàng, còn bê bối là con của mẹ. Chưa kể cơm hầu nước dẫn, ngày ba bữa, không thiếu món gì.

Ấy là tôi chỉ nói riêng một khía cạnh thôi, đừng cho rằng tôi định hù các người đẹp mới lớn, cản không cho họ làm nghĩa vụ con người trong thế giới chỉ có Ta với Bà này. Nếu đã lỡ vướng vào lưới tình rồi thì khó lòng ra nổi, chàng bảo gì em cũng cam tâm làm hết, miễn sao được sống bên chàng là em đã mãn nguyện.

Các bạn quên sao, thế giới ta đang sống dựa trên nền tảng của Ái Tình, không có chữ Yêu làm gì có cảnh khổ vì chồng, vì con, vì bố mẹ, ông bà…, cả đến ông hàng xóm nữa. Muốn bớt khổ chỉ còn cách phớt tỉnh Ăng-Lê, măng-phú hết mọi chuyện, chồng lớn rồi muốn đi đâu thì đi, con cái trưởng thành muốn lấy ai mặc kệ, khuyên không được thì cười trừ. Ta phải tự cứu lấy đời ta, buồn bực chỉ làm ta chóng già, uổng phí tuổi xuân.

Đọc đến đây, không biết có bạn nào tưởng rằng cuộc tình của chúng tôi sắp gẫy, một thứ tình đang giẫy chết hay không? Khó trả lời thật! Nếu tôi cố tình diễn tả cho các bạn biết là chúng tôi vẫn yêu nhau tha thiết, tình vẫn mặn nồng như thuở nào, chắc chẳng ai thèm tin. Vì yêu cái kiểu gì kỳ cục vậy, chỉ thích làm khổ nhau thôi, chẳng lẽ áp dụng câu Có đắng cay mới biết ngọt bùi vào mối tình hay sao?

Đến đây tôi phải kết thúc phần Luận về một chữ Tình, nếu không sẽ gây họa to. Có kẻ sẽ bẻ bút, khóa tay tác giả Truyện Hoa Lan ngay.

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoa Lan 2007

Xin vui lòng ghi lại nguồn Link khi muốn đăng lại bài của www.khoahocnet.com

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s